Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Lặng lẽ ánh trăng

 

 

 

Cuối hè, nhưng ngọn nắng còn nồng. Những cây phượng đã trở lại màu xanh, chỉ còn dăm ba cánh lẻ loi như những điểm đỏ chấm phá, chẳng níu kéo nổi hơi hướm của mùa hè. Con đường lặng lẽ dưới bóng cây và vạt nắng. Đám cỏ ngu ngơ bò ra khỏi lề đường.

Việt vịn vai Điểm Nhi hỏi:

– Em đã thấy mỏi tay chưa?

Điểm Nhi cười:

– Sao mà mỏi được, nghề của em mà.

Nàng quay vòng tay nhanh hơn. Chiếc xe lăn vụt lên khỏi xe đạp của Việt. Việt níu lại.

– Thôi, anh biết rồi. Nhưng lẽ ra để anh đẩy mới phải, anh nói.

– Anh nói vậy, chứ ngó sao cho được. Không có anh thì em vẫn đi đây, đi đó chứ. Có cả chục năm tới trường nữa thì sao.

– Nhưng anh thích được đẩy em đi chơi.

Việt phanh xe đạp lại, nhảy xuống. Tay trái anh cầm ghi đông xe đạp, tay phải anh đẩy chiếc xe lăn. Điểm Nhi ngừng tay, nhìn anh cười âu yếm:

– Anh không sợ người ta cười?

Việt nghiêm mặt:

– Sao lại cười? Sợ họ cười, anh đã không đi với em.

Điểm Nhi nhượng bộ. Nàng ngồi yên, hai tay để lên cần lái, không cử động, để mặc Việt đẩy.

– Có thế chứ, cô bé, Việt cười thỏa mãn.

Đường thưa thớt người. Đây là một trong những con đường yên tĩnh nhất của khu nội thành. Màu xanh của cây lá chen lẫn với màu rêu, màu gạch đá của những bức thành loang lổ đầy dấu vết của một cuộc chiến xa xưa nào đó được kể lại nhiều lần. Mỗi lần nghe một người lớn nào đó nhắc lại kỷ niệm hãi hùng về một trận chiến trên đường phố, anh nghe mênh mang những hoài vọng nhuốm màu cổ tích. Nó vừa xa xưa, vừa gần gũi. Anh lớn lên, chỉ nghe nói về chiến tranh, chứ không hề thấy. Đôi khi anh có cảm giác tiếc rẻ, sao mình không được ra đời sớm hơn. Đám người lớn đó sao họ phong phú quá. Họ có vô vàn điều mới lạ để nói, để hãnh diện và để ngậm ngùi. Còn thế hệ Việt nghèo nàn, đơn điệu quá.

Qua khỏi cửa Hiển Nhơn, Điểm Nhi nói:

– Chỗ này sao trông hoang vu thế. Hồi trước khác.

Việt nhìn vào bãi đất rộng của Viện Bảo Tàng. Chiếc máy bay, mấy chiếc xe bọc sắt, giàn phóng hỏa tiễn. Tất cả đều rỉ sét, cỏ dại phủ quanh. Anh nhớ hồi còn học cấp I, nhiều lần cô giáo đã dẫn tới tham quan ở đây. Lúc đó, chỗ này được gọi là nơi trưng bày tội ác của Mỹ Ngụy. Anh cùng đám bạn cùng lớp trèo lên máy bay, xe tăng, hỏa tiễn rờ mó, ngắm nghía và ao ước lớn lên được ngồi lên đó để ngắm bắn quân thù.

Việt hỏi:

– Hồi nhỏ, em có đến tham quan ở đây không?

– Có chứ, hồi còn đeo khăn quàng đỏ.

– Em thích đi bộ đội không?

– Không đâu, em sợ người chết lắm.

Việt cười:

– Còn anh, hồi trước thích. Còn giờ thì sợ. Nay mai, anh là bộ đội rồi.

– Cái gì? Anh đi bộ đội à? Điểm Nhi ngạc nhiên.

– Anh có giấy của phường đội gọi trình diện đợt tuyển quân mùa thu. Sao, em không thích à?

Điểm Nhi hạ giọng:

– Cũng chẳng sao.

Việt nhìn chiếc hỏa tiễn chổng cao hướng mũi lên trời và nghĩ đến cái ngày mình cầm súng. Anh thấy lòng mình như chùng xuống. Anh sẽ được thấy chiến tranh như từng thầm ao ước!

Hai người quẹo sang con đường dẫn đến Ngọ Môn. Mặt trời lên cao trên khu hoàng thành. Màu nắng và màu hoang phế như trộn vào nhau tạo nên một cái vẻ hoang đường khó hiểu. Những tàn cây cao vượt lên bức tường thành như bày tỏ một ước muốn không rõ nét. Tiếng vài con chim đùa bỡn trên cây xoài, cây mù u nghe lạc lõng. Hằng ngày Việt vẫn đi ngang con đường này, vẫn nhìn bức tường, ngọn cây, mà rồi lần nào, cái cảm giác u hoài vẫn trở lại với anh. Khu hoàng thành lặng lẽ, nhẫn nhục, bao giờ cũng như muốn nói một điều gì đó, nhưng không nói được. Việt hỏi:

– Em vào Đại Nội nhiều lần không?

– Không nhiều đâu. Một hai lần gì thôi. Còn anh chắc vào chơi nhiều. Đi với bồ chẳng hạn.

– Nhiều, nhưng đi một mình. Anh không có bồ, chỉ có em. Anh thích lang thang một mình với các phế tích.

– Giờ thì đèo bòng thêm con nhỏ tàn phế này nữa, e phiền.

– Đừng nói thế. Có em anh vui lắm.

Giọng Việt nghe cụt ngủn. Hình như Điểm Nhi muốn anh nói một câu gì đó dài hơn. Cô nhìn anh chờ đợi, nhưng Việt lặng lẽ đẩy xe. Khuôn mặt anh bần thần như thể có điều gì không ổn.

– Vui gì mà khuôn mặt như đưa đám vậy.

Việt không trả lời. Anh mải chăm chú nhìn bàn chân nhỏ nhắn của Điểm Nhi. Điểm Nhi khẽ xê dịch đôi chân, cố thu cái chân tật nguyền của mình dưới ống quần. Cô hỏi:

– Anh buồn vì em?

– Không.

Thực ra, Việt đang nghĩ đến lúc xa Điểm Nhi. Ai sẽ đưa nàng đi chơi? Anh nói:

– Anh đang lo là anh đi rồi, ai sẽ đưa em đi chơi.

– Anh lo gì. Em có thể đi một mình cũng được.

Giọng nàng chợt thấp xuống:

– Nhưng chẳng có gì quan trọng lắm. Em cũng chẳng muốn đi chơi nữa. Cứ xem như lần này nữa là thôi.

Việt nhìn nàng:

– Anh đã đi đâu. Tháng Chín trình diện, tháng Mười mới lên đường. Tụi mình còn đến hơn ba tháng nữa.

Đã đến cửa Ngọ Môn. Lác đác đây đó có nhiều khách tham quan. Một chiếc xe khách Hà Nội đổ xuống khá nhiều người bên kia đường. Nhìn cái nón cối trên đầu các ông, chiếc quần đen của các bà, Việt biết ngay là dân từ miền Bắc vào. Họ bước xuống xe, chỉ trỏ, cười nói, hút thuốc, uống nước mía. Vài người tò mò nhìn Việt và Điểm Nhi. Việt gửi xe đạp ở một lều che tạm bán nước mía. Bây giờ, anh rảnh tay, thoải mái đẩy chiếc xe lăn băng qua khoảng sân lát gạch phía trước cửa Ngọ Môn.

Điểm Nhi nói:

– Đến đây là nghe cái mùi “vua chúa”.

Việt cười:

– Em khác anh. Anh thì nghe cái mùi buồn buồn.

– Mắc chi mà buồn buồn.

– Chẳng thà đã mất thì mất hẳn luôn. Mất rồi mà cứ còn sừng sựng thế này khó chịu lắm.

– Thì di tích lịch sử mà.

– Đã hẳn. Anh học Sử, nói triều Nguyễn bán nước…

– Thì họ thích họ nói, họ có quyền mà. Còn mình có tin hay không thì quyền mình.

– Anh nói chưa hết. Không phải chuyện bán nước hay yêu nước. Anh chỉ muốn nói mọi sự rồi cũng qua đi. Không có gì vĩnh cửu hết.

– Độ này anh vẩn vơ quá nhé.

Việt vẫn tiếp tục:

– Lăng Bác Hồ ở Hà Nội trông bộ vững chắc hơn Đại Nội này.

Anh chỉ những cột gỗ nghiêng ngả trên lầu Ngọ Môn:

– Không sửa thì e vài năm nữa sẽ không còn cái lầu này.

– Anh mới nói là thà mất thì mất luôn mà.

– Ừ, thì nói vậy, nhưng mà…

Anh định nói tiếp, nhưng thấy Điểm Nhi không thích, lại thôi. Anh mua vé, rồi đẩy xe qua cửa vào bên trong. Điểm Nhi cười:

– Cửa này ngày xưa chỉ để dành cho vua đi qua mà thôi.

Việt đọc:

Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.

Điểm Nhi thắc mắc:

– Anh làm thơ à?

– Đâu có. Thơ của bà Huyện gì đó thời nhà Nguyễn.

– Sao anh thuộc.

– Anh đọc trong sách Văn cũ thời trước 75.

– Ừ, loại thơ phong kiến, phản động không được học. Trước giải phóng, họ cho học đủ thứ. Giờ ở với cách mạng chỉ học thơ văn cách mạng. Anh thì sao chứ em thấy thơ văn cách mạng gì học mãi chán phèo. Cứ thấy bắn, giết rồi anh hùng, kẻ thù, chiến đấu…

Việt đẩy xe thẳng theo lối vào điện Thái Hòa. Màu gạch vàng trên lối đi trông vàng hơn dưới nắng. Sen trong hồ đã tàn, còn sót lại lơ thơ dăm búp màu hồng lạc lõng.

Việt hỏi:

– Sao, em muốn đi đâu. Lang thang các nơi hay ngồi.

Điểm Nhi nhìn anh:

– Em đi đủ rồi, chỉ có một chỗ chưa đi. Anh giúp em nhé.

– Sao lại giúp. Anh chìu em hết.

Điểm Nhi ngập ngừng:

– Em thích lên lầu Ngọ Môn.

Việt nhanh nhẩu:

– Tưởng gì. Chúng mình đi.

Anh quay lùi lạ, đẩy đến đến bậc thềm dẫn lên lầu Ngọ Môn. Nhìn những tầng cấp đi lên cao quá, Điểm Nhi nói:

– Hay là thôi anh à. Cao quá làm sao lên được.

Việt cười:

– Anh bồng em.

Má Điểm Nhi chợt hồng lên. Giọng cô nghe nũng nịu:

– Mà có bồng em nổi không. Lỡ té ngã, em đền anh cho coi. Mà này, hái cho em cái bông sứ kia kìa.

Việt hái bông sứ cho cô. Lòng anh chợt hồi hộp, tay run rẩy. Anh nói:

– Em vịn cây sứ, nhón chân lên.

Điểm Nhi làm theo. Việt luồn tay dưới đôi chân và lưng Điểm Nhi bồng cô lên. Hai tay cô níu chặt cổ anh. Mùi hương con gái tỏa vào mặt anh khiến anh cảm thấy ngây ngất. Lần đầu tiên trong đời, anh nghe cái mùi hương lạ lùng này. Quen Điểm Nhi lâu, nhưng chưa có khi nào anh đụng chạm da thịt cô. Anh quay mặt đi chỗ khác để tránh cái cảm giác rạo rực khó chịu.

Bồng Điểm Nhi lên lầu xong, Việt lại leo xuống tầng cấp vác chiếc xe lăn của cô lên. Anh hớn hở như vừa làm xong một công trình. Anh cười:

– Thế nào? Em vừa ý chứ!

Điểm Nhi tỏ vẻ biết ơn:

– Chỉ có nhờ anh, em mới được lên tận đây. Trời, ở đây mát và thú quá hả anh.

Hai người ngồi trước bậc thềm nhìn ra phía cột cờ. Gió thổi từ phía sông Hương vào mát rượi. Điểm Nhi nhìn quanh:

– Trông hoang tàn quá anh há!

– Ừ, hoang phế quá!

Việt thích chữ hoang phế hơn. Cột kèo xiêu vẹo, mái ngói lổn nhổn, mối mọt, mạng nhện tùm lum. Người ta phải dùng rất nhiều cột để chống đỡ. Như thế này thì mùa mưa, nước giọt lung tung.

Điểm Nhi chỉ cái cầu thang:

– Mình có lên được trên kia nữa không?

– Không được, cầu thang này lâu năm mối mọt ăn hư hết rồi.

– Còn cái trống?

– Cũng thế, không dùng được.

– Đúng rồi, cả hơn trăm mấy chục năm.

– Em biết rõ thế.

– Anh tính xem. Nhà Nguyễn bắt đầu với vua Gia Long. Vua Gia Long lên ngôi năm 1802 và chọn đây làm kinh đô. Thành Nội được xây vào giai đoạn đó, đến giờ cũng cả trăm bảy, trăm tám chục năm rồi còn gì.

– Em rành thế! Trông bộ em biết nhiều về triều Nguyễn nhỉ?

Điểm Nhi cười:

– Em “hoàng phái”.

Việt hơi ngạc nhiên:

– Hoàng phái? Em họ Lê mà.

– Em lấy họ mẹ. Mẹ em giận ba em bạc tình nên không cho em lấy họ cha.

– Vậy em là Tôn Nữ.

– Ừ, Huyền Tôn Nữ Điểm Nhi.

– Nghe hay hơn Lê Thị Điểm Nhi. Vậy ba em đâu?

Điểm Nhi thở dài:

– Em không rõ. Hình như ông cũng chẳng biết có em trên đời nữa. Nhiều khi em muốn đi tìm, nhưng tật nguyền thế này làm sao đi đâu được.

– Còn mẹ em?

Điểm Nhi yên lặng. Cô nhìn thẳng phía trước như nhìn vào một khoảng xa xăm nào đó. Việt bóp ngón tay, cố tránh không nhìn mặt cô. Anh nhìn ngọn cờ đỏ sao vàng to thật to treo trên cột cờ, gió thổi vướng vào dây, không tung bay được. Nắng chan hòa cả bãi cỏ phía trước.

– Mẹ em cũng không muốn nhìn em. Em là kết quả của một cuộc tình chẳng tình chút nào. Ba em thì đùa bỡn mà mẹ em thì yêu. Ba em thì trốn, mẹ em thì tìm. Rốt cuộc em bị bỏ quên.

Việt chưng hửng. Điểm Nhi tội như thế kia à? Từ lâu, quen với Điểm Nhi, anh chẳng lưu ý gì đến hoàn cảnh của cô. Anh gặp cô và yêu, đơn giản thế thôi. Bạn bè chế giễu, anh lại càng cảm thấy yêu thêm. Có lần, Điểm Nhi hỏi “Anh mà thương em là khác thường đấy”. Việt cười “Anh khác thường nên anh làm việc khác thường, có sao đâu”. Điểm Nhi lại nói "Em lại chỉ thích bình thường thôi". Việt lại cười "Anh cũng vậy". Điểm Nhi không chịu "Bình thường sao lại thương em". Việt nghiêm nghị "Anh nghiêm chỉnh thương em, còn khác thường hay bình thường thì mặc kệ người ta". Anh nhấn mạnh hai chữ nghiêm chỉnh mà anh bắt chước thằng bí thư đoàn trường.

Việt yên lặng nhìn Điểm Nhi. Lúc này anh chẳng muốn nói một câu gì hết, vì sợ cô cho là thương hại. Cô rất hay tự ái. Anh nói qua chuyện khác:

– Em nghe tiếng ve kêu trên hàng phượng đằng kia không?

– Ừ, cuối mùa phượng cũng là cuối mùa ve. Cái gì cũng có đoạn cuối. Chưa tới đoạn cuối thì mình trông, mà tới đoạn cuối rồi thì mình buồn, phải không anh?

Việt gật gù:

– Anh cũng sắp đến đoạn cuối. Đoạn cuối của tuổi đi học.

Điểm Nhi hỏi, vẻ lơ đãng:

– Mà anh đi bộ đội thật à?

– Ừ! Trốn cũng được, nhưng sợ công an kêu ông già lên hạch xách mất công. Họ cứ dọa đưa ông đi cải tạo thêm, vì chưa đủ năm. Hơn nữa, đi về còn có thể đi học được, vì lúc đó anh sẽ có thêm điểm bộ đội.

– Thế năm này họ lấy lý do gì họ gạt anh ra khỏi đại học?

– Điểm lý lịch. Lý lịch anh loại 12, đã đủ điểm đậu vào trường Y nhưng phải chuyển xuống trung cấp y tế. Anh chẳng thích. Thà anh đi bộ đội.

– Mà học Y làm gì anh. Học kế toán, ngoại thương có tiền hơn. Ba cái bằng đại học có ra gì mà anh ham.

Việt im lặng. Từ lâu anh vẫn phân vân giữa chuyện đi bộ đội hay trốn, học lên đại học hay kiếm một việc làm. Đằng nào cũng chẳng thấy có tương lai. Đi bộ đội thì giải tỏa được phần nào cái lý lịch quái ác, nhưng tham dự vào cuộc chiến tranh, Việt không ham. Bạn bè anh đi bộ đội, đều được điều đi chiến đấu ở biên giới phía Bắc hay qua Kampuchea. Mà trốn thì không còn hộ khẩu, không còn hộ khẩu thì xem như nằm ngoài lề xã hội.

Việt hỏi:

– Còn em, em thích anh trốn hay đi?

– Cũng thế thôi Việt à. Cái gì rồi cũng có đoạn cuối.

Giọng Điểm Nhi chợt mơ hồ, xa vắng. Việt ngắm cô. Khuôn mặt thanh tú đến kỳ lạ. Mọi đường nét đều đáng yêu. Từ cái nốt ruồi ẩn dưới chân tóc trên thái dương đến cái cằm nhọn, mấy cái ngấn cổ, đôi con mắt hơi xếch, hàng lông mày đứt khoảng và cái mím môi bướng bỉnh. Anh vẫn thích ngắm cô ngồi gọn trong chiếc xe lăn với bộ đồ lụa hồng có thêu những con rồng, con phụng trên vải xuất khẩu, đôi tay thoăn thoắt trên tay lái.

– Anh nhìn chi dữ vậy? Điểm Nhi hỏi.

– Anh ngắm em.

– Thôi đi ông ơi. Giúp em cái này tí đi.

Điểm Nhi mở túi xách, lấy từ trong đó ra đủ thứ: bánh bột lọc, bánh ngọt, nước cam, thuốc, chả, nem… Việt ngạc nhiên:

– Em định làm gì vậy.

Điểm Nhi nhìn anh cười:

– Hôm nay là ngày sinh nhật của em.

– A, sinh nhật em? Sao chẳng báo cho anh biết trước.

– Thì trước sau cũng vậy thôi.

– Sinh nhật. Anh chẳng nhớ ngày sinh nhật của mình bao giờ.

– Em cũng vậy chứ sao. Mình con nhà nghèo, bày đặt sinh nhật gì cho người ta cười. Nhưng bữa nay khác. Em mời anh ăn sinh nhật với em.

Việt cảm thấy chưng hửng. Cô bé này cũng ngộ thật, không khói không năng gì cả bỗng nhiên rủ lên đây ăn sinh nhật! Anh tò mò nhìn cô và tự dưng thấy cô có thêm nhiều nét mới.

– Không giúp em sao nhìn sững thế?

– Em lạ thật lạ.

Điểm Nhi lấy khăn trải ra trên nền đá, sắp các thứ đồ ăn lên. Ở giữa khăn là một bình hoa nhỏ với một đóa hồng nhung và bông sứ. Điểm Nhi mời:

– Hãy mừng em tròn hai mươi tuổi đi.

Việt nhìn Điểm Nhi, giọng bối rối:

– Em à, sinh nhật em, anh không có quà gì cả. Bây giờ, bây giờ anh muốn tặng em một món quà. Nhưng mà… khó quá.

– Gì mà khó lắm thế?

Việt thu hết can đảm:

– Anh muốn hôn em một cái.

Nói chưa dứt lời, anh cầm tay Điểm Nhi, bất ngờ kéo vội sát người. Điểm Nhi trì lại. Cô mở miệng định nói thì anh bịt miệng cô lại, hôn nhanh lên mái tóc cô, rồi buông tay ra. Nét mặt anh chợt thẫn thờ như vừa trải qua một cơn mê. Anh lắp bắp:

– Xin lỗi em. Đừng giận.

Điểm Nhi cúi mặt sượng sùng. Hình như cô khóc, vì Việt thấy đôi mắt cô ươn ướt. Anh im lặng, bối rối. Một lát, như sực tỉnh, Điểm Nhi ngẩng lên nhìn anh:

– Anh ăn đi. Em cám ơn anh.

Việt ăn ngon lành. Thỉnh thoảng anh nhìn quanh như sợ ai bắt gặp. Điểm Nhi tâm sự:

– Thực ra, em mới biết gốc gác của em gần đây. Mẹ em nhục vì nỗi có con mà không có chồng nên đẻ em xong, gửi cho dì rồi bỏ đi biệt. Bà đi tìm ba em, gặp nhau rồi lại sinh con, rồi ba em lại bỏ đi, rồi gặp, rồi sinh con, rồi ba em lại bỏ đi…Ba em đi trốn, mẹ em đ tìm. Ba em thì hoang tàng mà mẹ em thì chung thủy. Giận thì giận, mà thương thì thương. Anh xem, như thế có khổ không?

Việt không nói, chỉ chia sẻ nỗi da diết của Điểm Nhi bằng một cái nhìn sâu, thật sâu. Điểm Nhi tiếp:

– Năm bảy tuổi, em sốt, bị y tá chích lầm thuốc, nên tê liệt một chân. Mẹ em nghe tin, vẫn không về. Em không giận bà đâu. Bà quá sợ thứ dư luận khắc nghiệt của xứ mình. Đời em chỉ mong được gặp hai ông bà một lần, nhưng chắc khó quá. E cũng có cái số thôi, anh há.

Việt gật đầu. Anh cảm thấy mình không đủ chữ để nói một cái gì hết về nỗi bất hạnh của Điểm Nhi. Rốt cuộc, chỉ có sự im lặng là đầy đủ ý nghĩa nhất. Điểm Nhi vịn cột đứng dậy, dịch về phía trước, tay dựa vào lan can, nhìn vu vơ xuống phía dưới. Nắng chênh chếch xuyên qua mấy ô trống chiếu xuống nền. Đám khách tham quan leo lên lầu, tỏa ra các phía, trò chuyện, bàn tán ồn ào. Việt đứng bên cạnh Điểm Nhi. Từ nãy giờ, anh vẫn không nói gì. Anh nắm bàn tay nhỏ nhắn của Điểm Nhi, đan ngón tay cô vào ngón tay anh, lòng bồi hồi rạo rực. Anh thì thầm:

– Ngày xưa, hẳn vua và hoàng hậu cũng thường đứng nơi đây để ngắm cảnh.

– Đâu có, triều Nguyễn không có lập hoàng hậu. Chỉ có vua Bảo Đại phá lệ, lập bà Nam Phương làm hoàng hậu mà thôi.

Việt cười:

– Thì có hay không có hoàng hậu, đâu có sao. Anh chỉ giả sử ấy mà. Giả sử em là hoàng hậu, còn anh thì là vua. Giả sử bây giờ là hai trăm năm trước.

– Ờ, mà hai trăm năm trước thì có khác gì bây giờ nhỉ?

– Cảnh thì khác nhiều, nhưng lòng người e vẫn vậy. Cũng thương, cũng ghét, cũng thù, cũng hận, cũng chia ly… mặt trời cũng lên, hoa cũng nở, trai gái cũng yêu nhau.

Việt định nói tiếp, thì bỗng nghe có tiếng người hỏi. Anh quay lại nhìn. Hóa ra hai người đàn ông nước ngoài. Họ vừa nói vừa chỉ trỏ, nhưng anh chẳng hiểu mô tê gì cả. Anh hỏi Điểm Nhi:

– Họ nói tiếng gì em có hiểu không?

– Em chịu. Lẽ ra anh phải biết hơn em chứ.

– Bọn anh có học tiếng nước ngoài đâu. Mới đây có học tiếng Liên Xô, nhưng khó quá, anh chẳng nói được gì.

– Ừ, mà thôi, biết tiếng nước ngoài thêm phiền. Nói chuyện, lỡ công an gọi lên gọi xuống mất công.

Việt ra dấu cho hai người nước ngoài biết là anh không hiểu gì hết. Họ bỏ đi. Việt nói:

– Năm anh lên lớp sáu thì giải phóng, chương trình học bỏ môn tiếng nước ngoài. Năm ngoái anh có ghi đi học lớp Anh văn, nhưng chưa đến đâu cả.

Điểm Nhi lấy mấy bông hoa ở bình, tách từng cánh, ném xuống, ném xuống.

– Sao uổng thế, đóa hồng nhung đẹp quá mà!, Việt phản đối.

– Cái gì cũng có đoạn cuối mà. Anh đã chẳng dồng ý với em sao.

– Em muốn nói đoạn cuối của ngày sinh nhật?

– Không phải đâu. Đoạn cuối của một ngày đi chơi. Ngày sinh nhật chưa chấm dứt. Thôi mình về. Hôm nay được đi với anh như thế này, em chẳng còn mơ ước gì hơn.

Thấy Việt chần chờ, cô giục:

– Thôi, về anh. Em mệt.

Việt nhìn Điểm Nhi, thấy khuôn mặt cô tối lại. Đúng là cô bé mệt thật. Anh cảm thấy không vui, lẳng lặng vác xe lăn xuống lầu, rồi trở lên bồng Điểm Nhi. Ôm gọn trong tay, anh cúi mặt sát mái tóc Điểm Nhi để tận hưởng cái mùi thơm con gái toát ra từ chân tóc, từ da thịt cô. Nắng xế. Cả vùng phế tích như lặng đi, buồn bã. Khách tham quan đã vắng. Tiếng chim xa. Vài bông sứ rụng trên lối đi. Cỏ dại và tranh phủ kín góc hoàng thành.

Việt đẩy xe Điểm Nhi ra phía cửa Hiển Nhơn. Điểm Nhi thích vậy. Đi ngang trước cửa trường Mỹ Thuật, cô nói:

– Anh biết không, hồi xưa, vua Kiến Phước lúc đó, ngài mới mười mấy tuổi, bị Tôn Thất Thuyết bức tử, chạy trốn ra phía cửa này, nhưng bị lính đuổi theo bắt lại, ép phải uống thuốc độc chết.

– Chắc là giai đoạn tứ nguyệt tam vương triệu bất tường.

– Anh còn nhớ à?

– Đoạn sử này cũng đặc biệt, nên anh nhớ, vua Dục Đức, Hiệp Hòa rồi Kiến Phước, cả ba vua đều nhỏ tuổi và đều bị bức tử.

Ra khỏi cửa Hiển Nhơn, Điểm Nhi nói:

– Bây giờ anh để em về một mình. Em thích thế. Anh lấy xe đạp về đi. Đêm nay, em để cửa mở, anh đến với em, khoảng 11 giờ. Nhớ đừng để dì em biết, thêm phiền.

Việt ngạc nhiên, nhìn chăm Điểm Nhi. Cô hỏi:

– Thế nào, anh có đến không?

Anh gật đầu, giọng lắp bắp:

– Đến…chứ…

– Nhớ nhé! Em đợi.

Nói xong, cô quay nhanh tay lái. Việt đứng lặng nhìn chiếc xe lăn chầm chậm di động trên đường, lòng vô cùng bối rối.

 

*

 

Càng về khuya, trăng càng vằng vặc. Đêm yên tĩnh, dịu dàng. Những mái nhà và những chòm cây như cố chen nhau để hứng lấy thứ ánh sáng bàng bạc từ trên trời tỏa xuống. Đêm thanh thoát ru dỗ những giấc ngủ đầy. Đêm nuôi lớn những giấc mộng vàng. Đêm chứa chấp những hẹn hò tinh khôi, mới lớn. Đêm bồi hồi, thao thức.

Việt vừa đi vừa nhìn lên những khoảng trời loang loáng sợi vàng. Tiếng một con gì kêu nhẹ trong đêm. Còn hình như tất cả đều chìm trong mộng mị. Việt đi bộ qua nhiều con đường ngập ánh trăng. Anh vào một con hẻm nhỏ, cây cối um tùm. Nhà Điểm Nhi nằm sâu trong khu vườn cây. Anh lách qua hàng chìa tàu đi về phía sau nhà, nơi có căn phòng Điểm Nhi ở. Anh đứng yên dưới cây khế, nhìn vào, hồi hộp đợi chờ. Vắng lặng, tịch mịch. Anh nghe rõ từng tiếng đập của trái tim. Anh nhìn quanh. Cái võng, bờ giếng, bụi mía, thùng nước… Tất cả như đồng lõa với anh, kể cả ánh trăng bát ngát vườn khuya. Anh nhìn thấy những giọt sương lấp lánh, và tưởng như nghe cả tiếng thì thầm của lá. Anh bước nhẹ, thật êm đến chỗ hẹn hò. Cửa khép hờ. Anh đẩy nhẹ và nhìn thấy trong bóng tối, Điểm Nhi ngồi bất động trên chiếc xe lăn. Một mảnh ánh trăng từ ô cửa lọt vào. Điểm Nhi ra dấu anh ngồi xuống. Cô với tay vặn nhẹ ngọn đèn dầu nhỏ, rất nhỏ, đủ để có một vạt sáng trên chiếc bàn kê sát cửa sổ. Cô cẩn thận che chắn khắp nơi để ánh sáng không lọt ra bất cứ một góc nào. Trên bàn, một tờ giấy trắng, một cây bút chì. Việt đọc:

– Em cám ơn anh đã đến với em cho trọn ngày sinh nhật. Xin yên lặng như bóng trăng.

Anh viết tiếp:

– Anh cũng cảm ơn em đã cho anh đến đây với em, trong đêm nay.

Anh rút túi ra một đóa hồng nhung đặt lên bàn.

– Anh đến đây với một đóa hoa và một trái tim.

– Thế là quá đủ. Em chẳng mong gì hơn.

Anh nhìn Điểm Nhi. Điểm Nhi nhìn anh. Căn phòng như sáng dần lên cùng với ánh trăng lan dần vào. Anh thấy đôi mắt Điểm Nhi nhấp nháy. Cô cười lặng lẽ, rồi cúi xuống vân vê tà áo.

Anh viết:

– Dì và mấy đứa ngủ cả rồi à?

– Có lẽ thế.

– Em không sợ? Lỡ dì biết thì sao?

– Cũng đành vậy.

– Anh lo lắm.

– Em không lo, anh lo làm gì.

Lại nhìn nhau. Ánh trăng phủ đầy cái bàn nhỏ. Điểm Nhi vặn đèn lu bớt.

– Em… Anh muốn…

– Gì?

– Muốn cầm tay em, được không?

– Được.

Việt nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Điểm Nhi, bóp chặt trong tay anh, đặt trên trái tim mình, rồi đưa lên môi hôn. Bàn tay anh run rẩy. Bàn tay Điểm run rẩy. Anh ngồi dịch lại sát Điểm Nhi. Mùi hương con gái thơm phức tỏa ra. Anh lại viết, ngập ngừng:

– Cho anh… Cho anh… Cho anh… hôn một cái.

