Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

trên cây là tia nắng

 

 

 

Họa sĩ Tâm “điên” lạc tới nhà tôi một chiều. Mưa. Hoa loa kèn nở đầy lối đi như điềm gở. Thả cuộn tranh và chiếc ba lô trên lưng xuống sàn, anh nở nụ cười của kẻ đã trở về nhà bất kể cảnh trí mênh mông của căn phòng lạ. Gương mặt rạng rỡ và ngơ ngác như đứa trẻ ngây thơ nhưng không bao giờ phải lạ lẫm hay ngạc nhiên với những trò đời.

Tâm “điên” ngay từ khi là sinh viên trường Mỹ thuật. Anh làm nhà trên cây để ở. Gỗ ván, tre nứa, rơm rạ, mỗi chuyến xe bus từ quê ra, Tâm lại ôm theo. Cốt sắt, dây thép, thạch cao, những chất liệu không thể thiếu của dân điêu khắc được Tâm trưng dụng cho công trình của anh trước khi trở thành cái gì đó tương tự như tác phẩm. Ngôi nhà trên cây giống như một cái tổ kín đáo và bí ẩn, không ai dám đứng ở dưới mà nói rằng nó sơ sài hay vững chắc, đẹp đẽ tiện lợi hay ngớ ngẩn, có kết cấu thậm chí có mỹ thuật, hay chỉ là sự chắp vá điên rồ, vô lối. Ngôi nhà không có thang lên. Nhiều người đã bàn nhau rình xem Tâm trèo lên nhà bằng cách nào. Càng không ai biết nội thất bên trong nhà bao gồm những gì. Nỗi tò mò của mọi người trở thành cơn day dứt, rồi nỗi đố kỵ âm thầm mỗi ngày một lớn của những kẻ chưa bao giờ sở hữu điều bí ẩn.

Buổi sáng, ngôi nhà trên cây đón nhận những tia nắng đầu tiên còn trước cả những tòa nhà cao tầng trong thành phố, vì ánh nắng chỉ đọng ở những tán cây, thân cây có sức hút, biết níu lại, và trượt đi khi va đập với bề mặt bê tông, đá hoa cương trơn nhẵn.

Tôi nhìn Tâm đang giở cuộn tranh của anh, đôi bàn tay cẩn trọng và nhẫn nại với những móng tay mới mọc chưa kịp cắt, kẽ móng đen kịt những đất. Tôi nghe nhiều người nói Tâm “điên”. Từ cửa miệng của những nhà sưu tập phải rất khó khăn để giấu mối tị hiềm, có chút bẽ mặt khi anh không chịu trở thành họa sĩ độc quyền của họ mà lại mang tranh tượng đi bán rẻ cho bất kỳ ai muốn mua. Từ những đàn anh thành danh, với một chút ái ngại, chút cảm thông và giễu cợt. Từ những đồng nghiệp chưa nổi tiếng bằng anh chỉ bởi anh có tiếng vì “điên” hơn, có lẽ thế.

Tôi biết chắc chắn, Tâm không điên, ngay giây phút này. Nhờ thứ mùi đang làm tôi hơi ngây ngất, vừa tò mò quyến rũ vừa cảnh giác. Mùi con đực thuần khiết, gay gắt, lấn át mọi thứ mùi thường nhật, như khắc dấu vào không gian, choán lấy lãnh địa, xuất hiện uy nghi. Một kẻ ngông cuồng đến rối loạn, rồ dại, không bao giờ có thể có thứ mùi ấy. Mùi giống đực lành mạnh, chưa bị vữa ra bởi truy hoan và mùi đàn bà ô hợp.

Tôi nhặt cuộn tranh, mở xem từng tờ. Series cùng một phong cách, bột màu trên giấy bao gói, loại bọc bưu phẩm màu nâu thường thấy ở bưu điện hoặc làm túi gói trong các tiệm bánh mì. Tranh vẽ phong cảnh và người theo lối trẻ thơ. Rất ít mượn kỹ thuật. Đầy đặn và phóng túng trong bố cục tràn mặt tranh, nhưng đường nét tối giản đến sơ sài, kỳ lạ là mảng màu nguyên sắc trong suốt như màu nước. Người vẽ như không cần phải vẽ, mà còn muốn thoát khỏi sự phân cách của bức tranh với những gì không phải tranh, chỉ để lại một tinh thần giản dị, tươi sáng, xuất hiện chớp nhoáng nhưng liên tục, làm dấu trên mặt giấy. Nó khác lối vẽ tối giản của một số bậc thành danh, vì phương tiện giảm thiểu nên cố ý cường điệu, gây cảm giác gò gẫm. Nhưng nó cũng dễ bị bỏ qua với những con mắt vô tình.

Tôi hình dung những bức tranh sắp treo, chỉ cần giấy bồi và giá đỡ đẩy ra phía trước để tạo chiều sâu không gian, không borders, không đóng khung.

Tôi tiếp thêm nước trà ra tách. Trà ngưng khói, nhưng vẫn xanh nhẹ. Tâm lơ đãng uống từng ngụm lớn. Tôi chỉ cho anh chiếc sopha ở cuối phòng, bảo anh nằm nghỉ nếu cần. Tâm cười, ngồi bệt xuống đất, lấy cuốn sách trên giá mở xem.

Tiệm cà phê bên cạnh mang tới một ít đồ ăn nhẹ và hai lon beer. Ngồi bệt trên sàn phù hợp tâm trạng tôi lúc này. Khay đồ ăn ở giữa. Chúng tôi chạm ly khi chồng tôi vừa bước vào. Anh chuẩn bị đi đánh tenniss như thường lệ, nhưng đảo qua vì thấy có khách. Chồng tôi tươi cười với Tâm, họ gặp nhau nhiều lần ở đâu đó, rồi anh thản nhiên bước ra sân lấy xe, như một người khách thường lui tới.

Tôi châm điếu thuốc mỏng gần như không trông thấy, giữa hai ngón tay. Sandwich thơm quá chừng, dù tôi không đói. Tôi đứng dậy lấy một món tiền nhỏ, đặt vào tay Tâm.

– Những bức tranh này, nếu bán được, tôi sẽ gửi tiền lại anh

Tâm cười ngoác miệng, răng trắng bóng, như đang nói “không cần vậy đâu”.

Tôi ước gì anh ở lại đây chiều nay, chúng tôi sẽ trò chuyện tới khuya về màu sắc, ánh sáng, một vài danh họa chết trong nghèo túng tình cờ nhớ được, sự sống sượng hay tinh tế khi đan xen những màu nguyên sắc, cãi cọ khi không còn muốn lắng nghe, gièm pha lẫn nhau vì tức giận trong đêm mỏng như sương đang không ngớt bay hơi và lan tỏa lên bầu trời đen sẫm.

Tâm đi lạ lùng còn hơn lúc anh đến, tan biến vào khoảng không trước mắt. Tôi cố gạt khỏi tâm trí ý nghĩ không bao giờ còn gặp lại anh trong thực tại như chiều nay. Hình dung anh trở về nơi trú ngụ – không phải chốn dành cho kẻ tự cao tự đại, huyễn tưởng đến điên rồ, mà là căn phòng sơ sài gần như không có tiện nghi của một đời sống tối thiểu. Những cuộn giấy ngổn ngang. Gỗ xoan, gỗ thị đủ các tiết diện chất đống ngay bên giường nằm. Người ta nói Tâm “điên” thường vật lộn liên tục với gỗ hoặc giấy và màu… cho đến khi nào trong nhà hết gỗ và hết giấy. Mọi vật liệu bị biến hóa qua những nhát đục, nét bút thô sơ quyết liệt, trở thành một dạng thức kỳ quái nào đó không còn gì chung với nó lúc ban đầu. Tượng của Tâm biểu cảm man rợ tựa như tượng thờ châu Phi, nhưng vẫn lưu lại những nét trang trí thuần túy nhịp nhàng, khuyếch trương.

Mỗi khi đã xóa sổ xong toàn bộ đống gỗ hoặc giấy, Tâm mới tự cho phép mình nghỉ ngơi hay ăn uống. Không có bất cứ hành động nào khác xen vào giữa thời gian làm việc của anh, người ta truyền nhau rằng anh đục đẽo bôi vẽ vài ngày không ăn ngủ là chuyện thường. Thật ra, với sức thanh niên, như vậy cũng không hề hấn gì. Tiền bán tranh, tượng của Tâm may thì đủ để anh ăn cơm bụi số ngày bằng những ngày làm việc, anh nhất quyết không chịu nhận nhiều hơn từ bất cứ khách hàng nào. Không rõ vì đâu Tâm cũng mua được một chiếc Honda cũ, để chạy từ nhà quê ra H., nhưng anh đã cao hứng bán Honda để… đi ô tô. Tiền bán xe máy đủ để Tâm đi taxi rong chơi H. vài ngày. Tất cả sinh tồn và lao động của Tâm có vẻ điên rồ, tự dắt mình vào chỗ chết, một sự tự hủy. Nhưng tận cùng lối tồn tại đó là sự cắt đứt mọi ràng buộc của đời sống mưu sinh để cất giấu con người mình cho nghệ thuật. Một thứ nghệ thuật không trông đợi gì ở sự dung thứ của cuộc đời thường. Thuần khiết và riêng rẽ, uy nghi tồn tại bằng chính nó. Một thứ nghệ thuật thách thức khả năng đồng cảm và chấp nhận của đám đông còn lại, nhưng nó lại khiến cả đám đông ấy phải day dứt và biến đổi.

Tôi không tin thứ sáng tạo mà ẩn ức sâu xa của nó là tìm tới sự thừa nhận của cuộc đời, thường khi bằng sự khôn khéo của kỹ thuật, sự chắt lọc sao cho nhuần nhuyễn một vài phương án tạo hình để lòe bịp về tri thức, làm ra vẻ từng trải.

Tôi đọc rõ cuộc sống của Tâm trên mọi sự vật tình cờ hiện ra lúc đó, tàng cây, cái ché sành, những bậc thang, đường phố, tựa như một trang sách in rành mạch.

*

Tôi lái xe theo hướng cái mùi đang vạch sẵn trong không gian. Lúc nó lơ lửng ngay trước trán tôi, trong xe, lúc bay lượn như con diều có đuôi thật dài phía cao tít bên ngoài, nô giỡn, rủ rê. Tôi lướt qua những chiếc xe cùng chiều, lướt qua dòng người trơn tuột, vô cảm. Những bộ cánh thời trang ngoài đường, trong công sở, nơi họp hành che đi con người thật của họ. Họ chỉ là bản thân họ khi vùng vẫy, kêu rú, bò lồm cồm trong cơn đắm dục với đôi mắt lộ tròng trắng bợt vì thèm khát, sợ hãi. Họ níu chặt lấy nhục dục bởi vì đó là cái mỏm đá duy nhất, cuối cùng cho nỗi sợ hãi trống rỗng trước vực thẳm đời sống. Tôi nhớ lại lần ngủ với ông T. để đổi lấy giấy phép xuất khẩu một lô hàng đặc biệt của chồng tôi. Ông làm tôi mất hứng và phiền phức không thể tả nổi. Loại người như ông ta chỉ đáng được phết mấy roi vào mông, nếu có cây súng cao su tôi sẽ bắn vào mông ông, à không, phải là vào phía trước của ông mấy hòn sỏi thật khủng khiếp.

Ông T. không uống rượu, không hút thuốc, thậm chí không chơi hay xem thể thao, không biết những trò giai gái đầy rẫy nơi công sở, điều này khiến cho ông trở nên mù tịt và không có bất cứ một thứ gì để khơi gợi tò mò hay cảm xúc của tôi.

Tôi yêu cầu ông đặt phòng ở khách sạn sang trọng nhất, dịch vụ đắt đỏ nhất. Dường như đây là khoản “dâm phí” đáng kể của ông từ trước tới giờ, mọi việc thường đã có cấp dưới ông lo trọn gói.

Tôi gọi bữa tối đặc biệt trong thực đơn nhà hàng của khách sạn. Ông ăn cầm chừng, thờ ơ. Tôi nhấp rượu vang, ăn tôm hùm nướng và hàu chesapeake hảo hạng. Khi ông T. xoay chìa khóa phòng VIP trên lầu 7 khách sạn, tôi chợt thấy ham muốn mãnh liệt được đập chiếc gạt tàn thuốc lá bằng đá trên bàn ngoài hành lang vào trán ông, quay đầu chạy thục mạng.

– Ông biết thừa nếu vụ này trót lọt, chính ông được lại mặt không dưới một phần năm toàn bộ tiền lãi, lại còn đòi ngủ với tôi. Ông lột của bọn này hơi bị tàn bạo đấy.

– Đúng là đầu óc đàn bà. Tôi cần gái thì thiếu gì, béo gầy, trắng đen, chân dài chân ngắn đủ cả. Nhưng cô không phải loại gái đó. Đây là để làm tin và để giữ chữ tín giữa chúng ta.

Ông ngừng một chút như để thêm phần quan trọng.

– Cô biết là quan hệ đối tác nếu được đảm bảo bằng “chuyện ấy” thì còn gì hợp lẽ hơn. Tôi cần cô tuân phục. Sự tuân phục còn đắt giá hơn nhan sắc hay học thức của cô nhiều. Bởi vì, dù cô có xinh đẹp hay tài giỏi đến đâu, cô cũng chỉ đứng ngoài cuộc chơi nếu tôi gạt cô ra. Ở đây tôi mới là người quyết định. Đạo đức và giá trị của cô là phải tuân phục tôi, cô đã đả thông chưa?

Tôi quá hiểu, không phải từ ông T. Tôi không muốn bị gạt ra khỏi cuộc chơi tiền bạc và địa vị. Không muốn làm lớp người tụt hậu trong cạnh tranh đời sống. Trong khi thiên hạ, bằng quan hệ mập mờ bí ẩn của họ, thuổng những khoản tiền khổng lồ tuồn vào tài khoản nhà băng của riêng, ở trong và ngoài nước. Vơ vén hàng ngàn héc ta đất làm trang trại hoặc chia lô giao cho chủ đầu tư, nhận “hoa hồng” gấp hàng trăm đến hàng ngàn lần giá trị đền bù. Thì tôi cũng phải làm gì đó cho cái Gallery bé nhỏ đã lấy mất bao tâm huyết của tôi. Tôi lút cút đi theo ông T. vào phòng. Ông lao vào toilet như một viên đạn. Tôi ném chiếc sắc tay xuống ghế sopha. Tôi vẫn mặc nguyên áo đầm trong bữa ăn tối, mang tất dài, ngồi lên giường.

Khi bạn có một mục tiêu trong đời sống, thì cách thức, và cả những tiểu xảo để có thể giúp bạn đạt đến mục tiêu ấy, chính nó trở thành đạo đức và điều ép buộc bạn hành động. Sự “thiêng liêng” của tình yêu hay tình vợ chồng chỉ còn là trò rởm, một thứ hình dung mờ nhạt gần như chưa bao giờ xuất hiện trong cảm xúc của bạn, chẳng phải thế sao. Ông T. quấn chiếc khăn bông ngang bụng trông lố bịch như cây nấm lộn ngược. Ông xô ngã và tranh thủ lột quần áo tôi. Ông ghim tôi xuống giường như tiêu bản bị ghim vào giá trưng bày. Ông nhảy lên người tôi đắc thắng, như con heo cà cái lưng bị ngứa của nó vào vách chuồng.

Tôi biết trên đời này, trong loạn lạc, ngược đãi, không thiếu những đàn bà đói khát chịu để bị cưỡng hiếp chỉ vì một miếng bánh.

Tôi không giống họ. Tôi có quyền rút khỏi cuộc chơi bất cứ lúc nào. Mọi việc chỉ có thể diễn ra nếu được sự đồng ý hoặc tự nguyện của tôi. Giữa tôi và những người còn lại là giao kèo. Tôi có quyền quyết định, với cái giá nào thì họ “mua” được tôi. Nhưng, cũng như những đàn bà kia, tôi phải khuất phục trước kẻ nắm quyền. Rằng, trong đời, nếu tôi muốn một điều gì đó, tôi phải khuất phục trước cửa ải của quyền lực và lòng tham mà người ta luôn bày sẵn cho kẻ thèm muốn như tôi.

Trước khi phóng tinh, ông ta kêu rống lên hàng tràng dài hồng hộc, dọa dẫm như con heo rừng chuẩn bị tấn công đối thủ. Tôi thảy ông, lúc này đang nằm lăn queo trên người tôi, sang một bên, vơ lấy bật lửa châm thuốc hút. Tôi muốn gọi taxi quay về ngay lập tức, nhưng chợt nhớ ra giao kèo trước đó là cả đêm.

Tôi là lập trình viên đã hoàn thành chương trình master ở Australia. Không khó khăn gì lắm để hoàn thành xuất sắc những yêu cầu về đào tạo, có lẽ vì tôi có năng khiếu. Công trình của tôi ngay từ khi còn là sinh viên, từng được Bộ quốc phòng Australia tặng bằng khen sáng tạo. Tôi có quyền lựa chọn ở lại làm việc cho một công ty sản xuất phần mềm uy tín ở Melbourne. Giữa lúc đó, tôi gặp chồng tôi bây giờ. Anh là một họa sĩ trẻ nổi tiếng đang có triển lãm cá nhân ở Sydney, Melbourne… Tôi nhận ra mình yêu thích màu sắc, ánh sáng và thế giới của nghệ thuật còn hơn nhiều lần yêu thích các bài toán và con số. Trong khi bài toán và con số giúp tôi biến tưởng tượng của mình về thế giới trở thành cái có thực và đo đếm được, thì nghệ thuật lại cho tôi thấy, thực ra niềm vui sướng của trí tưởng tượng và suy tưởng là vô bờ, lạ kỳ như một màu đỏ được tán sắc thành muôn vàn màu và sắc độ khác nhau. Tôi theo anh về H. làm lễ cưới. Tôi bỏ nghề lập trình viên, làm thư ký tòa soạn cho một tạp chí về nghệ thuật nổi tiếng có “goût”, in bằng 2 thứ tiếng. Anh sửa soạn làm chủ Gallery. Đúng như mong đợi, Gallery của vợ chồng tôi nhanh chóng trở thành cái tên hàng đầu trong giới làm nghề cũng như sưu tập. Chúng tôi “lăng xê” được một số họa sĩ trẻ vững vàng nghề nghiệp và có con mắt riêng tư. Tranh pháo bán tàm tạm. Nhưng đó cũng là lúc phải chi những khoản tiền khổng lồ bắt buộc để mở rộng hoạt động. Tôi lao vào lo lắng tiền nong, bị cuốn vào kinh doanh đến nỗi phải cắt giảm công việc ở tòa báo. Chồng tôi cũng quên dần giá vẽ và các cuộc trình diễn.

Trong những “đối tác” làm ăn của tôi và chồng tôi, mà tôi phải gặp riêng họ để thực hiện nốt khâu tế nhị nhất của hợp đồng như một cách giao ước đương nhiên, cũng có một vài người khiến tôi thực sự thích. Thỉnh thoảng, tôi gặp lại họ.

Tôi rẽ vào con đường nhỏ có hai hàng cây và những thửa ruộng trồng rau, lạc, đậu, dọc theo con mương nước đục lênh láng. Cái mùi lạ lẫm và quánh đặc đó vẫn dẫn dắt tôi, mặc dù bằng trí óc tôi đã quá quen thuộc con đường này. Vùng quê này tôi thường lui tới. Lên những con dốc quanh co, tôi dừng lại. Tôi muốn hỏi đường cho đúng như một người tỉnh táo, mặc dầu đã nhất quyết rẽ tay phải. Người đàn ông gánh hai cái sọt toàn rau lang và cỏ tươi xác nhận với tôi. Tôi đi đến cuối con đường thì có một nhánh rẽ khác, rất hẹp. Tôi ngoặt tay lái sang trái, tìm chỗ để xe dưới bóng cây bàng lưa thưa lá. Những căn nhà xây vững chắc có, tạm bợ có, nằm thành hàng ngay ngắn lui sau bờ dậu cúc tần. Căn nhà ở giữa cổng mở toang. Những cánh cửa sổ bằng gỗ không sơn mở toang, đầy những khe nứt vì mưa nắng. Trước sân trồng vài luống cây thuốc cằn cỗi, người ta có thể tưởng là cây dại. Tôi phăng phăng bước vào như kẻ mù lòa. Tôi ngửi thấy trong căn nhà này không có mặt bất kỳ ai. Tôi bước thẳng qua căn phòng đầu tiên. Phòng thứ hai, kín đáo như một cái buồng, đầy gỗ và mùi hăng hắc của bột màu, sơn. Qua khoảng sân nhỏ là tới cái bếp ám khói. Một cái kiềng ba chân bám bồ hóng đen xì. Đống tro lá cây dường như không còn âm ỉ.

Tâm sống ở căn nhà này với vợ của anh, một người đàn bà nặng chưa đầy 36 ký, bị di chứng chất độc hóa học, ngẩn ngơ và thỉnh thoảng lên cơn động kinh. Ngay lúc này đây, tôi cảm nhận dấu ấn sự có mặt của chị ta khắp nơi. Chị ta xuyên suốt những bức tường. Chị ta bay tung mù mịt và ngún khói trong bếp. Chị ta âm u vọng lên từ lòng cái giếng sâu hun hút sột sệt nước, sau khi tôi thả một tiếng gọi. Rung phần phật ngọn cây xoan sau nhà dù không có gió hay bất cứ con vật nào gần đó có thể gây âm thanh hay lực đẩy. Tựa như một thứ thổ thần đáng sợ và hữu hiệu. Tôi khẽ nói trong ý nghĩ:

– Đừng sợ. Tôi không làm hại gì đâu.

Tôi ngồi xuống cái ghế dựa nhỏ bằng gỗ, loại dành cho trẻ con để ở căn phòng gần với ngoài đường. Có vài chiếc như thế. Tôi thèm cất tiếng. Thèm lấy những cây cọ và bút lông trong hộp, cho không gian ở đây bao gồm cả tôi, một màu sắc gì đó. Vàng chói chẳng hạn. Màu vàng thấm sâu, lan những huyết mạch của nó như rễ cây vằn vèo tỏa khắp mặt đất, hút hết mọi màu sắc khác vào trong nó, biến thành thứ màu kỳ dị của sức sống đang trương lên nhức nhối. Cảnh tàn tạ nén chặt trong những chiếc ghế này, những cây thuốc, những cánh cửa bị rút hết sự sống, thay vào đó là sự nhồi nhét quá tải tới mức khô đét lại của những chết chóc. Khi Tâm đặt chân về đây, có lẽ anh có bổn phận phải hà hơi của mình để những đồ vật dần dần lay động, rung rinh, múa lượn tít trên cao như những tấm áo phơi quay cuồng trong gió, rồi từ từ hạ xuống, phồng lên tươi tắn, đầy sinh lực.

Tôi muốn đưa anh dạo chơi trên con đường có bóng hàng cây xoan, cây bàng lưa thưa lá, trong khi người vợ bé xíu của anh ở nhà thổi cơm trong cái nồi đất.

*

Tôi lái xe trên đường ra biển. Tôi chợt thấy nhớ những con số, những phương trình dài tới cả trang giấy. Ngay lúc này đây, tôi có thể tạo ra phần mềm theo dõi độ cong của những thân cây dừa ở bờ biển trong quá trình lớn lên, tùy theo hướng gió bão và đặc điểm sinh học của loài cây. Tôi nhẩm đếm những vật lướt qua đường. 0.1 0.1 0.1 0.1 0.1 0.1 0.1 0.1 0.1 0.1… Thật tuyệt vời khủng khiếp khi biết trên đời chỉ có không hiện hữu và hiện hữu. Đó là phép hoán đổi của mọi sự vật, mọi điều tồn tại ở đời.

Tôi hình dung ra mình vài chục năm sau. Một bà già tóc bạc phơ ôm lấy khuôn mặt hồng hào đẹp như tranh Tây Vương Mẫu ngồi giữa bầy cháu gái xinh như Ngọc Nữ. Số tiền lời từ việc kinh doanh tôi trích ra phần nhiều xây dựng trường học nội trú, dạy nghề, để người ta đi gom những đứa trẻ không cha mẹ về nuôi dậy. Cũng sẽ thành tâm tô điểm vùng nào có phong cảnh đẹp xinh, tu bổ chùa chiền, để được sớm tối nghe kinh, mõ. Tôi hình dung ra biển, một ít thời gian nữa sẽ hiện trước mặt. Biển như một tấm vải bạt căng che tầm mắt.

Lúc đó, sẽ chẳng ai còn nghĩ chuyện bà lão ấy, thời xa xưa để kiếm được thật nhiều tiền, đã hằng phi vụ lên giường để củng cố lòng tin và hậu tạ đối tác, những người có quyền, có tiền khác.

Xuất thân và học thức đã che chở tôi khỏi những quy luật tàn ác của sinh tồn. Khi còn là một phụ nữ trẻ, tôi cũng xây hoài bão đẹp về những điều sẽ làm tận sức để cống hiến cho cuộc đời. Nhưng những điều đó mãi mãi chỉ là đồ chơi trẻ nhỏ, là tưởng tượng ngây thơ, nếu bản thân tôi không tự mình trả giá bằng vắt kiệt mồ hôi, quay cuồng tâm trí, và cả tận cùng điếm nhục cho nó, giữa cuộc đời gay gắt.

Tôi hình dung biển. Những trái đồi khoan thai nối tiếp nhau như nốt trong bản nhạc trữ tình. Cây tạp lấn chỗ những cây thông vừa chết, dòng nhựa vàng óng. Biển lùi dưới chân núi kinh ngạc. Mặt biển duyềnh lên thứ hợp kim vừa bật khỏi khuôn dát, biếc xanh. Tôi có thể bước đi trên đó mà chỉ hơi chao đảo. Trên sườn đồi, hoa dã quỳ nở rất sáo.

Ngay khi tôi “cân” tất những đòi hỏi oái oăm, vô đạo của cuộc đời, tôi cảm nhận được trọn vẹn tự do và tính sâu sắc của bản thân. Tôi không để cho đời sống trở thành trở ngại, cho dù nó có muôn phần lố bịch và tự huyễn. Ngay cả khi người ta nói với tôi, danh dự và thân thể tôi là cao quý, không thể đem đổi chác, thì tôi vẫn có thể cho phép người ta “mua” nó, và chỉ riêng tôi là kẻ duy nhất sở hữu quyền đối với nó mà thôi.

Tôi lên thăm Tâm, mang cho vợ chồng anh ít thức ăn và đồ gia dụng mua dưới phố. Cổng nhà khép lại ngờ vực. Những bức tường cảnh giác. Ra tiếp tôi là một người đàn ông trung niên khô héo, ngơ ngác, lành như đất. Ông nói Tâm đã bỏ nhà ra đi. Người nhà nghi ngờ anh mắc một chứng tâm thần nào đó. Lại có tin Tâm đã bỏ đi theo một người đàn bà xinh đẹp, sexy, có tiếng sát chồng vì bốn đời chồng đã chết qua tay bà ta.

Tôi xin phép gửi lại gói quà rồi ra xe. Thật lâu tôi chưa đến biển, dù biển chỉ cách H. hơn 100 cây số. Chẳng phải tôi muốn tìm một lời an ủi trong mênh mông im lặng. Mà tôi muốn đi một cách mãnh liệt. Còn gì hơn biển.

Tôi nhìn vào gương hậu, cả đoạn đường vắng tanh. Những cây trúc đào hoa trắng và đỏ đơm từng chùm nặng trĩu trên thân cây la đà vì gió mạnh, tựa như chuỗi ngọc. Những cột phân cách giữa hè đường hẹp và bờ vực, sơn đỏ – trắng lướt qua trong màu nước biển lam ngày trời trong. Ngoài khơi xa tít. Bất chợt một lực đẩy mạnh xô chiếc xe tôi về phía trước, chồm lên vỉa hè, lao tới những cột phân cách. Tôi siết chặt tay lái, lấy hết sức xoay về phía trái, toàn thân căng ra như để chống đỡ cho toàn bộ chiếc xe. Chiếc xe chệnh choạng, hướng về trái, trôi xuống mặt đường. Nhưng lại một cú hích khủng khiếp từ phía sau. Trong khoảnh khắc, tôi biết lần này không thể chống đỡ. Tôi không thể chết như thế. Tôi còn hai đứa con trai, cu Anh và cu Em. Tôi bật cửa xe lao ra ngoài, cảm thấy mặt đường chà siết vào vai và gáy. Tôi thu hai cánh tay vòng sau gáy, che đầu và mặt, hai đầu gối gập lại thu sát tới cằm. Tôi lộn mấy vòng trong không trung, cảm thấy mình rơi xuống, cạnh sườn đập vào tảng đá đau nhói. Tôi mở mắt. Bầu trời trên cao xòe rộng, xanh mênh mông.

2007 – 8/ 2012

bài đã đăng của Khánh Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)