Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 1

(Tiểu thuyết là sản phẩm tưởng tượng.
Những chi tiết về thời gian và không gian
không nhất thiết phản ảnh đúng thực tế.
Tác giả)

 

NuiDoan

Trước Cơn Giông, ảnh Kyanh2007

 

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

1.

Ngôi nhà nằm bên dòng sông đục trong hai mùa mưa nắng. Vườn cây êm ả phủ bóng mát, chỗ Cẩm thường quanh quất những khi tiết trời khô ráo. Có vài gốc vú sữa tím, hai cây cam sành, một cây mận chua và một cây mận hồng đào, hai cây ổi lão cạnh giếng nước chỉ sử dụng sáu tháng nắng, một cây khế và hàng chuối sứ soi lá ven sông. Trước nhà trồng dăm khóm vạn thọ, mấy bụi mồng gà và thật nhiều cây kiểng lùn trong chén sành men lam, chậu sứ tráng men phù vân, sơn thuỷ được bàn tay ông nội chăm bón, bày biện hai bên lối đi lót gạch nung. Cửa gỗ vòng cung thường không khoá, máng tòn teng quả chuông con. Chuông bằng đồng đúc ba mua được trong lần phiêu bạt đâu đó tận phương bắc. Tiếng chuông trong trẻo, vui tươi, hiếu khách. Bên trái cánh cửa, bụi dâm bụp ẩn ngại ngùng bông đỏ trong hàng dậu trường xuân.

Lúc Cẩm bắt đầu biết ghi nhớ thì ba vắng nhà luôn. Má nói, ba đi làm ăn xa. Cẩm không hỏi gì thêm, vì thật ra Cẩm không cảm thấy thiếu. Có điều Cẩm vẫn băn khoăn mỗi khi phải điền vào ô "nghề nghiệp cha" trong vài thứ giấy tờ học đường. Hỏi thì cô giáo giải thích:

– "Nghề nghiệp" có nghĩa là làm cách gì để nuôi sống gia đình, ví dụ cha trò Nghĩa làm ruộng, cha trò Nhơn làm thơ ký.

Cẩm mấp máy:

– Má nói, ba em đi làm ăn xa.

– Vậy thì ba em hành nghề "buôn bán".

Cẩm ngần ngừ:

– "Buôn bán"có g hay không có g, thưa cô?

Cô trợn mắt:

– Không chữ nào có g hết á!

Từ khi hiểu ra "nghề nghiệp" của ba, Cẩm nẩy thêm thắc mắc, ba "buôn bán" thứ gì vậy? Thoảng hoặc, ba về thăm nhà, lần nào cũng quà cáp khẳm ghe. Ai trong nhà cũng được quà. Cho má, vài thước vải dặm bông thiệt khéo, hoặc chiếc vòng cẩm thạch điểm huyết lựu, hay tấm khăn lụa Tô châu bông mẫu đơn. Cho bà nội, cái cối con giã trầu bằng đá hoa cương, hay chiếc lược ngà voi chạm vân vi đồng điếu. Nội ưa lắm, cất riết trong tráp, lâu lâu mới đem ra cho cả nhà trầm trồ. Cho chị Châu, cũng xấp vải may áo, nhưng màu sắc và bông dặm tươi tắn hơn xấp vải cho má. Cẩm nhớ, có lần ba dúi vào tay chị một túi nhung đỏ. Chị tháo gút, hai mắt mở to, tay lun run rút ra sợi dây đen tuyền đính viên ngọc hình trái tim màu trà tàu trong vắt. Chị săm soi đeo vào cổ. Ba cười, hàm răng ố nhựa thuốc lá:

– Ngọc hổ phách đó con.

Rồi anh Chúc, anh Chung và chị Ba Khởi làm bếp, chú Năm Tự làm vườn, mỗi người một món. Riêng Cẩm được ba mua cho nhiều thứ đổi thay theo tuổi: Hộp chì màu mười hai cây hiệu Núi trắng của Tây, ba mua lúc ghé ngang Sài gòn, vài tập truyện cổ tích dân gian, cái kẹp tóc lá tre, con búp-bê mắt nhắm mắt mở, tóc vàng hoe, hay những món đồ chơi tí hon bằng nhựa đủ màu hực hỡ.

Ba về thăm, đôi ba tuần rồi lại biền biệt. Cẩm nhớ có lần, sau đó, má cấn thai. Cẩm vui lắm, vì biết sắp sửa có em để nựng nịu, ẵm bồng. Riêng nội cứ căn dặn:

– Lần nầy là ngưng nghe con, trọng tuổi rồi, không tốt.

Đêm nọ, má than đau bụng. Bà nội xoa dầu nóng cho má. Cẩm tò mò ghé mắt ngó. Bụng má mum múp trắng, li ti đường gân máu cộm xanh. Tay nội vần nhẹ chũm rún. Má rên rỉ, mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi. Nội sai chị Châu sắc thuốc cho má uống. Tới nửa đêm, má vẫn không bớt đau. Nội hối anh Chúc chèo ghe tới rước mụ Hai Tốt. Trọn đêm đó Cẩm chập chờn mộng mị, không ngon giấc. Tiếng người lao xao, rầm rì lẫn với tiếng vật dụng va chạm bên buồng má vẳng qua khe ván. Vạt đèn dầu mỏng tanh hắt lên nền gạch tàu, nhấp nhô bóng người di động. Cẩm ngủ chung giường với chị Châu. Chị luôn miệng vỗ về, ngủ đi, ngủ đi cưng.

Lúc Cẩm vừa khép mắt giấc ngắn thì bị một âm thanh lạ tai lay thức. Quơ tay sang cạnh, thấy trống hốc, Cẩm giật mình ngồi dậy. Tiếng má buồng bên nức lên từng chặp, cố nén, kèm theo giọng người khuyên lơn. Lại tiếng vật dụng chạm nhau, lạnh lẽo kim khí. Cẩm hoang mang soi mắt quanh quất. Buồng ngủ có vuông cửa sổ lá sách, chị Châu quên khép. Tháng tám, tiết trời êm ả, trong vắt. Luồng trăng nhờn nhợt xuyên chòm vú sữa, khoanh từng đốm kỳ dị lên vách. Có đốm ngó dạng như trẻ sơ sinh. Có đốm trông tựa kén một loài ấu trùng đã có lần Cẩm thấy đong đưa trong đám lá rậm rì. Cẩm sợ sệt vật người nằm co, giấu mặt trong gối, gấp kín hai tai. Rồi thiếp đi.

Cẩm tỉnh giấc khi ánh ban mai loang loáng. Cũng chỉ mình Cẩm nằm đó. Gian nhà đột nhiên lặng lẽ. Không gian thoảng mùi nhang thơm. Ngoài sông đưa lại tiếng mái chèo khua nước thơi thả của ghe xuồng ra chợ sớm. Và chuông chùa trên núi Phụng ngân vọng từng hồi khoan khoải.

Cẩm không rời giường vội. Đang mùa bãi trường, một ngày của Cẩm lê thê không dứt. Nhưng sáng nay Cẩm có cảm giác nghi ngại, gần như sợ hãi, khi phải rời buồng ngủ bước ra để nhận biết chuyện gì đã xảy tới cho má khuya qua. Cẩm muốn tin rằng, tất cả chỉ là một giấc chiêm bao tối ám. Cẩm xoay lưng, siết chặt gối ôm của chị Châu vào lòng. Nhà nầy, ai cũng có thói quen ôm gối khi ngủ. Dạng gối lớn nhỏ tuỳ theo tuổi. Gối của chị Châu, chiều dài và bề rộng xấp xỉ tạng người Cẩm. Tuy vòng tay Cẩm không khép kín, nhưng Cẩm vẫn ưa vì thân gối đằm đẵm hương thơm lạ lùng, bí ẩn. Chị Châu thích bọc gối ôm bằng sa-teng làng Tằm màu lợt. Chị dùng nước lóng phèn giặt áo gối, lúc xả, vắt thêm chanh. Rương quần áo chị, ngoài long não trừ mọt còn được ủ bông sứ, bông lài, bông sen và lá bạc hà khô. Không hẳn chỉ bao nhiêu đó, mùi hương có lẽ còn do tuyến mồ hôi thiếu nữ của chị tươm ra. Khi khứu giác Cẩm bắt được hương thơm ấy, nó tác động tràn lan ngũ quan Cẩm. Làm vị giác rìn rịn, thèm thuồng những lát xoài chua chấm nước mắm tiêu đường. Bắt thính giác vọng âm cánh đập uyển chuyển lách ngách của bầy ngỗng trắng về núi Phụng mỗi hoàng hôn. Khiến xúc giác rờn rợn những ve vuốt vô hình, thanh thoát, mềm mại. Xui thị giác tưởng ra những cảnh sắc dị thường, man mác tạp sắc qua chuyện kể của ba những bận về thăm nhà.

Chị Châu được má cho đi học trường làng, hết lớp thì nghỉ. Lý do rất giản dị, muốn học tiếp phải ra trường tiểu học tỉnh cách nhà gần nửa ngày đường xe ngựa. Hơn nữa, má nói, phận gái học bao nhiêu đó đủ rồi. Trường làng, tuổi tác học trò chênh lệch. Chị Châu đi học lúc ngấp nghé dậy thì, đã thôi kẹp tóc, bắt đầu bận quần đen, áo lót. Tuy học ít, nhưng nhờ có hoa tay, chị Châu viết chữ rất huê mỹ. Cẩm thường chống cằm theo dõi chị nắn nót ghi nhạc, chép thơ.

Cuốn tập học trò, giấy trắng tinh, bìa cứng in hình chiếc xích-lô máy, chị Châu mua trong hiệu tạp hoá khách trú ở chợ tỉnh. Dụng cụ học sinh, chị cũng mua ở đó. Một lần, trước tết, Cẩm được theo chị ra chợ tỉnh. Đi bằng xe ngựa từ sáng tinh sương. Cẩm ngủ chưa thẳng giấc, tựa đầu vào vai chị mơ màng theo vó ngựa chông chênh. Lúc chị Châu vỗ nhẹ vai Cẩm, lay thức thì nắng đã đẫm màu tươi rói. Vòng bánh xe không còn chông chênh đường đất, mà lăn nhịp đều dặn từng móng sắt giẫm lên đường nhựa. Cẩm đã nhiều lần nghe anh chị kể nhau, Tây xây đường tráng nhựa dẫn vô chợ tỉnh. Cẩm hỏi, nhựa là cái gì? Anh Chúc giải nghĩa, là một loại dầu sền sệt đen xì, tráng lớp làm đường cho xe chạy, vừa êm ái vừa sạch sẽ.

A, thì ra đây là đoạn đường dầu hắc dẫn vô chợ tỉnh, Cẩm reo thầm. Hai mắt Cẩm mở lớn, thu từng vuông nắng nhấp nhô xuyên qua hàng cây lá đan rộng. Từ thổ ngơi quê nhà khoáng đãng, ruộng nước mênh mông, lần đầu trong đời Cẩm đặt chân tới phố chợ sung túc. Cảm giác mới mẻ, lạ lùng rợn gai da thịt. Những biệt thự ngói đỏ nguy nga, tường vôi vàng ngà, hàng rào xi-măng, bên trên cắm miểng chai lởm chởm, cửa sắt uốn hoa văn chĩa mũi nhọn, thấp thoáng lối đi trải sỏi, vườn cây kiểng gọn gàng, tươi mát như vừa tỉnh giấc sau một giấc mộng huê dạng.

Chị Châu thều thào:

– Dinh thự của quan tây lớn.

Một người xen vô:

– Ổng ít khi ở đó, có chuyện mới dìa.

Người khác hỏi:

– Cất nhà không ở, vậy ở đâu?

– Ở Sài gòn. Trên đó vui hơn, ai thèm dìa đây, cái xứ quê rích quê rang nầy.

Một giọng đàn bà cắc cớ:

– Sao rành chuyện dữ vậy?

Người nọ tỉ tê:

– Tui có người bà con ở đợ cho ổng. Bà con tưởng tượng nổi hông, ở đợ cho Tây sướng giàng trời. Được bận đồ tây đàng hoàng nghe! Bơ sữa tràn đìa, ăn phát nhợn. Thịt trứng, khỏi nói. Hai con chó bẹc-giê còn được ăn thịt bò bíp-tết nữa đó.

Có người ré lên:

– Xạo vừa thôi cha nội.

Xe ngựa đã đi hết đoạn đường rợp bóng mát, quẹo trái ra hướng chợ lồng xây hình bát quái bên cửa sông ghe xuồng tấp nập. Tiếng động cơ bắt đầu rôm rả. Người vật nhốn nháo dọc ngang. Lối đi như thể hẹp lại. Nhà lầu một từng hai bên, cửa sổ lá sách toang hoác, dây kẽm phơi quần áo phất phơ gió sớm. Ngũ quan Cẩm đón nhận no nê cảm xúc lạ thường, không thể định nghĩa. Hương liệu từ những cửa hàng gia vị trộn lẫn mùi cá khô, thuốc bắc và quán xá tỉm-sấm ngợp ngụa khứu giác. Và âm thanh cùng màu sắc. Tất cả đắm đuối vào nhau như một giấc chiêm bao tận mắt thấy, tận tai nghe, tận mũi ngửi, tận lưỡi nếm và tận tay sờ nắm.

Đi ngang hiệu tạp hoá bán dụng cụ văn phòng, chị Châu dừng lại nghĩ ngợi giây lát rồi bước vào. Trời ơi, thấy mê luôn, Cẩm kêu thầm. Cửa hiệu chưng bày vén khéo, gọn gàng đẹp mắt, hoàn toàn không giống bất cứ cửa hiệu khách trú nào khác. Tập sách nhiều khổ chất chồng trên kệ gỗ. Viết chì viết mực, thước, gôm nhiều màu chưng trong tủ kính đặt trước quầy thu tiền. Một thiếu nữ, tóc cắt bum-bê, mắt xếch, mũi thấp, cười phô hàm răng trắng như cơm dừa chào chị Châu. Chị hỏi mua vài viên mực tím. Cẩm chúi mắt sát tủ kính bán đồ chuốc viết chì và đồ chơi linh tinh. Một lọ đựng đầy đạn ve chai vân khế sặc sỡ. Vài xấp hình màu cổ tích tây phương. Một hộp nhựa đựng bong bóng chưa thổi. Và vô số thiệp chúc tết tây tàu rắc kim tuyến lấp lánh.

Cẩm không dám đòi, nhưng chị Châu biết ý, hỏi Cẩm ưng thứ gì. Cẩm lưỡng lự khá lâu, cuối cùng chọn một chiếc kẹp tóc màu đỏ, hình trái tim. Chị Châu cười lớn, kêu: "Điệu dữ a!"…

… Tự dưng, những hình ảnh ấy trở về rỡ ràng trong tâm tưởng Cẩm sáng nay. Như thể khuya qua không có chuyện gì xảy ra. Như ngày đêm, mùa màng và thời tiết vẫn phẳng lặng luân chuyển trong bàn tay xếp đặt huyền nhiệm của tạo hoá. Như bóng tối lặng lẽ cùng ánh sáng lấp lánh những khung cửa khép lại rồi mở ra, ban phát và lấy đi sự sống. Thật nhẹ, không hối hả mà như bóng mát vị tha của đám mây định mệnh phủ xuống, gói kín và theo gió biền biệt trôi đi. Không trở lại.

Đêm đó, má hư thai. Mụ Hai Tốt tới trục bào thai ba tháng. Kể từ đó, má không mang thai được nữa.
 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)