Anh chờ. Nhưng Điểm Nhi bất động.

– Thế nào? – Anh lại viết.

Điểm Nhi ngồi yên. Đột nhiên, cô ngả đầu vào vai anh. Anh đặt viết xuống, ôm lấy vai cô, hôn nhẹ lên mái tóc, trên vai, trên má. Vụng về, nhưng thận trọng, anh hôn, rồi hôn. Nụ hôn đầu đời lạ lùng quá thể. Người anh như lịm đi trong đủ thứ cảm giác. Điểm Nhi bé bỏng, yếu đuối, tội nghiệp. Một lát, anh chợt tỉnh, buông cô ra, nhìn quanh, nghe ngóng.

Anh viết:

– Muỗi cắn quá.

– Em có cái quạt để ở góc bàn, lấy mà quạt.

Việt lấy quạt, quạt dưới bàn để xua đám muỗi háu đói. Nhưng chúng vẫn vo ve, dạt ra rồi lại lao vào tiếp tục cắn. Để mặc chúng, hai người lại hôn nhau. Anh ôm cô, ngồi bất động như để tận hưởng hết những cảm giác rạo rực, hân hoan. Ánh trăng dần dà lan vào căn phòng bé nhỏ. Vườn khuya vẫn im vắng, mơ màng. Anh lắng nghe tiếng rơi của một giọt sương hay một chiếc lá. Anh viết dưới ánh trăng:

– Mai anh đưa em đi chơi tiếp.

– Thôi, đủ rồi.

– Sao lại đủ rồi.

– Em… Em…

Điểm Nhi ngừng viết, nhìn Việt.

– Sao em?

– Một dịp khác đi anh. Đêm nay mình cứ nói chuyện đêm nay đã.

Ngừng một lát, Điểm Nhi viết:

– Anh có thương em nhiều không?

– Nhiều, nhiều lắm.

– Anh không chê em tàn tật.

– Không.

– Em cô đơn quá, bất hạnh quá.

– Có anh ở bên em mà.

– Nhưng sao em vẫn thấy cô đơn quá!

Điểm Nhi nhìn anh, buồn bã:

– Đừng buồn, em.

Lại im lặng. Điểm Nhi viết nguệch ngoạc:

– Em lạnh quá!

Việt ôm cô khỏi xe lăn, đặt lên chân anh. Điểm Nhi run rẩy. Việt viết:

– Em nằm nghỉ một lát nhé.

Điểm Nhi gật đầu. Anh ẵm cô đặt lên chiếc giường nhỏ, thấp gần sát đất. Cô thì thầm:

– Khép cửa lại đi anh.

Việt làm theo lời cô như cái máy. Anh đến ngồi bên cô, bồn chồn, xao xuyến. Điểm Nhi kéo anh xuống. Anh nằm xuống trong cơn mộng du.

Đêm đã sâu, thật sâu. Trăng nghiêng hẳn, chiếu ánh sáng gần như ngập cả gian phòng. Việt khẽ khàng ngồi dậy, bàng hoàng, có cảm giác như mình vừa bước qua một quãng đời khác. Anh nói thật khẽ vào tai Điểm Nhi:

– Anh xin lỗi em, xin lỗi em.

Điểm Nhi nấc lên, nước mắt giàn giụa.

– Cám ơn anh. Anh không có lỗi gì.

Im lặng. Một lát, Điểm Nhi đẩy anh ra:

– Thôi, khuya rồi. Anh về đi.

– Ừ, chúc em ngủ ngon. Mai anh ghé lại thăm em.

– Mai lại thăm em… Mai lại thăm em. Ừ, mai lại thăm em nhé!

Việt đẩy nhẹ cửa, băng qua khu vườn khuya, bước về, người lâng lâng như vừa nốc cạn một cốc rượu thanh xuân.

 

*

 

Sáng hôm sau, lúc mười giờ sáng, người nhà Điểm Nhi đến báo cho anh biết Điểm Nhi đã chết. Cô để lại mấy dòng viết nắn nót "Tôi chết hoàn toàn tự ý. Xin miễn mọi thông báo và điều tra. Xin được mai táng như một kẻ vô thừa nhận".

Việt sững sờ ngồi bên cạnh một Điểm Nhi bất động. Khuôn mặt cô vẫn tươi tắn như đang nằm ngủ. Anh nhìn cô, nhìn cái bàn, nhìn ô cửa sổ hướng ra một góc vườn. Tối hôm qua, anh băng qua góc vườn này để đến với Điểm Nhi.

Góc vườn nắng lạnh. Thật lạnh.

 

Trần Doãn Nho

bài đã đăng của Trần Doãn Nho


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch