Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Chén đắng

0 bình luận ♦ 5.11.2012

 

 

 

Anh ngồi nhìn chăm chú vào cái chén đặt trước mặt. Một thứ nước sóng sánh, nâu đậm chứa trong chiếc chén pha lê. Rồi anh ngẩng đầu lên nhìn những người khác đang ngồi trầm ngâm trước cái chén của mình. Bàn tiệc dài dường như vô tận với sự lặng im đáng kinh ngạc. Không ai nói một lời nào, tất cả đều chỉ chăm chú nhìn vào chiếc chén trước mắt. Những chiếc chén với đủ hình dạng và chất liệu, cái thủy tinh, cái pha lê, rồi chén vàng chén bạc, chén kim cương đủ hết cả. Anh đưa chén của mình lên môi và nhấp thử. Đắng vô cùng tận. Anh muốn nhổ ra nhưng nơi bàn tiệc này, điều đó không được phép nên anh nhẫn nhục nuốt vào. Rồi anh chăm chú quan sát những người khác, nhìn xem cách họ uống và phản ứng của họ xem có giống với mình không. Có kẻ cầm chén uống ực một hơi, mặt nhăn nhúm khổ sở rồi gục xuống bàn. Có người uống từng chút từng chút, mặt méo xệch đi vì đau đớn. Có kẻ uống một ngụm rồi thở dài và nốc cạn. Lần lượt những kẻ theo nhau đổ gục xuống bàn tiệc đời. Anh nhìn bao quát phía góc bàn của mình. Rất ít kẻ có một nụ cười mỉm hay phong cách uống tự tại thong dong. Tất cả đều quá sức vội vã, họ cho anh cảm giác muốn uống nhanh cho xong nhưng vì đắng quá nên phải ngừng lại giữa chừng để lay lắt sống. Anh quay nhìn vào chiếc chén của mình. Qua lớp pha lê, lớp nước nâu đậm vẫn còn sóng sánh. Mình phải uống thôi, không ai có thể uống thay mình và mình cũng chẳng thể uống thay cho ai khác. Đằng nào cũng phải uống vậy mình sẽ biến việc uống thành một nghi lễ trang trọng vì đây là một bữa tiệc mà. Anh từ tốn đưa chén lên môi, cảm tạ mùi vị cuộc đời rồi thong thả nhấp từng ngụm nhỏ. Vị nước không đắng như anh cảm nhận lúc đầu. Lặng yên một lúc lâu sau, nước đắng để lại một dư vị ngọt ngào trong cổ họng, người anh nóng dần lên và cảm thấy sảng khoái. Cứ từng chút một như vậy, anh đã uống trọn chiếc chén của mình với cả đắng cay mặn ngọt, thưởng thức từng khoảnh khắc cuộc đời trôi qua, chấp nhận và không nuối tiếc. Cuối cùng chiếc chén cạn. Anh không muốn gục xuống bàn mà thẳng người dựa vào thành ghế chờ đợi, hoàn thành một triết lý mỹ học về cái chết. Trong tia nhìn cuối cùng, anh thấy cánh cửa ngăn đôi thế giới mở ra giữa không trung và linh hồn anh bay vụt vào đó như một tia chớp.

 
Nagoya, ngày 29/10/2012

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Long


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)