Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chẵn-Lẻ nốt Son

 

 

 

Bỗng mợ nhớ thầy, trong cơn mơ thấy thầy đang nhể từng nốt Guitar . . . thầy hát nữa chứ . . . Lạ thế, phiêu phiêu cứ như mấy cây mạ non đang trổ.

Mợ râm ran khắp người, mạ trổ tới đâu thì mợ chộn rộn tới nơi ấy. Cũng bằng ngôn từ mà diễn tả thôi, có thể văn hoa hơn tẹo: Những làn sóng nhạc trầm bổng như đang dìu em vào cõi mộng, chẳng hạn, hay là hòa cùng giọng hát du dương của anh như cánh hồng cánh hạc bay xôn xao trong chiều vàng đẫm lửa cũng được, hoặc: Em chạm môi mình lên từng nốt nhạc anh, nghe mùa lá xanh trong em vừa đính từng chồi ngọc cũng được. Nhưng mà viết thế . . . nó cải cải xổi xổi thế nào ấy.

Thầy cười vào mặt, bảo mợ ngốc, tưởng khôn! Lắm chữ quá, cứ phóng ào ào, phí!

Mợ hỏi:

– Thế theo thầy thì làm sao?

– Một bài dài thoòng ấy có thể chiết thành 4, 5 bài ngắn.

Thầy cho rằng mợ mắc bịnh, bịnh chứ không phải bệnh, bệnh thì ai chả có, nhưng bịnh nó trừu trừu tượng tượng, phải nặn óc chút chút. Cái . . . bịnh hay quên của mợ, rất hay hỏi người ấy là ai, và luôn bị chửi:

– Ô hay, vừa nói chuyện với nhau hôm qua, quên rồi à.

Mợ nghĩ đơn giản về vẻ đãng trí trên cái trán mĩ miều, bù trừ đi thì đa phần họ sẽ thông cảm, vì mợ là phái yếu, yếu mà.

Tay thầy đang bốc từng dây phím, này bản có tên, này bản không tên . . . Mợ trôi lãng đãng . . . loa lóa hoa loa kèn trắng tháng tư . . . mơ màng mầm sen trổ tháng 5 . . . Hoa phượng cũng vừa hé chưa đủ cháy, môi thầy đã ươm đầy lửa . . . chực phun, hãi!

Mợ run rẩy, lệ rỏ theo một cơn nấc noải. Như ngày vừa bị cắt rốn, khóc à à . . . khóc theo bản năng, như nốt nhạc thầy bốc, bung và thắt . . . cứ rồn rộn . . . mà rõ ràng vẫn thiếu một nốt chính. Nốt son? Sự không hoàn thiện, lẻ loi, thiếu hụt?

Mợ hơi đỏ mặt nhìn vội sâu dưới kẽ cổ mình, một nốt ruồi nhỏ và đỏ đóng trên làn da mỏng mảnh từ thiên kiếp.

Thầy cười rất hiền, đủng đỉnh, tự nhiên như toán học, những dãy số cứ tự động xếp hàng, lên xuống. Có lẽ cụ Mendeleev xưa cũng phải trải qua sự phân lô trong từng gốc nguyên tố rồi. Thầy giờ cũng thành khí Heli (He), phân tử đơn nguyên tử ẩn trong máu các tổ sư tiền sử Neanderthal chả ăn nhập, dẫu thời gian tiến hóa hay biến đổi, khí trơ, kệ đời.

Thầy đang mông lung hóa thân thành con bệnh tư duy từ bé, cái người bị mắc chứng bệnh Hunter, do di truyền Acid Deoxyribo Nucleic.

Mợ chòng chọc ngó vào cái vùng bên trái ngực của thầy xem có cái nốt gì giông giống thế không, cho nó thành cặp thành đôi. Nhưng chả thấy gì ngoài nhịp thở chộn rộn . . .

Và rồi giống đứa bé trai hiếu động vừa đủ lớn; thầy huơ tay chân vô thức, không làm chủ nổi bản năng của mình. Có lẽ do tiếng cười của mợ giống thủy tinh đang vỡ, làm valve tim có thể bị một lượng máu nhỏ chảy ngược trở lại. Cơ tim cũng có thể bị hư hại do MPS tích tụ, tim phải gắng sức vì ngực bị co thắt, phải làm việc quá độ như bơm hơi qua phổi đang bị cứng . . . hình như thầy đang ngóng chờ hiệu ứng phản kháng lại từ phía bên cạnh. Hội chứng này làm con trai bị ảnh hưởng, còn con gái có mang mầm bệnh nhưng bình thường. Nên mợ chỉ lẳng lặng để nguyên cho sự tự thoái trào không kiểm soát trong mỗi giới tính . . .

Mợ hỏi thầy làm sao cho thầy khỏi động đậy một cách không kiềm chế như vậy, thầy đáp tỉnh như cò:

– Ghép tủy của hai người lại, nếu như chúng ta muốn cứu nhau.

Rõ rồi, ông thượng đế tạo ra sự khấp khểnh hay bế tắc thì tất phải sinh ra trò khác để chữa. Thầy chơi ác nhỉ, chất nuôi tủy não tinh túy quí vậy, lại nhường nhau sao?

Thầy lại bảo:

– Hai người thì chẳng lo gì, thầy chả tiếc cái tinh túy ấy, miễn là thầy hiến đúng nơi đúng chỗ. Và miễn là đừng chơi trò lẻ. Cái gì lẻ cũng phiền.

Mợ tà lanh chen ngang:

– Thầy ạ, em cũng thấy thế, ví thử em đi đâu một mình cũng thấy dơ. Bạn mình có đôi, mình lẻ, chúng bảo mình vờ. Mình có đôi, bạn lẻ . . . mình thấy dở.

Thầy vỗ vai mợ:

– Nên chúng ta làm gì cũng nên cho chẵn, tránh được mọi sự tị hiềm. Bệnh tị hiềm nó còn ác hơn tất cả những căn bệnh lạ lùng nhất!

Mợ ngoan ngoãn, ngả vào cánh tay thầy, thỏ thẻ như hụt hơi:

– Vâng nên thế, số chẵn . . . tất cả những số chẵn đều chia hết cho hai, chẳng dư cái gì, nghe cũng logic thầy nhỉ.

Thầy vuốt nhẹ lên mi mắt mợ, trìu mến:

– Hai chúng mình, số chẵn nhé!

– Có mãi như vậy được thì thích nhỉ.

Gớm! Họ cùng cười . . . bên góc nhà có đôi cóc say ngả nghiêng dù chả có tí hơi thuốc lào nào. Hay chúng cười chiếc đàn chỉ còn 5 dây dựa vào đùi thầy?

Nốt nhạc thiếu ấy, đã đính son trên ngực mợ như một định mệnh.
 

17.05.2012

bài đã đăng của Đặng Hà My


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch