Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Thế sự váy cổ tích

0 bình luận ♦ 15.11.2012

 

 

 

Thúy Kiều đi vắng, Thúy Vân liền kề.
Cám, Tấm, Mỵ, Thị…

Kiều khôn, Kiều biết chuộc cha
Vân khôn, nán lại dịu dàng như mây
Tấm khôn, bỏ lại dấu hài
Cám khôn, ướm gót mong dài ngày yêu
Mỵ khôn, lông ngỗng bạt chiều
Nở khôn, hềnh hệch bên lều gạch nung
Thế sự là cái bung xung…

Ấy mà nụ cười Thị Nở nhiều khi cứ vỡ ra mãi cả trăm năm. Nhắc tới tên nàng là thấy sự nở, nở đẹp như đào trăng 16. Vân dịu dàng chắc cũng nụ cười đẹp như vậy, hoa nhường, đời nhịn. Không so sánh rìa ngoài, ngẫm cái viền trong thì ra Nở ta còn có vẻ đắt hơn Vân, chí ít còn có nhiều trong các bàn cười, nhưng chung qui vẫn là sự nhẹ nhàng an bình khi người đời bàn luận tới họ, sự nhu mì an hòa không có cơ hội cho những mầm mống giao tranh ghen tị.

Kiều à, sắc sảo hay thác loạn trong cuộc trầm luân. Không phải chửi nhé, mà nói thật đấy. Khổ cho các dòng mực thi nhau cạn, cạn hết bình nọ tới bình kia mà chẳng khám phá hết sự bí ẩn, nàng làm cho người đời nghèo đi, ít nhất là nghèo về vật chất, và còn làm cho sự ghen tuông mượn cớ trỗi lên bất tử.

Tấm ư, Tấm tự tin, nhẹ nhàng xỏ vào lỗ hài định vị sẵn cho nàng, ít ra nàng cũng từng lột xác lộn kiếp vài lần… vì tội yêu… vua. Thế nên cứ làm vua là được cả thiên hạ yêu, chí ít là các quan ăn theo bổng lộc đương triều, và trăm phần trăm người khác giới mê mẩn ánh hào quang lấp lánh. Trong ấy có nàng thơm thảo từ trong vỏ thị bước ra, sao lại chả thấy mấy ai ăn thị, họ bảo: – ăn xong mồm không thơm nữa, hay lõi thị lại chính là bụng dạ con người.

Cám ư, cũng dùng dằng mãi với đôi hài lệch chân mà tạo hóa dớ dẩn ban cho nàng, bắt nàng trong cơn phong cuồng tình ái phải cố ướm, ướm trong khấp khởi để rốt cuộc nàng biến thành thứ mắm tanh tưởi, rồi cũng để người đời khoái khẩu, chẳng thấy mấy khi thiếu bóng nàng trên mâm cơm Việt.

Mỵ Châu cứ trắng hoài lông ngỗng để cho người đời thương xót cái sự “khôn„ như những nàng lên ngôi hoa hậu bằng mọi cách mọi giá chỉ để kiếm chồng chốn ngoại lang… Vận mệnh của cả một vương triều sao cứ để rơi vào lòng những chiếc váy tiêu biểu, chiếc váy diệt vong hay chiếc váy xú uế?

Ô, mà làm sao cho mọi người tự giác công nhận quyền sống của nhau?

Bòng bong hỡi, bòng bong ơi
Mang chi nặng kiếp hoa cười ngọc phai
Bòng bong hỡi, bòng bong à
Có tu vạn kiếp mong làm một chân
Mai sau mở bữa tiệc trần
Xin cho ăn hết cái (đống) đần độn ta

Nói cho rõ chứ, người viết bài này sặc mùi váy giới nên không dám bàn sâu chuyện thế sự, chỉ lướt thoảng như một sự hững hờ, vờ vịt đi lạc đề, ngầm điểm chỉ ngày xưa hay cái vạch vôi vào mồm chả phải không khoa học đâu. Mốc ngăn ngừa cho một chính qui quan điểm bốn ngàn năm, cho một tàn dư không văn minh. Nhưng mấy ai giải thích nổi những chữ ký ngoằn ngoèo thời nay, với trăm bà rằn luận – chứng. Và hàng trăm cuộc tự xử, xử mình, xử lẫn nhau. Chẳng có vạch vôi nào định sẵn, chỉ có vạch dọc hằn lên những bất ổn loang lổ từ trong vành – tròng mắt, định vị những vành móng ngựa cuộc đời. Để òm, đoàng đoàng… chiến tranh TG thứ tự: I, II, tập III đang ngấp nghé, dọa nhau.

Cứ nhìn thấy Nàng trong văn học dân gian Việt Nam cũng đã đủ thấy cơ man đau đầu, ai cũng muốn giành vị trí solist. Tiến lùi hay tiến lên, biết đâu mà lần, bàn quái gì đến thời cuộc với thế giới, có chăng đi hóng hớt – mượn vay. Thứ ăn cắp tinh vi biến thiên vạn hóa có thể nào nhân văn hay trong trắng như Người đẹp ngủ trong rừng hoặc Nàng Bạch Tuyết với bảy chú lùn không?

Vài thằng mù chống gậy đi thẩm văn chương cũng đòi mang bút nghiên gõ đầu thiên hạ, dấu chấm phẩy còn sai, văn thì chút chút có thể cho qua, nhưng thơ, hì… thơ còn viết ngọng. Đưa toàn mấy loại bút tặc mượn danh người khác viết bài hộ hòng mong rạng danh non sông gấm vóc, lúc gặp mặt bút tặc thấy lòi tói từ phép ứng xử quê mùa còn thua xa nàng Nở, bởi có biết quái gì văn chương hay chân/thiện/chữ/nghĩa gì đâu. Khổ mà không biết khổ, nhục mà không biết nhục!

Chính “chị” cũng khó, chính em cũng khó. Khó như váy, hiếm như sơn hà. Đầu đất (đất đây bao hàm cả đất ở) càng bị hẹp dần, lòng tham (khôn) càng trỗi dậy, chúng tỉ lệ nghịch với cái bóng của nhau.

Tất cả bức xạ chiếu qua thân thể bỗng trong suốt như pha lê, là sự giống nhau của mọi thể vật. Nhìn cả thấy xa xưa dễ đến 500 năm có cặp rùa đá còn hiện về ôm đầu và một bên chân sau chảy ròng ròng máu, 82 con một đôi lẻ không nóc, không mái che, mong sao đừng tiếp những ai oán thế hệ.

Cho mẹ nó vào hết cái váy đụp của nàng Nở mà cười, ta là người Việt. Kệ mẹ thiên lôi thiên địa/hạ. Hay những giấc mơ sản xuất váy của hãng Haute Couture nổi tiếng trên thế giới.

 
04.11.2012

bài đã đăng của Đặng Hà My


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch