Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Giới Tính, Nhận Định Email bài này

Về Thư Gửi Con của Thái Kim Lan

 

Nguyen-thi-Hoang

Nhà văn Nguyễn thị Hoàng

 

Thoáng qua thì tưởng chừng như chẳng có gì nơi một khoảng không nhẹ tênh và trong suốt. Lời tiếng ấy, nao lòng ấy, bày tỏ ấy  thì đâu đâu cũng có từ nguồn thương mỗi người mẹ gửi cho con …. Nhưng, để hiểu một chấm phết  trong một câu, hay môt tác phẩm, dẫu ngắn dài lớn nhỏ của một trừơng hợp sáng tạo, khách thể cần một cái biết bằng  cân đo, thăm dò hay tương thông tính cách trọn vẹn một chủ thể.

Nên muốn cảm hiểu được vì sao chỉ là như thế trong những trang thư gửi về con từ những chuyến đi xa, phải trích dẫn phần mẹ con khỏi Tổng Thể Thái Kim Lan  bao gồm Triết, Đạo,và nhiều mô hình phức hợp khác trong nghĩ tưởng, hành động , cách khác, trong  viết và sống. Nếu không, lướt qua những trang thư dung di, hồn nhiên, người đọc sẽ ngạc nhiên không tìm thấy chút trữ lượng của chủ đề sâu nặng Mẹ Con.

Mỗi phụ nữ có con đều được là mẹ và làm mẹ, nhưng trên mẫu số chung là thương con, hàng tỉ tử số khác nhau cho tự tính là và làm mẹ ấy, tùy thuộc dân tánh, căn chất, đẳng cấp, thể loai  khác nhau của phụ nữ. Cái là xác định tính cách sinh sản, sáng tạo và hoàn thành một công trình, tuyệt phẩm.

Cái làm xác đinh  tính cách nuôi dưỡng, biến hóa, đắp bồi, hoàn thành trọn vẹn công trình và tuyệt phẩm ấy, trong cuộc nối truyền bất tận cái là sau hơn cái là trước, cái làm sau hoàn hảo hơn cái làm trưóc trên tiến hóa từng thế hệ luân lưu.

Quá trình sinh và thành ấy, trên nền tảng tình thương không cùng tận, là mẹ và làm mẹ trải qua những trạng thái, nổi niềm,tình thế, hoàn cảnh khổ vui, đau xót, chiu đựng, hy sinh … chính là nguồn cơn thử thách và chứng nghiệm được tình thương ấy.

Để bảo toàn mái ấm cho con, trong gia đình và trong cả xã hội, mẹ đôi khi quên sống phần mình, phải thích những gì không thích, và phải không thích những gì mình thích, chịu những gì không ai chịu được, làm lấy việc không ai muốn làm, nín nhịn những cần thiết cá nhân, nhường phần cho kẻ khác, khổ mà giả vui, đau vẫn làm lành để giữ đối trọng giữa hai  thái cực xung khắc.Tối thiểu của hy sinh và chiu đưng, khi không có điều kiện để sống để làm, mẹ vẫn nhường phần êm ấm cho con: Bên ưót mẹ nằm, bên ráo con lăn. Chính trong những hoàn cảnh không là gì, không có gì ấy , mẹ thể hiện  trọn vẹn phẩm tính mình, không phô diễn, không kể lể. Nên, hy sinh là hy sinh, không nhỏ, không lớn, dẫu chỉ là một chỗ nằm trên manh chiếu nát, hay cả một cuộc đời ba la dàn trải, mẹ vẫn khước từ đời muốn sống, nhận chiu đời phải sống để bảo toàn tổ ấm cho đến mùa chim con đủ cánh bay đi.

Cho nên, mẹ là nơi chứa đựng, chôn vùi hay cất giấu buồn vui, sướng khổ của đời con. Mẹ là nguồn cảm ứng sâu xa, tuyệt đối và lặng  câm với mọi nỗi niềm yêu đau bi hoan của nổi lòng con. Mẹ là thân cây cao lớn mà rã mục dần theo mùa tàn, chomầm chồi  lá hoa con trổ mùa xuân mới.

Bởi mẹ là thân nữ nhận hưởng mà thật sự chỉ là nhận chịu những vui thỏa của người nam để hoài thai và thoát sinh con cuộc đời cùng số phận. Nên, tất cả những nghĩ và làm của người mẹ trong tương quan đối đãi cùng con, chỉ để cầu mong đời sau lên khỏi đời trước- cái mặt phẳng tưởng là bệ phóng mà kỳ thực chỉ là nền địa ngục nối truyền không dứt của thân phận sinh và nuôi, nếu không chuyển niệm được chân tính của mẹ là nâng đỡ, giải cứu con mình và tất cả.

Không thấp thoáng bóng dáng tính cách mẹ này trên những trang thư hồn nhiên phơi phới TKL viết gửi cho con những buổi xa nhà. Những trang thư chứa đầy hai nổi nhớ và thương của tình mẹ. Tình me nghĩ đến con khi nhìin thấy cảnh đẹp (tr. 25), tình mẹ cảm nghe đựơc hơi ấm của con trong mình khi xa cách.Tình me mong ước chia xẻ cùng con trong chiêm ngưõng ngoại giới, cùng ngắm màu xanh mùa thu của Huế. Tinh mẹ tiếc không có con chung cùng mỗi khi cảm sống đưọc điều gì đẹp (tr. 51). Tình me chứng nghiệm đươc, không có con mẹ mất ý nghĩa sống (tr. 69). Rồi tình mẹ dặn dò con ăn ở tưom tất lúc mẹ vắng nhà. Giản di nhất, mà cũng thiết tha nhất, tình mẹ hẹn khi về nấu một bữa ăn thât ngon cho con.  Nấu một bữa ăn thật ngon cho con, công việc thật nhỏ, niềm vui thật lớn của người mẹ, với TKL, không đuơc hàng ngày hằng bữa như những đàn bà và cuôc đời khác , mà phải chờ đợi để thể hiện, nhận hưởng. Vì  biết bao lần  mẹ phải dứt lìa ra khỏi vòngtay nhỏ xíu của con, để lên đường. Hành trình của mẹ, bất luận dưới hình thức và phương thế nào, cũng chỉ vì Yêu thương, vun trồng và tắm tưới mọi thể loại cây xanh  trong vườn đời hạn hán  thời nay. Cây tri thức. Cây nhân ái…  Cây Công Bình. Cây Thiện Mỹ, những mầm chồi từ Đại Đaọ của Ngày Mai.Vì Yêu Thương Con, Mẹ yêu thương Tất cả. Yêu thương ấy không cùng tận. Nên hành trình cũng sẽ không cùng tận , dẫu mai kia  có ngã bóng trên đường Me, không chỉ là mẹ, mà còn làm mẹ. Là mẹ và làm mẹ, một thể tính trộn lẫn, tròn đầy là một. Nên không là mẹ nếu không làm mẹ . Mọi nghĩa “là mẹ” thể hiện trong “làm mẹ.” Suốt cuộc sinh và nuôi trọn vẹn. Đừng ngạc nhiên hay phê phán vội nếu không tìm thấy dấu tích gì về yếu tính mẹ này trên những lời thư cho con của TKL. Bởi vì, không những TKL chỉ dành một phần trích của mẹ cho con (phần trich của không cùng tận!) mà khi nói với con, TKL đã hoàn toàn thoát thân RA KHỎI tổng thể mình. Khi ấy, không có và không cần nữa mọi thứ trang sức lỉnh kỉnh trong thân và ngoài thân, nào triết, nào đạo, nào văn học, nào lý luận, phê bình, nghiên cứu….Khi ấy, không cần phải là gì và làm gì cả, với con hay bất kỳ ai, mẹ bốc hơi trong nghĩ  tưởng về con, thành khí thể hòa nhập cùng con bât chấp thời gian không gian cách trở.

Phần thể tính trong ngần bất biến họại ấy còn đọng lại mãi hoài nơi người mẹ. Nhưng con thì lớn khôn, biến đổi, ra đi, mang theo it nhiều phẩn trích của mẹ trộn lẫn tỉ lệ di tánh cao thấp tùy theo từ phía khác, hoàn thành số phận mới. Hai vòng tròn đồng tâm lớn nhỏ mẹ con từ đó trượt qua nhau, có thể đồng nhất hiệp lực mà cũng có thể xung khắc, đối nghịch. Bụng của mẹ, tấm lòng nữa, có thể là miền an trú cho con trọn đời nghĩ nhớ, mà cũng có thể chỉ là căn phòng chật hẹp cho thuê chín tháng mười ngày nếu bên đời con chỉ vâng chìu và đáp ứng những quyền năng quyến rũ của tha nhân.

Có lẽ, với hồn tính trẻ thơ hay hóa thân thành trẻ thơ như thế trong diệu nhập cùng con, TKL hẳn không quên yếu tính này của mẹ và con. Nhưng bất cần những điều rắc rối vô can ấy trong khoảnh khắc màu hồng thơ trẻ này của mẹ và con.

Hãy xúc động, khóc cười với nước mắt vui cho đến ngày thiên tai chạm vỡ hết mọi  thứ “có” và “là”  trong  ý niệm cùng thực tại.

Cho đến ngày, không phải mẹ, mà con ra đi và trở về  sau những vòng đời thể nghiệm xa xôi.

Khi ấy, biết đâu những tờ thư cho con nối tiếp. Ngày xưa đã xa. Tình thơ đã phai.

Chỉ còn lai những nghĩa vụ nhắc nhở hoàn thành  Những vấn đề chung nhau giải quyết.

Những vấp vướng  nặng lòng tháo gỡ triền miên …. Sẽ không là phần trích mà tổng thể TKL, danh tính và tầm cỡ, viết dòng thư mới. Đọc một tác phẩm, một trường hợp, môt Con người, phải cho đến cùng  mới tìm ra nhận đinh đúng (mà chựa chắc đã đủ, đừng hòng chuyện phê bình!) Nên, nếu hiểu Thư Cho Con của TKL chỉ như là khúc dạo của một Trường Ca, người đọc còn chờ mong ngày thế giới đoàn viên cùng ngồi xem tập tiếp theo của Kịch Bản Luân Hồi.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng


1 bình luận »

  • Đỗ Nguyễn viết:

    Rất lâu rồi tôi mới được đọc lại văn của cô giáo Nguyễn thị Hoàng. Thật bất ngờ và xúc động. Bài bình luận nhỏ này phong phú và sâu sắc qua lời văn của cô đơn giản nhưng đầy cảm xúc. Xin cám ơn cô và em mong sẽ được đọc những gì cô viết thường xuyên hơn. Kính chúc cô nhiều sức khoẻ. Tôi xin cảm tạ toà soạn báo Da Màu.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)