Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Tiền kiếp

0 bình luận ♦ 9.07.2012

 

 

 “…Phải mất năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại, kiếp này mới có một lần gặp gỡ thoáng qua…”

 

Lần đầu gặp nhau trên tàu điện, anh và nàng đều thoáng giật mình. Cái vẻ quen thuộc vô cùng từ hình dáng đầu mày cuối mắt đến các ngón chân thanh mảnh của nàng làm anh kinh ngạc dù đây là lần đầu tiên ngẫu nhiên đưa mắt nhìn nhau trên chuyến tàu điện đi làm buổi sáng. Có vẻ như nàng cũng cảm thấy như vậy vì anh thấy nàng nhìn anh trân trối rồi vội quay đi. Suốt ngày hôm đó anh chẳng tập trung làm được việc gì, đầu óc chỉ miên man nghĩ về cảm giác kỳ lạ ấy. Trong giấc mơ sâu, anh chắc chắn mình với nàng đã từng quen biết. Nhưng từ khi nào đây? Anh mới qua Nhật hơn ba năm nay còn nàng thì chắc chưa lần nào sang Việt Nam cả. Mấy buổi sáng hôm sau khi hai người nhìn nhau, bất chợt anh thấy nàng khoác một chiếc áo len mỏng màu đỏ theo đúng cách anh đã từng hình dung. Có vẻ như mọi chuyện đã rõ ràng. Nàng đã từng là vợ anh hai trăm ba mươi năm trước. Tại sao lại nhớ ra được điều này thì anh hoàn toàn không hiểu nổi. Nhưng anh biết chắc rằng khi mặc chiếc áo len đó, nàng đang nấu cơm và kho cá cho anh. Chén cơm trắng tinh và miếng cá kho đậm đà cùng hình bóng nàng từ hơn hai trăm năm trước chợt hiện về tươi mát sống động trong tâm trí anh. Quả là không có điều gì biến mất đi trong A Lại Da thức cả. Anh còn nhớ là anh và nàng tự nguyện chia tay để mỗi người đi tìm cuộc sống mới vì nơi núi rừng hoang vu ngày ấy quả thật chán chường không có tương lai. Trôi lăn trong mấy kiếp đời rồi vậy mà giờ đây vì chút ân tình cũ, hai ta còn được gặp nhau một khoảnh khắc sau cùng. Anh liếc nhìn nàng một lần nữa. Dĩ nhiên nàng cũng liếc nhìn anh. Tay nàng đeo nhẫn cưới, tay anh cũng vậy. Lần này nữa là đủ rồi phải không em. Cám ơn em đã chăm sóc ta của những ngày tháng cũ. Anh biết lần này mình sẽ không còn gặp lại nàng nữa. Tất cả đã trả xong xuôi. Nàng xuống tàu trước, mỉm cười với anh. Anh mỉm cười đáp lại. Bình yên em nhé, nếu đây là lần chia tay vĩnh viễn thì xin em vĩnh viễn bình yên*.
 

Nagoya, ngày 4/7/2012

 

* Ý thơ Byron

bài đã đăng của Hoàng Long


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)