Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Cái lưng để trần

 

LungTran

 

 

1.

Tôi có nhu cầu cấp thiết lái xe lên núi chơi trong một ngày bình thường. Ban đầu cũng định rủ một người đi theo cho có bạn, nhưng nghĩ đến nỗi phải bắt chuyện, gợi chuyện, gợi ý, mớm ý, dẫn chuyện…, trong khi mình đang muốn hết sức yên lặng, thì thấy nản quá, nên chẳng thà lái xe một mình. Ý nghĩ đó bị bóp nghẹt mũi chết ngay tức thì.

Khi xe lên đến gần núi, giữa những con dốc nối tiếp, có tiếng kêu khục khịch ở trong xe. Tôi nghi là có sự cố gì đây, nên lái vào lề cỏ, đường nhà quê, đường núi chẳng có shoulder gì hết. Xe đậu vào chỗ rồi thì ngớ người ra vì chẳng biết phải làm cái gì, mở cái nắp xe lên ngó hay đi vòng quanh bốn cái bánh xe coi có gì vướng mắc ở đó mà kêu. Nó có gì cũng chẳng biết làm gì.

Trong lúc bần thần, tôi ngó đỡ trời xanh. Trời thật xanh, và mây trắng bay nhiều, câu này nghe hoài, đọc hoài, vậy mà có lúc nghiệm ra chút thú vị khang khác. Tôi định thần nhìn những đám mây trắng kết lại thành những hình thù ngộ nghĩnh trên trời, tự nhiên quên mất sự cố chiếc xe, mà có khi nó chẳng có việc gì cũng nên. Hay tiếng khục khịch đó ở trong đầu mình.

Giữa lúc ngớ ngẩn, tôi nghe tiếng nói: Chào chú. Chà, tiếng Việt hẳn hoi, giữa một vùng đồi núi thênh thang của Hoa Kỳ, trông giông giống Brokeback Mountain ở Wyoming những năm thập niên 60. Tôi chẳng cần tìm hiểu đâu xa xôi, tiếng nói đã lại gần bên, và nói nữa. Cháu đoán chắc chú cũng là người Việt Nam. Tôi trố mắt nhìn hắn.

Tôi là người Hàn, tôi đùa.

Hắn cười, hàm răng trắng đẹp cách kinh ngạc: Người Hàn nói tiếng Việt giỏi quá. Chú đi đâu, làm gì ở đây.

Bây giờ tôi mới nhìn ra, mãi ngắm nhìn trời xanh mây trắng và nghĩ ngợi vớ vấn, tôi chẳng hay biết một chiếc xe cà tàng nằm sau lưng xe mình từ hồi nào, nhưng ông chủ trẻ của nó chẳng cà tàng chút nào, và lại có dáng vẻ trí thức. Tôi hơi kinh ngạc nhìn hắn.

Thế chú em làm gì ở đây.

Nhà cháu ở gần đây, cháu đoán là xe chú có vấn đề phải không. Để cháu giúp xem qua xe chú một chút.

Rồi hắn tự động mở cửa xe, mở nắp thùng xe, nổ máy, nghe ngóng. Rồi ra lệnh: xe chú còn chạy được, nhưng phải ghé đến nhà cháu mới có đồ nghề để sửa. Theo cháu.

Hắn leo lên xe hắn, tôi leo lên xe tôi. Những suy nghĩ thiệt hơn, sự phán đoán đúng sai, bản tánh nghi ngờ cẩn thận của tôi chẳng giúp ích gì cho tôi trong hoàn cảnh này. Tôi chỉ riu ríu làm theo lời hắn. Thì xe mình hư, trời cho có một người biết sửa xe đến giúp, lại là người Việt Nam, nhìn mặt hắn thấy hiền lương, nói năng cũng đàng hoàng. Vả, mình có gì để mà bị lường gạt hay hãm hại. Dầu vậy, tôi cũng theo thói quen đưa tay vào bóp để trong túi phía sau. Chỉ có vài chục, khoảng một trăm tiền mặt. Mình chẳng có gì. Hy vọng đủ tiền trả tiền công giúp đỡ của hắn.

 

2.

Nhà hắn nhỏ, gọn gàng, chẳng phải là một shop sửa xe như tôi đoán mò (sửa xe gì mà mở shop tận đây), không biết làm gì mà cất nhà trên núi. Nằm sau lưng một ngọn đồi quay mặt lại dãy núi thấp vòng vèo con đường nhỏ, tôi đoán là mùa thu chắc hẳn phải rất đẹp. Tôi nghĩ và buột miệng nói: Mùa thu ở đây chắc đẹp lắm.

Hắn đưa mắt ngó tôi, thú vị: Mùa thu, mới gặp mà đã nhắc mùa thu, mà không hỏi điều gì khác cụ thể, chú hẳn có một tâm hồn mơ mộng. Cháu ở đây với một người bạn, nhưng hắn không có nhà, vắng nhà vài ngày. Hắn tự giới thiệu. Chú vào đây, hắn mở cửa, trong khi chờ cháu xem qua chiếc xe, chú có thể đọc sách, hay xem tranh.

Tôi còn thú vị hơn hắn, khi bước vào trong nhà, vách treo lơ thơ dăm tấm tranh, và một tủ sách, trên bàn có một cái laptop, thời đại internet mà. Nhà có hai người, trông sạch sẽ tươm tất hết sức. Tôi không hỏi người bạn mà hắn ở chung đó là trai hay gái, nhưng nghe giọng có phần thản nhiên. Hắn mở rộng cái cửa sổ duy nhất phía sau, cho thoáng, hắn nói, và đi ra ngoài. Tôi ngắm nghía tủ sách phần lớn là các sách tiếng Anh, lều phều vài cuốn tiếng Việt úp mặt xuống mặt tủ, nhìn thấy giá vẽ bên cạnh, trên giá vẽ là một bức tranh dang dở, đó là một cái mạng nhện, hay một cuộn tóc rối gợi sự bất an. Tôi hơi rùng mình khi nhìn bức tranh. Trời đã dần vào thu, khí hậu trên núi không nóng bức như dưới đồng bằng, lại có vẻ se lạnh mềm mại của đám mây bông gòn trên trời. Dù cửa sổ mở rộng, tôi cảm thấy ngột ngạt.

Tôi cầm một quyển tiếng sách, rồi nhìn vào giá vẽ, những phác thảo cố ý rối rắm, làm gẫy đổ. Có một cái gì đó, vừa thách thức, vừa như một lời mời ân cần, đầy thiện chí, với đôi mắt dịu dàng, nhưng cũng đầy trắc ẩn. Lòng dạ tôi bồn chồn, chao chác. Tôi chẳng phải vô tình lái xe lên núi ngày hôm nay, tôi đi vì không thể ở nhà. Tôi đi cho không gian núi đồi choán hết đầu óc tôi , để tôi bớt suy nghĩ về điều không nên suy nghĩ. Tôi ra chỗ cửa sổ mở nhìn ra bên ngoài. hắn đang lúi húi sửa xe, chúi đầu vào trong thùng máy xe, lưng áo xanh ướt mồ hôi, tôi quyết định đi ra, lại gần chỗ hắn đang sửa xe.

Hắn nhấc cái đầu tóc bồng bềnh ra khỏi thùng xe: Sao chú không ở trong đó đọc sách. Cháu không giỏi chuyện sửa xe đâu, nên có thể mất nhiều thời gian hơn đấy.

Thình lình tôi cảm thấy mình muốn ói, tôi muốn chạy vào restroom, nhưng không kịp nữa, tôi ói thốc ra mặt đất.

Tôi thấy một bàn tay đỡ phía sau lưng. Chú sao vậy, có sao không. Tôi biết là chẳng sao hết, nó không phải là một bệnh gì ngoài thể xác, nhưng nó là một thứ bệnh trong tâm hồn. Tôi chỉ đống ói mửa trên đất, chỏi tay đứng dậy. Hắn dìu tôi đứng dậy.

Chú vào trong nằm nghỉ đi, cháu lo cái của nợ này cho.

Tôi loạng choạng vào trong nhà, trong phòng, chỉ kịp nhìn thấy chiếc giường lớn phẳng phiu chăn gối là ngã nhào vào, và tôi thấy hồn tôi bay lên, vượt ra khỏi trần nhà.

 

3.

Ban ngày, giữa mùa hè. Mùa hè, cứ về đến nhà là tôi nhảy ngay vào phòng tắm. Khi không có ai ở nhà, thì tôi thoải mái tồng ngồng đi ra mà chẳng cần phải ngó trước ngó sau, chỉ có một cánh cửa sổ mở, mà cửa thì nằm khuất sau một bức vách tường dày chẳng ai có thể tình cờ ngó ngang ngó dọc. Tôi hay ngồi trước giá vẽ trong tư thế thoải mái ấy, và từ sự thoải mái tự do, tôi thoải mái vẽ.

Trưa nay tôi nảy ra ý định vẽ một cái gì đó khỏa thân nhìn từ sau lưng. Tôi chưa bao giờ thật sự thấy hình ảnh đó, cũng chưa bao giờ vẽ khỏa thân, nhưng đôi khi một ý nghĩ tinh nghịch chạy qua đầu tôi, tôi tóm nó lại tra hỏi và sau khi phỏng vấn vài điều cần thiết (thật ra chỉ phỏng vấn cho có lệ) tôi biết là mình sẽ làm. Cái đầu óc giàu tưởng tượng của một nghệ sĩ có thể tưởng tượng ra bất cứ điều gì, càng bất chợt càng hứng thú. Tôi lại càng dở tệ trong việc kiềm chế một ước muốn, hay chống lại một cám dỗ.

Tôi phác họa cái lưng người, nhưng không thể phân biệt lưng đàn ông hay đàn bà, tôi vẽ lại, vẫn thấy kỳ kỳ sao đó, chẳng lẽ tôi chưa bao giờ thấy lưng một người đàn bà hay một người đàn ông. Tôi có lẽ thấy nhiều rồi chứ. Tôi suy nghĩ, vẽ lại lần nữa, chợt tôi nghe tiếng thì thầm ngay bên tai: thôi đừng vẽ nữa. Tôi quay lại, một người đàn ông đứng cạnh. Tôi chụp lấy cái gối trên sofa.

Chẳng cần đâu. Hắn nói. Suýt chút nữa hắn giật cái gối ra khỏi tay tôi.

Tôi hỏi nhỏ: ngươi từ đâu ra vậy.

Ở ngay đây. Hắn cười lại gần nhìn bức họa dang dở. Vẽ gì đây, một nửa này một nửa kia, trông chẳng giống cái giống gì, vẽ cái gì thì vẽ cái ấy, đừng nửa vời, đừng trộn lẫn hai cái vào một. Làm cái gì mà dùng dằng vớ vẩn như vậy. Hắn rỉa rói tôi.

Tôi trố mắt nhìn hắn, đau nhức toàn thân.

Ngươi phải học mềm hơn một chút ở chỗ này và cứng hơn ở chỗ kia. Hắn chỉ trỏ, trong khi tôi đứng lặng người, run rẩy. Đây là chỗ phải cứng và đây là chỗ phải mềm. Ngươi cứ mềm ở chỗ cứng và cứng ở chỗ mềm. Ngốc nghếch, vô ích, phí phạm… Hắn không cho tôi chen vào một lời.

Ngươi muốn nói gì mà há hốc miệng, tốt nhất là đừng nói gì nữa mà hãy sống cho ra cách một con người có quyền sống.

Hắn biến đi, khi tôi nhìn lại, thì thấy mình trần trụi như thế, ở giữa nhà, và một giọt nước mắt chực rơi, nhưng khô ngay trước khi rơi.

 

4.

Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy hắn đang lui cui gì đó trong góc phòng.

À, chú thức dậy rồi, chú vừa ngủ một giấc dài. Xe chú đã sửa xong, chẳng có gì quan trọng. Hắn quay lại nói.

Ngủ, có phải tôi đã ngủ một giấc, trong nhà của một người lạ, tôi ngồi dậy, nhưng lại chóng mặt. Tôi lại nằm xuống.

Hình như chú chưa khỏe. Chú có thể ở lại đây cho đến chừng nào khỏe rồi hãy đi. Còn yếu chưa thể lái xe được đâu. Cháu cũng chẳng thể để chú lái xe khi ở trong tình trạng như thế này.

Xe hư rồi đến chú hư. Hắn cười, hàm răng trắng. Coi như trời cho mình gặp nhau ở đây, coi như là duyên đi, dù chẳng có nợ. Cũng chiều rồi, cháu sẽ làm món gì ăn.

Hắn không cho tôi chen vào một lời. Hắn cũng chẳng hỏi những chi tiết cần thiết về tôi và cuộc hành trình đến nơi này, một vùng núi hoang vu. Và tại sao hắn ở đây, với ai, làm gì, tôi cũng chẳng biết. Hình như tôi cũng chẳng cần phải biết. Tôi cảm thấy hình như là tôi đã đến nơi tôi muốn đến rồi. Tôi đâu có ý định đến đâu, tôi chỉ đi trôi dạt, đến nơi nào mà tôi phải ngừng lại. Tôi hình dung việc mình sẽ dừng lại ở đây.

Khi hắn đứng trong bếp, tôi hỏi: Chú em vẽ gì vậy.

Vẽ cái gì hiện ra trong đầu. Hắn đáp. Chú thấy thế nào.

Hình như cái gì cũng một nửa, mà không trộn lẫn vào được. Có cái gì trắc trở, gài bẫy, ngoắt ngoéo, nhìn rất khó chịu mà lại thấy dễ chịu.

Hắn kinh ngạc làm rớt chiếc đũa xuống đất. Chú thấy như vậy hả.

Tội nghiệp cho những người không thể hòa hợp, không thể phù hợp, với cuộc sống. Tôi đã ngồi dậy được mà không thấy chóng mặt nữa. Tôi nói: tôi thấy khỏe rồi, tôi có thể đi được, cám ơn chú em sửa giúp xe, cho ngủ một giấc trên giường của mình. Cho xem tranh…

Hắn vội vã chạy tới: chú chưa đi được đâu. Bây giờ đến lượt cháu. Cháu cần chú.

 

5.

Bức tranh tôi bỏ dang dở từ ngày ấy vẫn là một tấm lưng trần không định dạng. Tôi cũng bỏ luôn việc vẽ vời. Tôi không muốn đưa lưng mình ra nhìn cuộc đời. Tôi muốn nhìn thẳng vào cuộc đời.

Nhưng bữa kia tôi đi vào một nhà sách, tìm một quyển sách mà tôi chưa bao giờ có ý định tìm đọc trước đây bao giờ. Tôi không thấy nó trên kệ sách, mà cũng không dám hỏi những nhân viên trong nhà sách. Tôi tha thẩn quanh phòng, la cà chỗ này chỗ kia, mở to mắt nhìn, lấy tay vạch từng cuốn sách trên kệ mà thật ra chẳng cần gì phải vạch. Những tựa đề lớn như những trái táo rõ ràng mơn mởn, nhìn vào là thấy ngay.

Có ai đó dí cái gì đó vào tay tôi. Đây này, kiếm cái này phải không.

Lại hắn. Hắn nhìn tôi cười vẻ trâng tráo. Đây là cuốn sách ngươi muốn tìm.

Sao ngươi biết, tôi tỉnh táo.

Ta biết ngươi muốn nó. Cầm lấy đi, về nhà, đóng cửa lại và đọc ngấu nghiến, ngươi sẽ thấy mọi sự ổn thỏa trở lại.

Thật không, tôi cảm thấy nghi ngờ.

Cuốn sách có tựa đề Làm Thế Nào Để Hòa Thuận Trở Lại Với Cuộc Đời. Tôi hồ nghi là không có một quyển sách nào có tựa đề giống vậy, nhưng rõ ràng nó đang nằm trong tay tôi. Cái hình bìa lại làm cho tôi phát bệnh, đó là một tấm lưng trần, không thể phân biệt là lưng đàn ông hay đàn bà. Lẽ nào hắn đánh cắp tấm tranh dang dở của tôi hôm nọ và đưa đi làm hình bìa cho một cuốn sách.

Ta tin rằng sau khi đọc xong quyển sách này rồi, ngươi sẽ không cảm thấy cau có với cuộc đời nữa. Ngươi cũng sẽ không bị mở mắt cách bắt buộc vào giữa đêm và viết nhật ký lúc sáng sớm. Câu chuyện bắt đầu bằng một chuyến xe lên núi. Hắn nói.

Rồi sao nữa. Tôi hỏi.

Xe bị hư, và ngươi sẽ gặp một giấc mộng, ngay vào giữa ngày.

Khi thấy tôi chần chừ, hắn giật cuốn sách quăng vào mặt tôi khiến mắt tôi đổ lửa. Trong ánh lửa, tôi lái xe lên núi.

 

6.

Tại sao chú lên núi ngày hôm nay. Hôm nay không phải là một ngày nghỉ. Hắn nói.

Tại sao em lái xe đi theo tôi. Tôi hỏi.

Cháu thấy chú lái xe không tập trung, xe loạng choạng nhiều lần, có khi leo vào lề cỏ, rồi lại đi ra.

Tôi chẳng tin hết như vậy, tôi nghĩ còn một cái gì đó nữa, phải không. Có phải là em cũng đang muốn đi tìm một cái gì.

Có phải chú luôn để ý tìm tòi một cái gì đó mình không có, và nghi ngờ một cái gì. Có thể nói là hồ nghi, hình như phân vân, muốn sục sạo, mà lại sợ hãi. Có phải… Hắn thình lình ngưng nói, nhìn thẳng một cách soi mói vào tôi: Có phải chúng ta khá giống nhau.

Tôi cũng nhìn thẳng một cách soi mói vào hắn, cảm thấy như chúng tôi sắp bắt đầu một cuộc chiến. Khá lắm, chú em, thử coi điều gì sẽ xảy ra giữa chúng ta, ai sẽ thắng, tôi tự nhủ. Nhưng hắn dường như đọc được trong ý nghĩ tôi. Để coi ai sẽ thắng, hắn ngạo nghễ nghĩ.

Không có ai thắng cả, hai gã đàn ông rất tội nghiệp. Đừng đánh lừa mình nữa, đừng dối lòng mình nữa. Tôi xê dịch bàn chân, hắn cũng vậy, chúng tôi dần dần tiến về nhau, dần dần mất đi sự thủ thế.

Hắn hỏi: ý nghĩa bức tranh tấm lưng trần có nghĩa gì.

Tại sao… em vẽ những đường nét rối loạn. Tôi nói, hơi chập choạng. Chúng tôi đang tiến sát vào nhau cơ hồ nhập một.

Anh là một người đàn ông lớn tuổi còn trẻ. Hắn nói, hai tay trên vai tôi, đôi mắt nhìn tôi thật dịu dàng. Cùng lúc tôi nghe lịch kịch phía cánh cửa lớn duy nhất, nó mở ra và một người đàn ông trẻ như hắn xuất hiện ở khung cửa mở, trong ánh nắng hoàng hôn. Nắng quái hắt vào mặt làm tôi phải lấy tay che mắt để nhìn. Hắn quay lại, kinh ngạc: sao nói là vài ngày mới về mà. Người đàn ông quay lưng đi, chẳng trả lời. Hắn rời tôi nhanh chóng và đuổi theo, tôi nghe những tiếng nói quấn quýt bên ngoài, rồi xa dần trên lối đi. Hình như họ cãi nhau, phân trần và rượt đuổi nhau vòng vèo trên con đường cong queo phía trước, một lát sau tôi chẳng còn nghe tiếng gì nữa, hình như đã rượt đuổi nhau đến cửa địa ngục.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


3 bình luận »

  • hồng hoang viết:

    Lần đầu tiên đọc TNĐ. Tôi không thể hiểu ý nghĩa truyện. Kể lan man, chấm dứt cũng còn lan man chưa vào đâu cả. Hoặc tôi chưa đủ trình độ thưởng thức? Nghĩ thế, tôi chọn đại một bài thơ cùng tác giả đọc tiếp. Càng không hiểu cách dùng những câu văn quá mới… hoặc tôi….

    có những lúc tôi mệt như gió bay (xuống hàng khi chưa đủ nghĩa?)
    hoài (bắt đầu câu bằng chữ cuối của câu trên?) không thể ngơi nghỉ

    có khi nắng, mà thôi, nói chi (giống như trên)
    nữa (?), nắng, cũng chỉ là một thứ trang (?)
    sức (?) của gã trung niên nhà nghèo

    Dù là thơ mới, nhưng chữ nghĩa VN (hay nước nào khác) vẫn cũ.

    Xin lỗi, nghĩ sao nói vậy, nếu những lời này làm phật ý tác giả.

    Xin thêm, những câu thơ trên tôi trích trong bài: Dường Như Đã Qua Hết Một Đời

  • thường quán viết:

    Bạn Hồng Hoang

    Bài thơ của Trần Nguyên Đán đã bị bạn chêm những lời phê xâm lấn. Đó là điều không nên có.

    Tôi đọc lại đoạn bạn trích dẫn, và nhiều hơn, nó như sau:

    “có những lúc tôi mệt như gió bay
    hoài không thể ngơi nghỉ
    muốn dừng lại một quán trọ nào
    đó mà không thể dừng
    chân vẫn phải bước như
    con lạc đà phải bước
    mà miệng vẫn phải cười
    cợt và nói một vài câu dí dỏm
    để yêu đời
    dù đời chẳng thể yêu mình
    có khi mưa rơi trong những ly cà
    phê bỏ quên ngoài hiên
    …”

    Bạn nên đọc bài thơ chậm hơn nữa, thảnh thơi hơn một chút.

    May ra, như vậy, một cách gần hơn với câu thơ.

    Không chừng bạn còn có thể hát câu thơ này bằng chính chất giọng của bạn.

    thường quán

  • Lưu Diệu Vân viết:

    có khi nắng, mà thôi, nói chi (?) (nói với ai? nói cái gì? tùy ý điền tên/cái/thứ/điều mà bạn thích/ghét vào)

    nữa, nắng, cũng chỉ là một thứ trang (?) (trang hoàng? trang sử đời? trang chủ, trang thanh lan …v.v, bạn Hồng Hoang tùy nghi cân nhắc)

    sức (?) của gã trung niên nhà nghèo (sức mạnh, sức sống, sức chịu đựng? tùy bạn chọn điền vào cho hợp tâm trạng đương thời)

    tác giả Trần Nguyên Đán nói riêng và các tác giả thời nay nói chung, ai cũng ưu ái dành trọn cho độc giả quyền lựa chọn, quyền phát biểu, quyền sát cánh sáng tác cùng với chính tác giả.

    bạn Hồng Hoang không thích sao? =o)

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch