Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Con ma nhỏ (Geige) yêu dấu! Hay là Sự đồi trụy của thế giới đàn bà?

0 bình luận ♦ 16.07.2012

 

 

 

Có lẽ ả là đứa đàn bà lẳng lơ khốn nạn lắm chăng?

Chứ sao, cứ xem này . . .

Dửng dưng ngay cả khi đi cùng người tình khác vào đúng căn phòng khách sạn mà trước đó ả đã qua đêm với người khác.

Cơn bệnh thế kỷ hầm hập như tỏa ra khắp nơi trong thành phố này, người ta thích nói đến vấn đề đạo đức nhưng nhiều khi lại làm ngược lại.

Ả chẳng bao giờ nói về đạo đức, cũng chẳng cần chứng tỏ mình.

Có một người đi qua đời ả, nếu như chán nản, vào trong đêm lạnh giá ả sẽ nói: “Anh biến đi, em không thích anh nữa.”

Nhưng cũng không quên lấy chiếc khăn choàng vào vai anh ta và nói nhỏ: “Cầu mong anh yên lành.”

Những lời nói sau cùng ấy bao giờ cũng mảnh như một hơi thở của đứa trẻ sơ sinh yểu mạng.

Ả nhìn bóng mình và người tình trong gương rồi hình dung đến người yêu dấu trước đó. Cũng tấm gương này. Lòng quặn lên một cơn sóng và chìm nghỉm trong say sưa, tạm bợ.

Với ả, tất cả đều là tạm bợ. Ả nghĩ rằng tình yêu của nhân loại đang tỉ lệ nghịch với cuộc sống văn minh hiện nay.

Tất cả bọn họ cùng đang tiến hóa dần về với tiên tổ, có lẽ sự biến đổi gene cũng bị tác động theo tính chất của các cuộc ly hôn ngày càng nhiều như cơm bữa.

Hơi thở dài, đường trần lại ngắn, cái bất diệt đi tìm cái khổ đau.

Những con cừu mang gương mặt đàn bà. Giống cừu Dolly cũng là những thứ chẳng phải đồi trụy sao? Có thể nào sinh ra một lũ con hoang từ ống nghiệm? Nhân loại tiến hóa theo chiều thẳng đứng của buổi trưa, vào đúng cái lúc mặt trời rọi thẳng xuống chỉ thấy mình-mình đứng thẳng, cái bóng vô hình chung biến mất theo qui luật.

Anh và tôi gặp nhau rồi cũng biến đi đâu qua cái khe kẽ tình cảm ấy, sự bất diệt có phải là cái để tồn tại trói, móc buộc nhau? Cái bóng trốn đi, trong quan niệm ái tình thì con người có khác cái chi chi.

Thiên hạ cứ đau đầu về sự yêu ghét, còn ả, nếu như theo qui luật của tự nhiên bị gãy khúc thì dứt khoát ả sẽ giải thoát cho nó, chính là tự giải thoát cho mình.

Thi thoảng, ả cũng muốn nhân bản thứ tình cảm vô tính về sự ghen tuông trong ả, vô cảm thử xem con người có sức chịu lực giới tính đến đâu, hoặc vòng trở về với nguyên bản tiền sử để chiêm nghiệm cái vô tư của người cổ với cái cố tình vô tư đang thì hiện tại?

Ả bỗng thương cái bản thể trong tâm thức của mình, cái hình hài trần trụi giống như nàng Psyché có người tình bí ẩn hàng đêm nhưng bị cấm không được nhìn mặt chàng, vậy mà vẫn còn bị các bà chị ruột ghen tị cho vào bẫy.

Dòm vào lũ chó lợn dê thì biết, người ta đưa ra chọc tiết hoặc mang thí nghiệm cho những toang hoác của lòng tham vô đáy.

Những động vật có vú, hay loài gặm cỏ thì được gọi là động vật! Cái logic ấy còn phản khoa học, hình dung như lúc nhìn mình và cười khóc trong gương cũng còn chưa chắc đã chính xác là mình?

Ả ngờ vực giữa đời thực này, hồ như trong những khuất lấp cơ man trá hình từ vóc dáng trời sinh.

Sung sướng nhìn chằm chặp vào hình vóc như tứ chi như con vượn chuyên đi bắt chước, nhưng vượn hay hơn và cử chỉ đẹp hơn bởi chúng không kéo đuôi nhau dìm xuống đất như loại động vật có vú chạy nhảy bằng hai chân. Chúng cũng không mưu toan về những loại biện-chứng-kế hiểm hóc rồi khành khạch vỗ tay cười đắc thắng trong mấy cái sự lưỡng toàn tự tạo.

Trong lễ hội Halloween vào tháng ba, anh ta đã ghé tai ả thì thầm trìu mến: “Con ma nhỏ Geige yêu dấu ơi, có lẽ nào chính thằng Dracula này lại yêu em cuồng dại đến vậy?”

Ả cười cười và biết hắn đã phải kiên nhẫn lắm khi muốn thấy linh hồn của ả như một vệt sao băng họa hoằn mới xuất hiện.

Hắn sẽ phải rình chờ cho tới khi nhìn thấy chòm sáng Orion ở tầm cao 30 độ . . . Lúc ấy tâm hồn ả sẽ xuất hiện từ một trận mưa rào nhỏ chỉ có 20 ngôi sao mờ mờ vì bị ánh trăng đang lan tỏa ngay bên cạnh.

Hắn sẽ thấy những sa đọa bên chiếc chày gỗ bị khoét rỗng đuôi, thấy ả trong nụ cười đa tình đang bắt chước vỗ tay và gọi to: “Masoud! Masoud!”

Rồi ả sẽ có chín mươi tám chiếc nhẫn cất vào bọc làm kỷ niệm về sự gọi là đồi trụy của thế giới đàn bà.

Ả hơ hớ cười theo ông Fichte – giữa cái “Tôi!” và “Tôi không phải là tôi!”

Tự soi mình trong gương. Cũng căn phòng này, màu trắng của tất cả sự tinh khiết nhân lên choán hết không gian.

Và hát về bài thơ của ả:

Những tinh tú đang thở trên tấm màn nhung
Em co rút như một hòn bi thép
Đợi chờ phút nổ tung vũ trụ
Anh hài hòa tinh thể
Cùng ký bản giao kèo với thần Vishnu
Hãy làm cho thế giới hồi sinh!

“Này con ma nhỏ yêu dấu của anh!” Hắn đã đứng bên cạnh âu yếm và thì thào.

 
Germany 06.2012

bài đã đăng của Đặng Hà My


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch