Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

đời thủy thủ (chương kết)

0 bình luận ♦ 29.05.2012

 

 

Chương Kết

 

 

- Kìa, anh Bằng, phải anh Bằng không?

- Chính hắn. Còn em, phải đúng là em không?

- Nghe như… xạo! Em là ai, nói tên xem.

- Dạo này anh bị bịnh, nhưng không phải bịnh mất trí nhớ.

- Anh bị bịnh gì vậy?

- Bịnh này bác sĩ không trị được nhưng với sinh viên y khoa thì chỉ cần… xoa bóp là hết.

- Bịnh gì… ngộ vậy?

- Bịnh tương tư!

- Bây giờ mới thật là xạo! Mà anh tương tư cô nào vậy?

- Cái cô anh đi tìm hai lần. Lần đầu “bà chủ” truy hỏi là anh đã… làm gì cô Anh mà cô Anh không đến nữa! Lần sau, mới gần đây thôi. Nhưng tìm em như thể tìm chim, chim ăn biển bắc đi tìm biển đông.

- Chị ấy truy anh cũng đúng! Em không còn đến nơi đó ngay sau đêm đi chơi với anh. Khi về nhà thì đã thấy ba em được thả và hôm sau vẫn được đi làm sở cũ. Em cứ nghĩ, nhờ gặp anh mà em gặp hên nên muốn gặp lại anh để cám ơn! Mấy lần em xuống bến tàu tìm anh và hễ gặp áo trắng là em hỏi thăm nhưng không ai biết tin anh. Một lần khác, em trở lại nơi đó nhờ chị chủ trao anh bức thư. Trong thư, em có ghi địa chỉ nhà em và mong anh đến chơi. Chờ cả năm nào thấy bóng dáng!

- Bà chằng đó có đưa bức thư nào đâu! Mà thôi, cần quái gì cái thư đó nữa! Mình lại gặp nhau đây rồi! Còn cái vụ “cám ơn” vì nhờ anh mà gặp hên, cho anh từ chối. Anh không tin dị đoan, mà nhận thì giống như mình ban ơn thật! Anh thích em nhưng không thích lợi dụng.

- Chớ không phải tại vì anh có hẹn với cô nào ở đây?

- Hẹn hò gì! Anh dẹp hết mấy cô rồi! Anh đến đây ghi tên đi học.

- Đi học? Anh nói anh đi tàu mà, thì giờ đâu đến trường.

- Thì vẫn đi tàu nhưng tàu đang vào ụ sửa chữa đại kỳ.

- Vào ụ là vào cái quái quỷ gì?

- Người bị bịnh thì vào nhà thương, tàu bị hư thì vào ụ. Người bị bịnh nặng thì điều trị trường kỳ, tàu bị hư nặng thì sửa chữa đại kỳ.

- Sửa chữa đại kỳ? Bộ tàu anh bị hư nặng sao? Có phải vì vụ Vũng Rô? Cả tuần vừa qua em có theo dõi vụ tàu xâm nhập bị đánh chìm và thắc mắc không biết tàu anh có dự trận đổ bộ không và anh có mệnh hệ gì không!

- Được em thắc mắc là anh đủ… bình an rồi! Nhưng anh nghi em xạo quá. Mắc mớ gì khiến một cô y khoa lại đi chú ý đến Vũng Rô, rồi còn thắc mắc thắc mớ!

- Nói chuyện với anh tức chết! Nếu không… thương thì mắc mớ chi phải thắc mắc!

- Thương cái kiểu gì mà học bên y khoa lại lang thang sang văn khoa! Chàng nào tốt số vậy?

- Vừa tan lớp em qua kiếm con bạn rủ đi ăn bún tôm nướng chợ Bến Thành. Ngon hết sẩy. Thôi, bây giờ gặp anh thì không cần con bạn nữa. Anh đi ăn với em nghe.

- Đừng đánh trống lãng. Nói thật đi. Con bạn hay thằng bạn?

- Con bạn thì sao và thằng bạn thì sao?

- Nếu là con bạn thì anh sẽ đi ăn với em cùng với “con bạn” của em. Còn nếu là “thằng bạn” thì cho anh… dọt! Anh đã quá đủ rắc rối với mấy “thằng bạn” và “thằng chồng” rồi!

- Tội nghiệp dữ hôn! Nghe càng thêm thương! Cũng như anh, em dẹp hết mấy “thằng bạn” rồi, từ ngày gặp anh!

- Nghe như thiệt!

- Thiệt! Trong đầu em từ sau ngày gặp anh, chỉ còn có hai thứ. Một là học. Hai là lỡ nhớ đến anh thì nhớ năm phút rồi lại học! À, mà anh nói anh ghi tên học là học cái quái quỷ gì vậy? Các môn ở Văn khoa thì có môn nào dính dáng đến Hải quân đâu! Họa chăng là “môn” nữ sinh viên! Nói thật đi, anh đến đón người đẹp phải không? Nếu anh đã có hẹn thì em xin kiếu.

- Em suy luận thật tài tình. Nhưng chỉ đúng một phần. Nói chung thì nữ sinh của bất cứ trường nào cũng đều là thần tượng của thủy thủ. Chẳng qua có một giáo sư Triết khuyên anh nên chọn môn học này vì theo kinh nghiệm của ông, môn Triết sẽ mang may mắn cho người học.

- Ô! Con bạn em cũng học triết!

- Đúng là Triết mang đến may mắn! Giới thiệu “con bạn” em cho anh đi.

- Anh vô duyên! Phải hiểu theo ý này: Đúng là Triết đã khiến anh đến trường này và đã cho “đôi ta” cơ may gặp lại nhau. Cho nên em chưa ngu mà đi giới thiệu anh cho bạn em!

- Đang buồn mà còn bị chê vô duyên thì còn gì mà không thắt cổ tự tử cho rồi! Thôi, xin vĩnh biệt tình em!

- Khoan, chết chi uổng! Anh quên em sắp là bác sĩ sao? Em có thuốc chữa bệnh buồn. Buồn tới cỡ nào cũng chữa được!

- Cỡ hết thuốc chữa!

- Hết thuốc chữa không phải là cái cỡ. Thí dụ vài cỡ buồn: Buồn rười rượi, buồn thắm thía, buồn thảm thê…

- Cỡ anh đang mang là buồn… thúi ruột!

- Dữ vậy? Bị cô nào đá chắc?

- Đá còn đỡ. Đàng này thêm cả đấm! Cú đấm thôi sơn dứt… tình máu mủ!

- Nói nghe ghê! Chuyện ra sao?

- Nhắc đến chỉ thêm thúi gan!

- Nếu thực sự anh đang thúi ruột thúi gan thì mình đi ăn rồi đi chơi cho hết thúi!

- Đi chơi? Nghe hấp dẫn đấy! Nhưng đi đâu?

- Tùy anh!

 

HẾT

bài đã đăng của Vũ Thất


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)