Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

mây đỏ

0 bình luận ♦ 14.09.2012

 

 

 

Cô  xếp những đám mây vào ngăn kéo. Các ô ngăn phồng lên, kẹt cứng. Có đám mây mùa hạ rực đỏ màu san hô rất lớn, có khi phải chia ra, ấn cả sang ngăn kéo mùa thu.
Bây giờ là mùa thu, mây hồng, ngăn kéo còn những khoảng trống, năm 2012.

Đêm nay, lại đêm, người ta hay nói về đêm.
Đêm trăng, bóng vầng hội tụ thành những quầng dọc ngang ma mị, những giác quan trở thành thống soái, để làm thơ, làm tình hay viết nhạc, hay làm gì chỉ có thánh thần từ cõi tâm linh tự đánh thức bản năng tiềm ẩn.
Nơi đó có đường hoa, cô rải chúng lên chiếu vô thường. Nơi ấy có một trời bát ngát, cô có thể reo vui với chúng cùng đám ăn mày chữ nghĩa. Chúng lúc nhúc chen chân, đám nọ va đập vào đám kia, nhiệm vụ của cô là lọc chúng ra, rồi ấn vào những chiếc hộp trong laptop, rồi thở phào, đi ngủ.

Vẫn đêm, đêm nay cô đang ở cửa chùa của người Việt, ngôi chùa lớn nhất châu Âu.
Cô ghé vào một nơi đặt xá lợi của các Ngài và quì lạy, có một vị nam giới mặc áo dài màu ghi nhạt mang tới một chiếc tháp bằng thủy tinh cỡ khoảng hơn một tấc, trong có xá lợi của Phật và đặt lên đầu cô, lầm rầm khấn: Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật . . . Cô cũng khấn theo như hát, thấy đêm chớm thu lung linh như có sóng và gió trời bồng bềnh. Thấy cõi mình hay đi về có một chân mây xa lắc, ở đó có những điều tốt đẹp tinh khiết, thi thoảng cũng có những xấu xa tội lỗi thường lấy cánh sen cửa Phật để che đậy. Không phải cứ nhân nào là quả nấy, cô cũng đã gặp một vị hòa thượng đạo đức, nhưng lũ sư con xếp hàng dài dằng dặc đằng sau ngài lại toàn đạo tặc, mắt đảo điên lạm dụng những nơi uy nghiêm lộng hành. Vậy là vị hòa thượng vô cùng đức hạnh kia không mát tay chăng? Thuyết nhân quả liệu có đúng? Và tình yêu nhân loại hay tình yêu trang lứa có vận hành theo những rãnh xe từ ngàn xưa không?
Thôi thì cũng phải quay lại cảnh giới đời thường của mình vậy.

Khoảng gần 2h sáng, cô về khách sạn, người còn thơm ngát trầm hương.
Anh chờ cô ngay cửa phòng của cô và mời cô sang bên phòng anh cách đó 3 căn.
Cô nói với anh là vừa đi đội xá lợi về, anh trách: sao không rủ anh đi cùng. Cô bảo ngại, vì nghĩ hôm nay thấy anh làm việc suốt rồi.
Anh mở cửa sổ phòng, thu chớm chạm lên những chiếc lá, mai kia thôi là cả đám lá xanh sẽ biến thành màu vàng tuyệt mỹ, mùa ao ước của những cặp tình nhân. Không khí trong vắt, hơi thở đêm lùa vào từ những cánh gió, mang theo hương vị ngai ngái từ không gian vũ trụ, bao la những đám mây nho nhỏ trên bầu trời vắt qua vầng trăng như giao hòa cùng nhau.

Meditec international, trong vùng lý trí có vài từ trỗi dậy.
Anh nhìn cặp mắt sắc sảo của cô và ôm nhẹ ngang lưng, họ cùng nói chuyện về công việc, nói về những chiếc kẹp giữ nơi động mạch tim, những loại kéo khi cắt khoanh vùng để mổ. Anh tả về những chiếc kéo mạ vàng, trong quá trình cho vào bể mạ, một số người không tin cẩn hay lấy trộm sản phẩm của hãng đem bán ra ngoài thị trường, nhất là người Thổ.
Cô thì khăng khăng với chiếc kéo mạ màu đen của hãng Ceatec, rất tiện ích cho bác sĩ mổ sẽ không bị mỏi hay lóe mắt như những chiếc kéo phản quang khác, khi chính xác tất nhiên vết mổ sẽ lành hơn và kéo theo một chuỗi may mắn khác. Cô khẳng định về sự ra đời của mỗi chiếc kéo phải trải qua 28 công đoạn làm bằng tay và nơi sản xuất chỉ tuyển dụng rặt nhân công Đức. Mặc dù giá thành của hai loại kéo ngang ngửa nhau, nhưng những tên trộm cũng như người đời bao giờ cũng chú ý tới chiếc màu vàng của sự hào nhoáng chói chang bên ngoài.
Anh cười và bảo chịu cô, lúc nào cũng suy diễn. Anh hỏi: Vậy thì tình cảm con người có phải trải qua 28 công đoạn như thế không. Cô chọc anh: chắc chỉ ở phụ nữ thôi.

Cô cũng chả hề có ý định mang chuyện công việc để bắt anh phải nghe. Lý do thật giản dị.
Giữa đêm miên du thế này, có hai người cô độc và tràn đầy sức sống đứng bên cửa sổ, bầu trời lung linh như trong lồng hổ phách, họ không thể không ôm nhau. Chẳng có định luật hay lễ giáo khắt khe nào bắt họ không làm những gì họ mong muốn. Kể cả những chiếc kéo ẩn dụ màu vàng lấp lánh hay màu đen bí ẩn lúc nào cũng sẵn sàng luồn mũi nhọn sắc vào ngóc ngách viền hai vùng tâm nhĩ-thất.
Khi cô dừng lại không nói nữa, sự im lặng của bầy cừu non. Anh đã ôm cô lúc nào không biết. Anh đẹp, thông minh và quyến rũ.
Ngoài kia có những tiếng gió lao xao, hơi thở đêm càng đẫm mùi thạch thảo.
Anh hôn lên trán cô, rồi lấy tay đặt lên đó, cử chỉ âu yếm làm cô nhớ mẹ. Và anh bảo, có thể tạc lên vầng trán cô một bài thơ.
Cô bắt đầu ngạt thở, môi anh như đang cháy trên má cô. Lẽ nào tình yêu đến nhanh như vậy? Khoảnh khắc dừng lại bên dòng suối mùa thu đang ào ạt đổ trong cô, khoảng cách của những nụ hôn xôn xao gió, tích tắc không là huyền sử, chỉ là những đám mây hồng chấp chới, chưa phải đám mây đỏ của mùa hạ.
Ừ, không phải đám mây nào cũng mang tới cơn mưa. Những khát khao tích tụ trong đám mây hồng của anh làm cho cô lãng đãng. Cô thấy mình tím ngát.
Nửa tỉnh nửa say, cô bước lại và ấn nút Musik Wiedergabe, bản nhạc vang lên . . . Dáng một người đàn ông bên cây đàn và giọng hát ngọt ngào xuất hiện trong tiềm thức cô: Đám mây mùa hạ! Phải, mùa hạ, mây đỏ.
Anh ngỡ ngàng khi biết đó là bài hát của chính cô viết, anh dừng lại và tới bên giường, ngồi xuống, lẩm nhẩm theo nhịp điệu guitar và tiếng hát người đàn ông xa lạ trong laptop.
Cô cũng ngồi xuống bên cạnh anh, họ cùng tựa vào nhau nghe và hát.
Cảm xúc như những fiele nén, nhịp thở cố điều hòa giống chiếc máy chạy tim cỡ nhỏ,  gắng khẽ khàng để không ai có thể lắng nghe thấy nhịp đập của nó.
Cô đã từng gặp vài người đàn ông sẵn sàng lao vào cô ngay từ lần gặp đầu tiên, những lúc cô lạnh lùng chống cự và hình dung ra bộ mặt đàn ông như bôi sáp lợn.
Nhưng bây giờ kề ngay bên cô, lại là một gương mặt trong veo, thánh thiện.
Khoảng thời gian của 150km chạy bằng xe hơi với vận tốc 100km/h trôi qua.
Anh run rẩy hôn lên cánh tay cô, cử chỉ lịch thiệp:
– Anh cảm ơn em đã cho anh những giây phút tuyệt diệu.
Cô thật ngỡ ngàng, cô đã cho anh gì đâu ngoài vài câu chuyện phiếm.

Wiedergabe, bản nhạc cứ tự động quay lại thành vòng tròn như nỗi nhớ. Anh, cô và người đàn ông trong laptop bỗng thành tri kỷ, như những người bạn lâu lắm chưa gặp lại.
Lát sau, cô nói nhỏ nhưng rành rọt:
– Anh ạ, em rất yêu quí anh, nhưng thật sự, em không thể làm gì lúc này, bởi bản nhạc kia đã ám ảnh em rồi, đó là người mà . . . 
Anh úp nhẹ tay lên môi cô và ra hiệu cô không cần phải nói nữa vì chúng ta có ba người.
Có lẽ đó là bước phản ứng khó nhất và cũng là chậm nhất để cho những phản ứng tiếp sau đó  không thể xảy ra.
Cô xin phép ra về, nhưng anh giữ cô lại chỉ để kể chuyện về cuộc đời của mình.
Họ cùng ngồi tới 6h30 phút sáng hôm sau. Cô quay về phòng ngủ được 3 tiếng.
Lúc dậy, cô lại xếp đám mây hồng vào ngăn kéo, đám mây màu đỏ vẫn nằm bên cạnh đó, cháy bỏng.

 

ĐHM Germany tháng 9, 2012

bài đã đăng của Đặng Hà My


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch