Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Núi Đoạn Sông Lìa – phần 10
Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 10

 

NDSL-10

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

Má lấy chồng năm mười bảy tuổi. Người đàn ông được bà mai giới thiệu không cùng quê quán, đi nhiều biết rộng, đối ẩm rất mực tương đắc với cha bà. Lần đầu rón rén thấy mặt ông lúc má bưng nước ra mời khách, bà tuyệt nhiên không cảm giác. Mới ngần tuổi ấy, không được đi học, ít dịp giao tiếp với người khác phái, má đâu đã tơ tưởng chuyện hôn nhân. Thế giới của má hẹp như manh áo vá, ngắn như khúc sông tím ngắt bông lục bình với hai mùa mưa nắng luân phiên từ nhà ra chợ. Bè bạn chẳng có ai, má an phận với những sáng chiều trong bốn vách bếp ám bồ hóng, với thời khắc biểu vào ra chuồng heo, chuồng gà. Và lấy chuyện đàm tiếu, lân la với đám phụ nữ ngoài chợ chồm hổm làm niềm vui.

Chỉ vài bữa sau ngày có người xứ khác theo bà mai tới coi mắt má, hầu hết bạn hàng ngoài chợ điều biết. Chị Mười bán mắm là người hoạt kê bộc trực, dễ bắt chuyện. Chị ngâm dưa mắm thiệt khéo, vàng lườm, giòn khướu. Có lần chị tỏ lộ, bí kíp gia truyền có cúng tổ, người dị tộc biết được, tức khắc mất linh.

Hay tin trên, gặp má, chị Mười tủm tỉm hỏi thẳng:

– Sao, chả có hợp nhãn em, không Tư?

Má đỏ mặt, chưa kịp phản ứng, chị đã một hơi:

– Chả quá giang ghe thương hồ chú Sửu tới đây tá túc nhà ông Đạo thổi bốn con trăng rồi, em hổng biết ất giáp gì hết a? Nghe nói chả tới xin truyền nghề mà ông Đạo chưa ưng, biểu đợi ngày lành tháng tốt. Chị thấy chả coi cũng tốt mã, vậy mà nghề nào hổng học, nhè cái nghề thổi.

Má sượng ngắt, nói lảng:

– Chị Mười bán cho em năm gắp dưa mắm.

Người đàn bà quơ đũa gắp mắm bỏ vô tấm lá chuối xé, rút sợi lạt cột lại, động tác nhuần nhuyễn, gọn bâng. Tay làm mà miệng không ngớt thày lay:

– Dưa đợt nầy hảo hạng, nghe em! Nhằm nắng tốt … Ối mà, nghề nào cũng là nghề, đừng bất nhơn thì thôi.

Bất chợt chị Mười nhỏ giọng:

– Mà chị hỏi thiệt, em có muốn lấy chồng hay chưa?

Má bỏ gói mắm vô giỏ, đỏ mặt ngập ngừng:

– Cũng … cũng không biết nữa.

Chị Mười hất hàm:

– Cái gì hổng biết? Hồi nẳm chị dìa nhà chồng năm mười lăm tuổi, mới có đường kinh hơn năm chớ mấy. Còn em tuổi nầy, phải biết chớ! Nếu em muốn, bận nào tới nhà chị chơi, chị kể chuyện cho nghe.

Một hôm, nắng ráo, cho gà heo ăn xong, má viện cớ đi thăm chị bạn vừa sinh con đầu lòng, chèo xuồng tới nhà chị Mười bán mắm. Chị kêu chồng giữ con rồi dẫn má ra nhà sau, chỗ dựng lớp lớp lu khạp mà chị gọi là "vựa mắm số một đất lục tỉnh". Lần đầu tiên má có dịp thảnh thơi ngắm kỹ chị Mười. Tuy thường gặp, nhưng diện mạo chị không lưu lại trí má nét gì sâu đậm. Có lẽ tại chị hay dông dài quá độ, khiến má mỗi lần nghĩ tới chị, chỉ nhớ ra cái khoé miệng vỏng vảnh. Những chi tiết khác hoàn toàn lu mờ.

"Vựa mắm" của chị Mười tuy sạch sẽ, nhưng vẫn nặng mùi mắm muối, dù cửa sổ, cửa ra vô đều mở rộng. Khi chị Mười đi châm trà, má lấy dầu xanh quệt một lượt lên mũi. Hai người ngồi bên chiếc bàn vuông, mặt gỗ loang lổ trầy trụa ngang dọc.

Chị Mười rót trà ra tách, bắt chuyện ngon ơ:

– Cái thứ đàn ông, em chớ dễ ngươi, đừng để nó leo lên đầu lên cổ, sẽ có ngày nó lộng giả thành chơn. Kinh nghiệm sáu mặt con của chị là như vậy. Nè, cái đêm động phòng, đừng để chả hớp tớp cho vô cái ọt, đau lắm nghe! Lại nữa, em nhớ nai nịt kỹ càng, để chả tháo gỡ lắt nhắt … mới vui. Còn phải biết kềm cương chả lại, giống như mình cưỡi ngựa vậy. Mình là nài, chả là ngựa. Mình bắt ngựa phi theo ý mình, ngược lại là trật lất. Em biết mà, cái giống ngựa hoang một khi đã thuần, dễ dạy dễ biểu lắm. Thằng cha nầy, nghe nói, là tay giang hồ phỉ chí, không mọc nanh thì cũng mọc vuốt. Có điều, ngó bộ chả, coi cũng đàng hoàng. Em nói chuyện với chả lần nào chưa?

Đầu óc má còn đang lùng bùng những chi tiết phòng the lạ hoắc, nghe hỏi, má giật thót:

– Dạ, chưa … mà có.

Chị Mười mím môi:

– Em sao vậy?

Má thật lòng:

– Chị nói làm em lo quá. Em chưa cưỡi ngựa lần lào.

Chị Mười cười sặc sụa:

– Phận đàn bà, ai cũng có lần.

Rồi không dưng, chị đổi giọng trầm trầm:

– Tư à, chị nói thiệt, nếu như ông trời cho chị cái quyền lựa chọn, chị ưng đầu thai làm đàn ông. Đàn bà tụi mình, so ra hứng chịu nhiều thua thiệt. Cái gì cũng phải nhường phải nhịn. Em nghĩ coi, lúc còn ở nhà ba má, mình hầu hạ, dưng cơm bưng nước cho hai đấng sinh thành là chuyện đã đành. Tới khi lấy chồng, về làm dâu, lại tiếp tục nai lưng phục dịch chồng, ba má chồng, rồi sanh con đẻ cái … Trời, riêng chị đây, trót sanh nhằm gia cảnh nghèo hèn, còn phải đèo thêm gánh nặng tảo tần, buôn bán. May gặp thằng chồng chăm lo làm lụng, xui xẻo quơ nhằm thứ cờ bạc rượu chè, chắc có nước bỏ xứ mà đi.

Mấy lời chí tình của chị Mười làm má ngậm ngùi. Má thở dài:

– Biết làm sao bây giờ, hả chị?

Má xúc động, rưng rưng nhận ra lõm mắt người thiếu đàn bà long lanh đỏ hoe. Chị Mười có khuôn mặt bén cạnh, sáng ngời nghị lực. Nước da rám nắng. Hai gò má và sống mũi lấm tấm tàn nhang. Nhân trung phớt lông măng. Vết sẹo hình thoi, trăng trắng, ngó như lá bùa ai dán lên trán phải. Khí sắc chị toát ra vẻ khoẻ mạnh, cứng cáp như luống đất thuần nước ngọt sau nhiều thế kỷ gồng gánh những biến thiên động địa. Chị khiến má không những cảm thương mà còn mến phục. Phụ nữ thuộc lớp cùng đinh biết suy ngẫm chuyện đời như chị, đâu mấy ai.

Sau đó, suốt quãng chèo trở lại nhà, má không ngớt nghĩ ngợi về buổi thăm viếng mới rồi. Phận gái, phải rồi, như hột mưa sa, giếng đục giếng trong làm sao biết? Rồi má chạnh lòng thấy ra tính mỏng manh, yếu ớt của kiếp người. Tỷ như vệt nắng lập loè vòm cây nầy đây, lúc má dừng lại nghỉ mệt dưới rặng trâm bầu ven sông, thấy đó rồi mất biến, chỉ còn lại chút hơi ấm mòn mỏi vương trên đất. Khó hiểu như chuyện ngược ngạo thường tình giữa đòi hỏi của thân xác và hồn phách.

Má tần ngần bày ra mấy món chị Mười biếu đem về ăn lấy thảo. Nhiều thứ mắm, mỗi loại một ít: mắm sặc bông, mắm lóc, mắm tép chua, mắm thái, có cả vài gắp mắm chay làm bằng tàu hủ ky với củ cải trắng, riềng ớt xắt sợi trộn thính. Chị còn kỹ lưỡng gói thêm nhúm cơm nguội, nắm tay má dặn dò, ăn mấy thứ sống sít, độc địa nầy, nhớ cắn thêm ớt hiểm và uống trà nóng, chớ ực nước lạnh, Tào tháo đuổi không kịp tháo dây quần. Má có châm một bình trà ướp bông sứ chùa Phụng ủ trong vỏ dừa điếc. Ăn xong vài bốc cơm với mắm chay, má rót trà, nhâm nhi cái hậu vị chan chát, ngòn ngọt. Hương trà thơm thoảng, thanh khiết. Tâm thân má thơi thả như tấm áo mới giặt, tưới tẩm no nê tinh tuý của sông nước phù sa và nắng mưa nhiệt đới. Má ngó mông lên không gian ngập ngụa sắc xanh. Màu thiên thanh của vòm trời lợn cợn mây vẩy cá. Vòm lá lục biếc điểm hồng tươi bông ô môi. Hàng dừa lả nhánh xuống mặt sông vật vờ lục bình phất phơ bông tím. Tiếng chim khắc khoải gần xa, như thẫn thờ luyến tiếc điều chi không rõ. Cõi lòng má nhuốm màu man mác. Nếu như mai nầy sánh duyên giai ngẫu với người đàn ông nọ, hẳn má phải xa lìa nơi đây, đất chôn nhau cắt rún thắm thiết tim gan. Rồi không hiểu má có bi luỵ tình huống, chiều chiều ra đứng ngõ sau, trông vời quê mẹ …?

Có. Khoảng thời gian đầu về quê chồng làm dâu làm vợ, má không khỏi bi ai mỗi hoàng hôn tựa cửa ngó ra sông nước rừng rực ráng chiều. Nhớ đứt ruột. Nhớ héo gan. Nhớ những hừng đông chèo ghe ra chợ, những mùa nước lụt ra mương xúc tép, những chiều nắng hạ ra đầm ngắt búp sen, lặt hột sửa soạn sên mứt chờ tết. Cũng may hột mưa phận số má sa nhằm giếng trong, không đục ngầu cay đắng như nhiều phụ nữ khác.

Dòng hồi tưởng miên man từng đợt trào dâng tâm tư má đêm nay, khi má xỏ đôi bông cẩm thạch vô tai, ngửa mắt nhắm. Bà quơ gối ôm, siết chặt. Hơi mát lớp vải bọc lan qua da thịt, mọc gai cô quạnh. Bà thầm gọi, mình ơi, vòng tay thắt lại những ân tình trống vắng. Đêm giao bôi đầu đời loe đốm tim đèn dầu vặn nhỏ mặt bàn cạnh đầu giường. Chiếc bóng hừng hực hơi ấm úp xuống. Mùi mồ hôi lạ hoắc lạ huơ, sau một ngày tiệc rượu rình rang, ngất lịm khướu giác. Thân xác thanh tân lẩy bẩy phó mặc bản năng giống cái, đón lấy cái nam tính chiếm đoạt, cứng cáp mà dịu dàng không ngờ. Những năm tháng con gái thoắt cái xa khỏi, khi má hé môi nấc tiếng đành đoạn. Má nghiêng mặt úp vào vuông gối thêu chữ "song hỷ", ghé răng nghiến nhẹ chéo vải lạt lẽo. Bóng tối mọc thêm những vòng ôm mênh mông.
 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)