Trang chính » Bàn Tròn: Chính trị, Dịch Thuật, Nhận Định, Sang Việt ngữ Email bài này

Nhà dấn thân Miến Điện tới Washington


♦ Chuyển ngữ:
5 bình luận ♦ 21.09.2012

ASSK portrait

Bà Aung San Suu Kyi với Huân Chương Vàng Quốc Hội
giữa Lãnh tụ Thiểu số Hạ Viện Nancy Pelosi (trái),
và Bộ Trưởng Ngoại Giao Hillary Clinton (phải)
dưới vòm tòa Capitol tại Hoa Thịnh Đốn ngày 19 tháng 9 năm 2012

 

Trong tất cả những năm dài bị quản thúc tại gia, bà Aung San Suu Kyi đã tự kiểm chế không nuôi một con chó làm bạn đồng hành.

“Tôi không nghĩ điều đó là công bằng đối với con chó,” bà nói với các ký giả của báo Washington Post trong cuộc thăm viếng tòa báo vào ngày thứ tư 19-09.

Bây giờ bà đã được tự do, trong chuyến thăm Hoa Kỳ lần đầu tiên trong bốn thập nỉên, bà đã được Quốc Hội Hoa Kỳ trao tặng danh dự cao nhất là Huân Chương Vàng Quốc Hội vào chiếu thứ Tư 19-09-2012, và hiện bà cũng đã có một con chó. Sự công bằng vẫn là điều bà quan tâm, trong thời gian hỗ trợ sự chuyển tiếp an bình không thể ngờ từ độc tài sang dân chủ tại đất nước 50 triệu dân của bà.

Tôi đã có dịp viết về bà Aung San Suu Kyi trong nhiều năm, nhưng chưa bao giờ có dịp gặp bà. Con người thật của bà cũng giống như những hình ảnh đã được phổ biến, mà có thể còn trội hơn: nghiêm trang nhưng thông minh sắc sảo, tự tin nhưng khôi hài về mình, tôn trọng tinh thần nhưng vô cùng thực tế.

Bà nói, “Phẩm chất cao nhất của con người là sự tử tế”, khi chia sẻ một trong những kinh nghiệm bà học được trong gần hai thập niên bị cô lập. “Nó là điều không mất tiền mua, và tôi không hiểu tại sao người ta quá keo kiệt về sự tử tế”.

Đây là nguyên tắc của bà để có một cuộc sống tốt đẹp, và bà cũng coi như một chiến lược trong việc phát huy sự thay đổi về chính trị và kinh tế tại Miến Điện, nơi đã bị cai trị bởi chế độ quân phiệt trong nửa thế kỷ, hầu hết thời gian từ sau thời thuộc địa.

Các tướng lãnh và cựu tướng lãnh đã cởi mở một vài lãnh vực. Họ đã thả một số nhưng không phải tất cả tù nhân chính trị, cho phép bà Aung San Suu Kyi và một số khác trong đảng của bà được tranh cử một số ghế trong cơ quan lập pháp và cũng nới lỏng nhưng chưa bỏ luật kiểm duyệt. Họ vẫn nắm giữ quyền chỉ huy, và thử thách lớn nhất có lẽ sẽ xảy ra trong cuộc bầu cử dự trù cho năm 2015.

Bà Aung San Suu Kyi đã tự mình trở thành đối tác cùng với những người chủ trương cải tổ trong chế độ, đáng kể nhất là Tổng Thống Thein Sein, tới mức khiến một số người ủng hộ từ lâu phải ngỡ ngàng. Họ hoang mang làm thế nào bà có thể kêu gọi chuyện bác bỏ cấm vận khi tiến trình tới dân chủ còn quá mong manh, tại sao bà không phát biểu mạnh mẽ hơn để chống lại những ngược đãi của chính quyền đối với các sắc dân thiểu số.

“Lên án [chính quyền] không phải là sở trường của tôi”, bà Aung San Suu Kyi trả lời. “Nếu lên án làm cản trở tiến trình hòa giải, thì tôi không thấy có gì lợi trong chuyện đó”.

Trong cuộc gặp gỡ chúng tôi, bà tỏ ra hoàn toàn tích cực. Bà nói: những doanh nhân bị nhiều người dè bỉu – như những kẻ cấu kết với chế độ – xứng đáng được thử thời vận trong nền kinh tế mới. Chuyện bà bị chính quyền quản thúc tại gia không nhất thiết là một hình phạt: “Họ chỉ muốn ngăn tôi ra khỏi những sinh hoạt mà họ nghĩ sẽ gây khó khăn.” Chế độ mở cửa về phía Tây phương không phải để chống lại sự đô hộ của Trung Quốc, mà chỉ vì quan tâm tới đất nước bị nghèo đói sau nhiều năm bị trừng phạt về kinh tế.

Sự mỉa mai, nếu có, chỉ thoáng bộc phát lúc bà trả lời câu hỏi của tôi về điều kiện làm việc tại thủ đô mới mẻ, “hoành tráng” nhưng vắng người của Miến Điện. Bà nói: “Con chó của tôi rất thích. Tôi thì dè dặt hơn nó”.

Trong khi trả lời câu hỏi khác, bà đồng ý là rất nhiều người Miến Điện đã khổ nhục vì chế độ hơn bà, nhưng ngay cả với họ, bà vẫn biện bạch lời kêu gọi của mình là “phục hồi công lý”, chứ không phải trả thù.

Bà nói: “Tôi không nghĩ chỉ vì một người đau khổ, người ta có thể xóa bỏ sự đau khổ đó bằng cách làm người khác đau khổ.”

Không ai có thể nghi ngờ sự chân thành của bà trong tinh thần muốn quên đi những cay đắng, càng đáng kể khi bọn côn đồ của chế độ đã gần thành công trong âm mưu giết bà vào năm 2003 và bao nhiêu người đồng đảng của bà đã bị tra tấn trong nhà tù khét tiếng Insein.

Cũng không ai có thể ngờ vực sự khẳng định tích cực của bà phù hợp với một chiến lược chính trị nhắm vào tầm xa. Bà tin rằng chế độ nới lỏng hệ thống chính trị một phần vì họ đã tin tưởng vào tuyên truyền của chính họ – lầm nghĩ chế độ được dân ưa chuộng hơn là trong thực tại, và tưởng rằng đảng NLD (National League for Democracy) của bà kém thế hơn. Khi NLD thắng 43 trên 44 ghế trong cuộc bầu cử một phần vào tháng Tư, “có vẻ như một số người trong bọn họ đã bị sốc”, bà nói.

Bây giờ các tướng lãnh hiểu ra rằng NLD vẫn được dân chúng ủng hộ như hồi 1990, khi đảng bà thắng lớn và bị chế độ hủy bỏ ngay kết quả, nhưng tại sao họ có thể cho phép một cuộc bầu cử toàn thể quốc hội có triển vọng đưa đến chỗ thay đổi quyền lực?

“Tôi hy vọng họ sẽ không câu nệ khía cạnh thân dân của tôi, mà chú trọng tới điều tôi mong muốn hợp tác với họ”, bà trả lời. “Tôi muốn hòa giải”.

Bà đã nghiên cứu trường hợp các nước đã thực hiện hoặc toan tính sự chuyển tiếp: Nam Phi, Indonesia, Kampuchia, Chile. Bà biết nó khó khăn như thế nào, và Miến Điện chỉ mới đi bước đầu. Để giúp dân chủ tiến bước, bà đã phải tự làm lại chính mình, từ thần tượng tự do thành một vai trò khó khăn hơn: nhà chính trị.

Bà nói với chúng tôi: “Tôi ưa chuộng mọi bước tiến sẽ mang lại hài hòa dài lâu.”


Nguồn:
Fred Hiatt, Burma’s Champion Comes to Washington,” Washington Post (Wednesday, 9/19/12)

bài đã đăng của Fred Hiatt


5 bình luận »

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    Cám ơn dịch giả Đinh Từ Thức.
    Bài rất hay.
    Nguyễn Đức Tùng

  • black raccoon viết:

    Có một chi tiết dễ bắt gặp nơi bà Aung San Suu Kyi và các nhà lãnh đạo Miến Điện, như TT Thein Sein. Là họ hay vận quốc phục. Trong nước với dân chúng. và cả khi tiếp xúc với khách ngoại quốc. Dĩ nhiên, nếu họ vận Âu phục thì không có gì sai. Nhưng trường hợp Miến, có lẽ hơi khác. Họ vận quốc phục để gần gũi dân tộc và bảo tồn quốc huy Miến Điện. Hai yếu tố đó với họ chắc là cần thiết. Hai yếu tố đó cũng chả bao giờ cản trở văn minh và mở cửa. Tui nghĩ, dân tộc khác có nhìn vào càng thêm cảm phục.

  • Phan Đức viết:

    Nói thẳng thắn tuy hơi ngược đời, khi thế giới ca tụng những khuôn mặt chính trị đối lập một thời vì sự dũng cảm đáng khâm phục của họ thì tôi lại nghĩ chính những kẻ cầm quyền nước họ lúc đó cũng đáng được mọi người tán thưởng.

    Nếu cựu tổng thống Nam Phi W.F.de Klerk hay tướng W.Jaruselski cựu lãnh tụ CS Ba Lan là những tên không có nhân cách mà là những kẻ có tâm địa tiểu nhân, gian ác, vô liêm sĩ, đạo đức giả v.v.thì thế giới không làm gì có Nelson Mandela và L. Walesa.

    Ở đây, trường hợp bà Aung San Suu Kyi cũng vậy. Nếu không có tướng Thein Sein, tổng thống hiện thời của Miến Điện thì bà có lẽ đã bị tiếp tục bôi bẩn, tống giam, ngay cả chết tù mà không ai biết. Thật là phúc lớn cho đất nước và nhân dân Miến vậy.

    Tôi cho là những người đang nắm quyền lực tột đỉnh trong tay, dù có đủ điều kiện và khả năng nhưng họ không lợi dụng quyền lực đó để tiêu diệt người khác thì đó là một điều cực kỳ khó và phải là một nhân cách lớn mới làm được. Trông người mà ngán ngẩm cho đất nước và dân tộc VN chúng ta!

    Theo thiển ý tôi, tựa đề bản dịch hình như không hay lắm. Nhà dấn thân dịch từ “champion”? Giá như nhà đấu tranh dân chủ thì có lẽ là rõ ràng và có ý nghĩa nhiều hơn chăng?

  • Võ Đình Tuyết viết:

    Bài viết nào của bác Đinh Từ Thức đối với tôi đều đáng đọc.
    Cá nhân tôi thì lúc nào cũng học được chút ít hay nhiều nơi những bài viết đó.
    Từ thời trước 75 tôi mê học giả Nguyễn Hiến Lê qua những bài viết và dịch sách của ông.
    Bây giờ ở hải ngoại tôi nhìn thấy bác Đinh Từ Thức lại tìm đọc và sưu tầm cho những bài viết đáng giá. Ngoài những tấm lòng đó theo tôi ông còn ẩn hiện nhẹ nhàng nổi lòng yêu nước và mong muốn con người sống hòa bình trong một thế giới không cộng sản, không độc tài.
    Cám ơn ông.

  • BBT Da Màu viết:

    Chào bạn Phan Đức,

    Thật ra, tựa nguyên thủy bài của dịch giả Đinh Từ Thức (ĐTT) là “Nhà Miến Điện Vô Địch tới Washington.” Chữ “vô địch” được ông ĐTT dịch từ chữ “champion” trong bản Anh ngữ. “Vô địch” có lẽ thích hợp hơn khi ta đề cập đến môi trường thể thao, cho nên chúng tôi đã đổi tựa thành “nhà dấn thân Miến Điện.” “Nhà đấu tranh dân chủ” là cụm từ thường dùng để miêu tả bà Aung San Suu Kyi, tuy vậy, chúng tôi thấy “dấn thân” cũng chính xác và nên thơ hơn, khi ta nói về bà, vì bà toát ra vẻ nhẹ nhàng, uyển chuyển nhưng cương quyết, can trường? Trong tiếng Anh, “a champion of human rights” có nghĩa là người tôn vinh, đề cao nhân quyền. Bà Aung San Suu Kyi đáng được gọi là người dấn thân vì bà đã hy sinh hạnh phúc riêng tư của mình để đạt đến nền thịnh vượng chung cho toàn dân Miến Điện.

    Trân trọng,

    BBT Da Màu

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch