Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Nàng nuôi tóc

1 bình luận ♦ 23.11.2012

 DHM-NangNuoiToc

 

 

 

(viết cho người đàn ông thế kỷ sau)

 

Nàng nuôi tóc, không phải người đàn bà giấu đêm vào trong tóc của Phú Quang.

Nàng giấu nó vào sắc màu, nàng ươm nắng.

Những sợi tóc óng ánh nhảy nhót vui đùa, bất cứ ai nhìn vào cũng thấy nó rực rỡ, rực rỡ như độ chín của thân thể và tâm hồn nàng.

Nhưng thoạt nhiên, nàng ghét, nàng ghét cái sự đêm, đêm như một sự ăn vạ đã quá đủ để cho đừng ai nhìn vào nàng mà nói: Nàng đêm!

Nàng đã từng là bóng tối của tất cả những đóa hoa đêm cộng lại

Nàng cũng đã từng là ánh sáng của tất cả các kinh thành cộng lại

Nàng…nhất định không đêm, không đêm nữa.

Nàng phải cháy, phải cháy bằng bất cứ giá nào.

Và nàng cháy!

Ngọn lửa của nàng rừng rực làm tan hết những tảng băng đông lạnh hàng ngàn năm và thiêu cháy luôn những nghĩa địa ma quái loang lổ trong những hồn người phách lối, những con nhền nhện giăng bủa lưới khắp nơi cũng đành bỏ cuộc.

Nàng đã trải qua những cuộc phẫu thuật bằng vết thương chữ nghĩa. Nàng đã tự đứng dậy và vượt qua mà không cần ai tung hê kê đỡ hay nịnh bợ.

Nàng đã tự mình hoài thai, trải chiếu và đỡ đẻ cho những đứa con tinh thần của mình, tự cắt rốn, lau khô máu trên người chúng và đặt lên đầu chúng nhiều vòng nguyệt quế mang dấu ấn hơi thở ngọt ngào của riêng nàng.

Chữ là nghĩa, là thần. Là những sợi tóc đang bốc cháy, là phát sáng từ tâm trí đi ra.

Kẻ nào đỡ được cho nàng? Kẻ nào là kẻ yêu nàng nhất?

Chả kẻ nào

Gió không có mắt nên cứ thổi…

Và nàng nhìn thấy rặt háo danh của đời với miệng lưỡi lèo bèo ẩn nấp trong bao la đen mượn cớ đâm những chiếc gậy của thằng ăn mày vào cơ thể nàng.

Vì thế nên nàng nhất định bốc cháy!

Con ngựa đêm liếm vào tay nàng, nó ngủ đứng để cho nàng ngủ nằm. Con chó đêm cắn gấu váy nàng, nhắc nhở đừng lao vào con đường mà nó đã đánh hơi thấy sự khổ ải.

Tất cả những động vật đều có thể đồng cảm với nàng.

Còn nàng, vẫn cứ tung mình và từ viền tóc tóe lên những tia sáng kỳ diệu.

Anh của hiện tại vừa đi vào cuộc sống của nàng, không phải từ trăm năm, không phải từ ngàn năm, không bất tận, chỉ là rất bình thường, bình thường và hiện hữu.

Quả tim nàng nhạy cảm tới dường như có thể phát quang, nàng có một cuộc đời nhưng lại được cả hai thế giới sống. Một giới phải ăn uống và tự phân hủy, một giới thanh cao bay bổng không va chạm phải những ồn ào tục lụy.

Nàng thấy sự diễm phúc được kết tinh như những tri kỷ đi lẫn vào hồn vía nhau.

Khi đóa hôn của anh bay là là trên mặt biển, anh nâng nàng lên và Diêm Vương chứng kiến thấy hai cặp chân hóa thành đuôi cá như sắp rời bỏ mặt nước để tiến dần về phía vầng trăng đêm.

Trăng đêm ngoắc tóc nàng, những sợi tóc run rẩy vướng vào lưới trăng, không một ai nhìn thấy họ bởi tóc nàng đã phủ kín, nhuộm vàng vào bất tận đêm.

Chú cuội mỏi mệt hỏi: -Ai còn lên đây giờ này?

Hằng Nga bên mé trái đang ngồi một mình một bóng, cô lỡ ăn trộm cây thuốc của Hậu Nghệ nên quạnh hiu mãi, cô ngồi chải tóc dài nhung hết màn đêm, đêm của cô vĩnh viễn dài và cô độc.

Còn nàng, nàng nhất định không cô độc, không ích kỷ, bởi nàng đang ươm tóc, từ mái tóc sẽ thoát thai ra phía ánh sáng của mọi tâm linh kỳ lạ.

Nàng trả lời chú Cuội rằng sẽ làm tiệc trên mặt trăng, dạy cho thỏ ngọc biết hát và đánh đàn.

Và nữa, từ bí mật những vỏ xác tàu thám hiểm khám phá mặt trăng cách một thiên niên nào đó, chợt xuất hiện đủ những hình ảnh vô biên, như bỗng có chim đại bàng nhỏ nước mắt tưới lên từng mùa đau của nàng. Nàng chợt dịu dàng, khoảng không mạnh mẽ bao la truyền tới bất tận. Có bóng một hiền triết đi dọc quanh bàn tiệc và mọi người giương hết mắt lên nhìn. Một ông thầy tu râu xồm đứng giảng đạo, còn lũ chiên con vừa đứng hát vừa làm trò riêng của chúng. Thấy cả người ta chấm những nốt đen xung quanh đồng Euro, chợt giọt mực rơi trúng kẽ ngực của một người đàn tóc màu đang mỉm cười bí ẩn từ bức ảnh đặt bên cạnh, hai phiến vú như cẩm thạch ngẫu nhiên phồng dần lên như người ta vừa thổi khí heli vào.

Trước 220 triệu năm toàn bóng dáng loài bò sát, trăng mang bộ mặt như chiếc dạ con đung đưa in hình hài đứa trẻ khoanh lưng trong ấu thai; và rất nhiều kiến, những con kiến khuân vác lăn đồ về tổ. Những khoảng trống cũng đầy dần lên như vú người đàn bà trong ảnh, ngày càng huy hoàng.

Khi tóc nàng dài thêm và bò lan tỏa, nàng sẽ thả xuống cho nắng đậu vào, cả loài vắt muỗi cũng chui vào đó. Nàng kéo hết chúng lên vô tận để chúng có dịp ngồi hát vè với Cuội và Hằng Nga, hình như chí ít cũng bớt đi một sự đơn độc nào đó.

Vào một ngày tròn trăng. Chợt nàng thấy một chiếc đầu đàn bà đeo kính đen, trên mỗi sợi tóc là một con rắn độc ngoe nguẩy, lúc chồi ra ngoài, khi lại thụt vào trong vành mũ, có sự gì từ tâm trí che giấu như mặt trái của bóng đêm.

Nàng vẫy bàn tay rất mảnh về phía hư vô, tà áo trong suốt lật ngang dọc thành những vết lằn như những đường quất thật ngọt và chính xác của chiếc roi quá khứ.

Niềm đau chạy trước, nỗi buồn lao theo. Có niềm tin nào để hoài vọng? Mái tóc huyền bí của người đàn bà với những nọc độc, bệnh hiềm khích từ triệu triệu no-ron thần kinh kia sao lại cứ chui vào tóc đêm, sao lại cứ là những cung đường giấu mặt xuất phát từ trụ và từ 12 cặp dây não?

…Chiếc xe thổ mộ đang chở nàng quay về đường thu lộng lẫy hơn cả mọi giấc mơ, nắng là mật, là hạch của mặt trời, nắng quánh lại rồi tỏa ra như phun sơn trên áo nàng, tiếng móng ngựa gõ lọc cọc như những thăng trầm trong phím nhạc.

Nàng còn nhớ như in, cũng ngày xưa nắng mềm mại như thế, mùa thu vàng nhuộm như thế, nàng ngồi xâu chuỗi vòng cườm màu hạt huyền, chẳng biết hạt thứ bao nhiêu, nàng cứ đếm thế này: yêu, không yêu, yêu, như người ta ngồi bói hoa, ngắt từng cánh thả xuống đất.

Nàng đếm cườm cần mẫn và cẩn thận như con chim cu đi nhặt thóc.

Rồi nàng chạy chân trần lên đỉnh dốc để đón người đàn ông ấy.

Người đàn ông của nàng chỉ có thể ví với thần ánh sáng, anh dù không mặc áo choàng, nhưng anh đã bao phủ và bọc nàng bằng tất cả niềm yêu đương mãnh liệt và vẻ đẹp mạnh mẽ tuyệt vời, hơn thế nữa, chàng có cả những tòa biệt thự sang trọng, những chiếc xe hơi đời rất mới và đời rất cổ mà biết bao con người đang trăn trở ước mơ.

Chưa bao giờ nàng thấy mình dịu dàng, mảnh mai yêu kiều đến thế. Chẳng riêng nàng, mà bất cứ người con gái nào dừng lại trước mặt anh cũng đều tỏ ra ngoan hiền như vậy. Riêng nàng lại còn như đốm lửa luôn bừng cháy trong mắt anh, trong từng mạch hồn anh.

Bỗng một xa xôi kia, khi nàng đã rời xa anh cả thế kỷ. Huyết mạch từ mặt trời phóng đã cạn, người đàn ông lột xác, người đàn ông đã trở nên tuyệt vời hơn thế nữa, tuyệt vời đến đỉnh.

Nàng đã lóa mắt, vì anh chói lọi quá. Khi nàng nhìn thấy trên quãng đường chưa phải là khúc cuối, trên đỉnh cao của con đường phú quí, anh đi lang thang không nhà không cửa, một chiếc ba lô sờn vai màu xanh bạc, vầng trán lấm lem, đôi mắt thất thần giống hoang mạc rặt những cát bụi.

Nàng quì xuống… như người đàn bà trên cung trăng chợt nhận ra sự cô độc của chính mình, rồi đổ bóng ôm ấp đứa con tinh thần ấy.

Bóng nàng ngã sấp, tóc nàng sõng sượt phủ quanh anh, những vòng tròn đêm liếm dần vào cơ thể họ.

Như bà Phù thủy trong câu chuyện về Harry potter, nàng muốn biến anh thành ngọn sóng, muốn thả mái tóc của nàng để kéo anh lên, lên thiên giới.

Nhưng ngày ấy… nàng đành bất lực, bởi tóc nàng đêm.

Nên nàng nhất định phải nuôi tóc và phải cho nó cháy bằng màu nắng, nhất định là như thế!

Và nàng sẽ…

 

11.2012

bài đã đăng của Đặng Hà My


1 bình luận »

  • thường mộng viết:

    Rất thơ,

    Một chút liêu trai, thần thoại; một chút đam mê bềnh bồng, một chút trải nghiệm trong vô ngôn như bước đi của dòng sông từ thượng nguồn về biển…buổi sáng đọc Đặng Hà My, thấy mình có thêm một nụ cười từ trái đất nầy-đêm sáng-huyền hoặc của thơ-nơi tâm thức ngàn đời bốc cháy-nơi chữ nghĩa thiên di từ độ lượng trở về…
    Cảm ơn Đặng Hà My, cảm ơn tạp chí Da Màu.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)