Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chiếc vân tay cuối cùng

 

 

 

này ta hỏi
em nói gì bữa trước
da hồng ngọc cháy lời của lửa
ngón tay buồn rụng mất cái vân tay

em sửa mình trong chiếc gương soi mặt
đong bao nhiêu đêm cho đầy con mắt
ta ngồi rót rượu vào sông một đời đãi biển

ngày ta rủ nhau về trên cánh rừng bị bỏ quên
rồi bỏ quên nụ cười ở đó
bài thơ như một lời thú tội không có người làm chứng

không thể nào tìm thấy nhau ở ngoài khung cửa sổ
quá nhiều người
và bụi đã bay qua
chỉ có chiếc bóng của buổi chiều nằm chồng lên ký ức

nhưng sợi tóc như chiếc kén níu người bên trong cửa sổ
làm sao có thể nghe ra lời gọi
ngày mai đi với ta

có quá nhiều đất đai làm nhà cho người chết
phía trước con đường ta đi
chỗ trọ nào cũng hẹp

mà mưa cứ miên man
mà nắng cứ miên man
không có thời tiết trong giấc mơ
không có con đường trong giấc mơ
không biết bằng cách nào mà ta lại gặp nhau

không có xác chết nào bên trong chiếc gương
là em người con gái tôi sẽ gặp trong lần hẹn ngày mai sau
cơ hội đánh rơi
những chiếc vân tay cuối cùng

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch