Trang chính » Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

tháng hoa không nở

 

 

 

Tháng buồn của mùa. Lạnh, chóng tối và chẳng mùi hương sắc.

Tháng mười một, nhạt, vô duyên như cuộc tình vờ. Người phương tây cho rằng tháng chán của một năm, thời khắc chuyển đổi giữa thu tàn và đông đắm.

Trái tim thót lại, hình như teo một nửa, một nửa không ắp đầy, xa quá, bởi quá xa.

Bản nhạc bỏ mùa ra đi trong chiều thanh vắng. Mùa này chẳng có loài hoa gì nở, gió lượm về một mùi không tên, và đâu đó những chùm nắng rớt qua tay chưa đủ sưởi. Còn lại mình ta với trang thơ và con chữ ngược ngạo chẳng chịu bình yên.

Gõ, gõ vào bàn phím, gõ vào hư vô, gõ vào giấc mơ của người. Người không của ta, người của rất rất nhiều người, bởi li ti chùm cỏ vẫn cứ tiếp tục cần chụm vào nhau nảy mầm, và bởi trái đất cứ quay không dừng được, chỉ có nụ hôn của ai khựng lại trên đỉnh môi rực cháy, nồng nàn đắm đuối bốn đuôi mắt hoài vọng chứa chan ẩn ý không thể diễn tả.

Và lời ca, lời ca như tiếng gào của gió, của dông bão, của một nửa khản cạn nhắc đi nhắc lại hai chữ: tên nhau.

Ta ngủ vùi, không ngủ nằm, chẳng ngủ đứng. Để lâng lâng đêm cùng chiếc bóng in trên tường, ngây ngất với luồng men xưa qua cõi thần giao cách cảm, chợt nhận ra mình từ một cõi hoang thanh. Chùm ánh sáng viễn thực hồ như những bàn tay chập xòe múa vờn trong một nấc yêu.

Không, tình yêu muôn đời không tuyệt vọng, không đơn phương khi bàn tay mình vừa bắt gặp một quờ nắm; chặt siết hơn loài trăn mây trong rừng thẳm.

Ta đã dửng dưng nhiều lần với những xòe tay nâng đỡ và khờ khạo nhiều lần với các nắm dứ, cho tới lúc ta đủ khôn và khẳng định rằng không bao giờ vấp ngã, thì chính lúc đó ta ngã gục không đứng dậy nổi, hoặc không muốn đứng dậy.

Ta vấp thật!

Ta không khóc, nhưng người ấy rớt lệ.

Ta ngã thật!

Không thấy đau mà người ấy lại đau.

Có gì bỗng như phép cộng trừ lạ lắm. Người ấy biến thành màu tím bầm trên vết thương ta, người tụ máu đông cứng trong trái tim ta như mầm hóa thạch từ thời tiền định.

Không, tình yêu không có tội, chỉ ta là có tội, tội yêu và tội biết yêu, có cả tội không biết yêu luôn hiện hữu bên cạnh, thứ tình cảm ẩn nấp không trực diện. Định mệnh bắt ta phải thế, định mệnh bắt người phải thế. Và ta được, ta được chứng kiến những phút cuồng say ngu dại của chúng, nghĩa là của hai cá thể chập lại. Vụt lớn từ dòng ái sinh vừa đủ nồng độ dậy chín men, như tinh thể len lỏi quẫy đạp từ kẽ đất để ngoi lên hướng mặt trời không thể kìm hãm.

Lại nữa, mặt trời đồng lõa, gió trăng đồng lõa, cả thế giới đồng lõa.

Nhưng chỉ những viên thuốc cưỡng lại!

Viên thuốc không cho ra đời những thiên thần, bởi thiên đàng luôn cần giữ lại vẻ tinh khiết xinh đẹp, loài hoa thiên giới không thể cắm xuống trần gian.

Và tôi đi, tôi vẫn đi trên bản lề với bước chân lãng du trong hồng hoang ảo ảnh. Lọc cọc từng đêm gõ vào kỷ niệm đầy anh.

Những lá thư từ xa tắp, đều đặn, không trả vay được gửi đi cùng một hơi thở, một vùng sóng não qua tần số rung từ hai đầu rất nhớ. Những thì thầm dài hơn bao la thế kỷ cộng lại. Hai con người bằng xương bằng thịt lắm lời nhiều chuyện. Không có dấu chấm hết(.), chỉ luôn kết thúc bằng ba dấu chấm còn(…), lẽ ra thường lệ phải kết thúc sự nói ngay sau buổi làm tình đầu tiên!

Những ô cửa sổ tò mò mang hình ống nhòm lúc nào cũng sẵn sàng mở tung hai cánh. Người và tôi lánh nạn trốn dưới lùm cây sẫm mầu, tàng cây rì rầm nói leo cả vào câu chuyện giỏ hoa của cô bé quàng khăn đỏ, mặt trăng, mặt trời luôn được xuyên ngang. Những làn hôn trao gửi lòng vòng quyện trong hơi gió ngút ngàn.

Đôi khi mùa trở lưng, trượt ra mảnh vai trần trắng muốt, anh hôn vào tinh khiết một quỳnh đêm. Đóa bậu về nở mãi đầy tay. Khi xa anh vỡ bung lồng ngực, người đàn ông khắc khoải trắng cơn mơ, vừa sáng bừng mở mắt lại hoài vọng một vốc tràn đêm.

Ai kiêu hãnh bên sóng đời điêu bạc, ai hững hờ bên bể ái nhân duyên, từ khóe mắt em in hình thư sinh cuộn sách. Khát khao thiên tình sử triệu triệu trang chưa đọc.

Cứ thế, đừng đọc hết, vì… không bao giờ thể nào… đọc hết.

Ngày chiếc xe đời lăn bánh lật ngược khai sinh cho bọn trẻ con được ra đời, để cho chúng được sống, và viết tiếp những câu chuyện tình dang dở. Và cứ dở dang như thế để biết rằng đó là điều ta mãi khát khao. Khát khao vì lúc có lúc không, khát khao vì lúc được lúc mất.

Suối chảy từ thiên giới, chiếc giường tình ái đóng đinh trên tường, ta tiến về nơi cực lạc mười hướng không gian thả nổi, lấy sóng mây làm chiếu. Ta nằm ca hát. Biển xanh ru hời, anh nâng em lên cặp mắt rưng rưng…

Những đêm tuyết trắng trời, em vờ biến mình thành mùa hè để hâm cháy nụ hôn rực thiêu đốt dấu chân mùa.

Giấc mơ về anh thành hiện thực lúc em đi. Thênh thang phi trường nắng đọng, nụ hôn cứ vội vàng như ngày anh tới, nụ hôn cứ tham lam cắn nát rã môi thương, nụ hôn trở nên ác độc như kẻ tội đồ gây ra thương tích trong vùng nhớ.

Để kết thúc một tháng mười, em lại viết cho anh lời bài ca thật thà…

 
ĐHM Germany 2102

bài đã đăng của Đặng Hà My


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch