Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

cõi tình em

0 bình luận ♦ 20.09.2012

 

 

 

Câu hỏi nào cũng bao gồm đều không thể hỏi.

Em có muốn tôi viết về em không? Tôi đã từng đọc những câu chuyện cảm động rớt nước mắt, những câu chuyện tình lãng mạn, những câu chuyện lãng xẹt . . . Thi thoảng xem vài đoạn người ta nói về triết học, người xây cũng nhiều mà người phá cũng lắm. Những điều trừu tượng dễ làm cho con người được thể lạm dụng đào bới để thỏa sức phiêu du hoành hành trên mảnh đất bao la rặt những dấu chấm phẩy và xóa tẩy.

Nhưng em ạ, tôi và em sẽ rất nhẹ nhàng thôi, tôi viết về chúng ta: chẳng buồn chẳng vui, chẳng hay ho, chẳng nhàm chán, nhưng tôi cũng cố gắng không khô cứng như sỏi đá, tuy nhiên có thể tôi bất lực vì không làm cách nào mang tới cho em chỉ có sữa bò tươi hay mật ong nguyên chất.

Chúng mình cứ chờ đợi những điều không thể chờ đợi.

Tôi và em, con người bằng xương thịt đây này. Em ăn cơm và uống nước, rồi cũng thải những cặn bã như tôi. Em cũng biết run lên vì buổi chiều qua bị mẹ mắng hay bị bạn bè quở trách. Rồi cũng đam mê một vòng tay hay thân thể ấm nồng bởi sự cuốn hút tâm linh lạ kỳ, cũng thèm muốn một thế giới đa tạp và tò mò về chúng chẳng khác gì tôi.

Em đã nghe thấy gió hát chưa? Tôi vẫn thường nghe chúng, nhất là những đêm băng tuyết trắng lạnh, ngồi trong xe hơi và nhìn ra cánh đồng hoang mênh mông một màu bàng bạc, nghe thấy gió hát rao bài ca muôn thuở hun hút tê dại.

Hoặc tôi cũng vẫn thường nghe cỏ cây hát, bản thánh ca chia ly vào mùa thu khi lá trút xuống như chối bỏ những lời kêu gào của đau khổ, còn mùa đông thì vẫn tới sẵn sàng làm héo quắt những chiếc lá tội nghiệp.

Tôi cũng không biết như vậy là thế giới còn tồn tại hay chuẩn bị cho một cuộc lột xác chuyển kiếp.

Đôi khi tôi cảm thấy sụp đổ vì những suy nghĩ không đồng nhất với tính cách của tôi. Tôi đang lừa dối chính mình, bởi tôi đã nghe ai đó nói: “Băng từ nước mà ra nhưng lạnh hơn nước.”

Tôi và em từ đâu ra mà sao thấy lạnh lẽo giữa ba sinh?

Tôi cũng ao ước chúng ta có phút nào đó hòa vào nhau như những thực thể hữu cơ và vô cơ, có thể cả hữu và vô hình như một sự đồng thuận ngầm giữa em và tôi khi chúng mình dắt tay nhau dạo quanh hồ đêm ấy.

Em biết đấy, cái hồ đó, tôi luôn bị ám ảnh trong ký ức vang bóng cả thực lẫn ảo. Tôi thích đi dạo một mình trong đêm sương tịch mịch, thích nghe tiếng sóng réo rắt từ mái chèo khuya động tới tận cõi trăng tơ, muốn rình một cánh sâm cầm thấp thoáng xuất hiện giữa lung linh huyễn hoặc của tản sen mùa thu. Rồi chạy chân trần lên miếu Hai Cô thắp một vài nén nhang, và bay lên phủ Tây Hồ nhìn những búp khói cuống quýt trên mái ngói cong cong huyền bí nơi cửa Ngài.

Nhưng rồi tôi cũng vẫn bị kéo tụt về đời thực tại với cái bon chen của bát phở. Bà hàng phở tả cảnh huyền diệu xuất hiện từ âu nước lèo, nước phở bò luôn trong và màu hổ phách, phải có đầy đủ mùi vị thảo quả hay chút hương quế, thịt bò phải mềm, gân ra gân, tái ra tái, vài sợi gừng lẩn quất và chút hành hoa rắc nhẹ như những bông hoa đính trên đầu cô dâu là ok.

Câu kết luận của bà ấy là: Dù phở gà hay phở bò thì nước dùng cũng phải trong! Cái triết lý nhân sinh tuyệt vời là ở chỗ ấy em ạ.

Thế là chúng ta ăn ngon miệng, mà ngon miệng thì chúng ta thấy sướng, chúng ta có sức thoải mái yêu nhau và chúng ta . . . thoải mái săm soi và cãi lộn như cái thời còn tranh cãi về trái đất hình gì.

Mặc dù khoa học nói trái đất hình tròn nhưng truyền thuyết Việt ta bảo: trời tròn đất vuông. Giống như mấy nhà văn hư cấu những chuyện lịch sử cứ như họ đẻ ra lịch sử không bằng. Rồi thì quỳ gối xem Dải Ngân Hà, viễn cảnh Ngưu Lang Chức Nữ với chùm tiên đồng mặc toàn áo trắng múa may quay cuồng, đáng ra múa quạt thì hóa thành múa nón, đáng ra mặc váy thì lại đeo bikini. Chẳng có gì là nực cười, bởi vì nó phải thế.

Trên lồng trời vô hạn định, mình là ếch nên chẳng biết trời có tròn thật hay không, nhưng quả đất có lẽ vuông thật.

Tại chị trót mê bánh chưng xanh bọc lá chuối, lá của xứ nhiệt đới vừa to vừa dài đến lạ lùng, nếu em không tin lời chị nói có nghĩa em đang phản khoa học, và chị cũng sẽ ác cảm với tất cả những kẻ nào bên phái giới của em.

(Sức khỏe là trên hết. Ai lại lãng đãng ngồi làm thơ mơ thổi sáo bây giờ. Hình như bà bán phở vẫn đang băm thái những nhát hành một cách điệu nghệ và miệt mài cho sự phát triển vẹn toàn của đồng loại.)

Thì việc ấy đã từng xảy ra từ bốn ngàn năm trước rồi. Cái tồn tại hay không tồn tại của sự vật cũng chẳng mấy tác dụng khi liên tiếp có cuộc giao thương cái bản ngã trần trụi rầm rộ trong thế kỷ này. Tôi chỉ biết rằng tôi và em đã lách mũi dao lý trí để đồng cảm về những điều vô giới hạn ấy.

Em bảo: “Chỉ cần nắm tay đi bên chị, cùng lắng nghe những nỗi niềm rung cảm riêng tư, âu cũng là hạnh phúc.”

Chị cười: “Hạnh phúc của em giản đơn như và mỏng tanh như sương. Còn chị, chắc là như khói thôi.” Em thánh thiện bảo: “Chị ơi, em không hiểu sao chị có một điều rất lạ . . .”

Chị hơi nheo mắt nhìn em, em nói tiếp: “Ở cạnh chị mà sao thấy xa vời.”

Rồi em dúi vào tay chị cuốn sách có bìa màu đỏ. Chị bảo chị chưa có thời gian đọc, em nói như nài nỉ: “Chị đọc đi, chị sẽ thấy rất tuyệt đấy!”

Cuối cùng rồi em cũng thuyết phục được cái tính lười đọc của chị. Truyện thật hay, nhưng có lẽ chị ấn tượng nhất với cảnh hai người con gái cuốn vào nhau cùng đạt đến cảnh giới vô cùng thánh thiện và rất gợi tình của họ.

Bỗng thấy tội nghiệp cho thân/phận.

Em ạ, tất nhiên là mai kia em đi lấy chồng, chị sẽ mừng. Nhưng lại chột dạ khi em bảo: “Không biết liệu em có sống với người ấy lâu dài được hay không?”

Chị bảo: “Em cứ làm theo những gì em muốn, bây giờ em còn quá ngây thơ và trong sáng, mặc dù em đang làm cố làm thành một bà cụ chứng tỏ mình thật già.”

Vậy mà trong bụng chị lộn tùng phèo với ý nghĩ: “Trên đời có gì là hoàn hảo đâu em. Cuộc hôn nhân nào lúc đầu cũng tròn vành vạnh như mặt trời, sau đó tất cả đều thề rằng mặt trời làm lòa mắt và quyết tâm đi tìm mặt trăng, thấy mặt trăng rồi thì lại kêu lên phát khiếp rằng chính những khi trăng khuyết giống chiếc liềm đâm chọc và xé rách nát cuộc đời của họ.”

Em cứ đi lấy chồng đi, và đừng lo lắng gì cả. Tình đã cho không lấy lại bao giờ, nhà thơ Xuân Diệu viết như thế. Còn chị nghĩ, có đòi lại được đâu mà lấy, mà có đòi được thì chắc gì đã có ai dám nhận lại. Thành rác hết, rác ni-lông em ạ, thứ rác chôn cả trăm năm sau nó cũng chẳng tiêu hủy nổi.

Ờ, đâu đó có lần người ta (hình như) đòi được một rổ tình ái mang dâng cho chị. Của đáng tội, tính chị cả nể, thế là cơ sự nó cứ biến hóa như phiên bản của màu xanh từ màu chàm mà ra, nhưng lại xanh hơn chàm.

Rõ khỉ!

Hai chị em mình đang đi dưới trời mưa, những hạt mưa tí tách râm ran rơi xuống tóc, giá có hạt giống gieo lên chắc chắn sẽ nẩy mầm vì hai cái đầu bù xù ẩm ướt. Chị thấy mát lạnh bên cạnh em.

Đôi lúc em nhìn chị với cặp mắt vừa tinh khôi, tinh nghịch và âu yếm. Thỉnh thoảng em hỏi: “Chị ơi, em không hiểu sao có người lại như vậy?”

Chị biết ngay điều em hỏi rồi, trong vườn hoang bao giờ chẳng có gai, rồi chúng ta bị gai đâm là chuyện thường tình.

Nghe này, có lần chị mặc váy tung tẩy đi bên bờ sông Mainz, lúc có “cơ sự” liền lén vào bụi cây ngồi thụp xuống, chả để ý, vậy là có mấy cây lá han gần đó cứa ngay vào phần đùi non phía trên bỏng rát, nhưng vẫn thấy may.

Suỵt, em thấy đấy, mình vẫn được trời thương vì chính cái ngờ nghệch không để ý của mình nên chỉ bị phía ngoài da. Nhiều khi mình chú ý săm soi quá rồi lại ngã bổ chửng vào đống lá đầy lông gai chứ chả chơi.

Lại nghe tiếng ếch hả, kệ đi, mấy con ếch cứ kêu, đang muốn nhảy cẫng lên khỏi đáy, có lẽ chúng quên mất cái giếng là nơi vừa nhất để cho chúng ẩn nấp, trời thương chúng nên dù có cố chúng cũng không nhảy lên nổi, e chúng mà lên rồi có lẽ cũng bị lũ mèo rừng vồ sạch.

Trò đời như bịt mắt bắt dê em nhỉ. Bắt rồi mở, mở rồi thả. Thả lại tìm, bắt . . .

Cuối cùng, mình vẫn cứ bắt phải tay mình, đôi khi lùa vào một bàn tay khác thì lại dường như đã có chủ.

Khó thế nhỉ, có ai tu đến chín kiếp mười đời không chắc đã thành Phật chưa?

Thôi thì em ạ. Nước không lạnh như băng, mặc dù băng chính là nước. Và chúng ta là giống cái, giống cái sinh ra loài người, mà loài người lại không phải toàn là giống cái.

Hay ta lại trở về cạnh bà hàng phở, để còn tiếp tục duy trì cái người em nhé, và vừa ăn vừa nghêu ngao đọc:

Ta còn một mùa, để nhớ về em
Liếp mê hồng hoang dại
Con chuồn kim rất mỏng, áo thanh thiên…

 

Germany 12.09.2012

bài đã đăng của Đặng Hà My


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch