Trang chính » Biên Khảo, Phiếm luận Email bài này

Đỗ Kh. người-lính-lạc-loài

 

thanhtinh_toidihoc

 

 

Hàng năm cứ vào cuối tháng tư người ta lại phải viết hay làm một cái gì đó! Đỗ Kh cũng vậy. Chàng diện đồ lính màu cứt ngựa bát phố Bolsa. Và than phiền trên Facebook:

Tủi thân wá nhe, mỗi bận lên đồ lính xuống phố Bolsa chỉ thấy có mình tui đồ xanh (bộ binh) lủi thủi, còn thiên hạ rằn ri túi bụi, tới cảnh sát quốc gia cũng đồ bông. Hình như là lính cũ các SĐ Bộ Binh thì ở nhà cho rồi hay dự lễ cũng chỉ nên mặc xi-vin cho đỡ ngượng và để cho các chàng mũ xanh mũ đỏ mũ nâu chơi nổi?

 dokh_30042012

Trích từ trang Facebook

 

Sẽ có người không thích trò chơi này của Đỗ Kh. Thật ra thì có nhiều người không thích trò chơi này của Đỗ Kh.

Tuy nhiên, bài viết này không phải về Đỗ Kh. mà về 30 tháng tư . Như một thứ bản năng, những người cầm bút ra đi từ miền Nam Việt Nam đều có những thôi thúc như đứa bé trong Quê Mẹ của Thanh Tịnh để viết về cái ngày đặc biệt này. Tất nhiên không phải là từ những kỷ niệm êm đềm. (Cá nhân tôi cũng không nằm ngoài thông lệ này. Tôi đã từng có một số bài viết về hoặc nhân dịp 30 tháng tư đăng rải rác trên các diễn đàn mạng trước đây. Năm nay thì quyết tâm không viết, ngay cả thử không nghĩ đến nỗi ám ảnh có tên gọi 30-tháng-tư này. Và thất bại thê thảm như bạn thấy đó!).

Những người ra đi từ miền Nam nhưng không cầm bút cũng có những thôi thúc tương tự. Họ cảm thấy cần thiết phải làm một điều gì đó cho cái ngày vô cùng đặc biệt của mỗi năm. Họ khoác lên người bộ đồ rằn ri của các binh chủng thiện chiến của quân lực Việt Nam Cộng Hòa và đi bát phố Bolsa. Ở đó họ bắt gặp Đỗ Kh. với bộ đồ lính màu cứt ngựa khiêm nhường, không quân hàm, không giây biểu chương, không anh dũng bội tinh, chỉ với sự tinh quái vĩ đại của chàng. Không ai đủ ngây thơ để tin rằng sự hiện diện của Đỗ Kh. ở phố Bolsa trong bộ quân phục nhân dịp 30 tháng tư được thúc đẩy bởi ước muốn vực dậy cái hình ảnh hào hùng của người lính miền Nam thời chinh chiến. Và cũng không thể nói là lời than phiền của Đỗ Kh. trên Facebook đến từ phản ứng tức thì của chàng. Không hề có sự ngạc nhiên ở đây, “thiên hạ rằn ri túi bụi” phải là điều Đỗ Kh. chờ đợi sẽ tìm thấy khi chàng xuất hiện ở phố Bolsa với bộ đồ lính trơn.

Trò chơi tinh quái này của Đỗ Kh. không thuộc về những điều khiến tôi ưa thích hoặc không ưa thích chàng. Nó thuộc về những điều làm nên sự khác biệt giữa những người bạn, những ngòi bút. Không giống như phần lớn những người mặc đồ rằn ri với giây biểu chương rực rỡ trên vai áo mà Đỗ Kh. nhìn thấy trên phố Bolsa, chàng có khả năng lựa chọn một quá khứ để sống lại. Là một người viết, Đỗ Kh. có thể làm hơn thế nữa, chọn cho mình một hiện tại [ảo] để sống và dự phóng một tương lai [ảo] để hướng tới. Những người khác chỉ có mỗi một quá khứ, bất biến và vô vọng. Mỗi năm một lần, ngày 30 tháng tư cho họ cơ hội để tìm kiếm một chút ý nghĩa cho đời sống của mình trong nỗi vô vọng mênh mông này. Sẽ là một điều vô cùng bất công cho kẻ khác khi Đỗ Kh. sử dụng những lợi thế lớn lao của mình trong việc dàn dựng trò đùa tinh quái của chàng.

Tuy nhiên, không nên nghĩ rằng chúng ta có thể hoặc nên ngăn cản Đỗ Kh. tiếp tục áp dụng những trò đùa tinh quái của mình lên những thời điểm nghiêm và buồn như ngày 30 tháng tư [chẳng hạn]. 30 tháng tư là một nỗi ám ảnh cho nhiều người, trong đó có tôi và có ngay cả Đỗ Kh. Người-lính-áo-xanh-lạc-loài-trên phố-Bolsa trước và trên hết là một đùa cợt dành cho chính Đỗ Kh. và nỗi ám ảnh 30 tháng tư của chàng. Và, bất kể bạn có thích điều này hay không, người ta có quyền cười cợt chính mình trong bất cứ tình huống nào.

Tuy nhiên, bài viết ngắn này không phải về Đỗ Kh. mà về ngày 30 tháng tư. 30 tháng tư là một nỗi ám ảnh bất trị, như đã nói ở trên. Sẽ là một bi kịch lớn hơn nếu chúng ta không nhìn ra điều này!

30.4.2012

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


4 bình luận »

  • Trần Doãn Nho viết:

    PN: 30 tháng tư là một nỗi ám ảnh bất trị (…) Sẽ là một bi kịch lớn hơn nếu chúng ta không nhìn ra điều này!

    Vâng, PN! Và cũng sẽ là một bi lịch lớn hơn nữa nếu chúng ta nhìn rất rõ điều này!

  • Phan Đức viết:

    Theo thiển ý tôi, giá mà nhan đề đổi lại “Đỗ Kh. người thiên tả lạc loài”, thay vì
    ‘người-lính…’ thì mới thực tế và xác đáng hơn nhiều, nhất là ở thời điểm này !

  • Phung Nguyen viết:

    Anh Trần Doãn Nho: Xin ghi nhận. Có thể bàn thêm bên ly café hội ngộ sắp tới.

    Anh Phan Đức ơi, chắc là không đổi tựa được đâu anh! Đỗ Kh. thiên gì thì tôi không biết, nhưng tôi biết chắc hắn là nhà binh… nhì, dưới quyền nhà binh… nhất là tôi đây.
    Thêm chút nữa, có khi cười mà ra nước mắt, biết đâu chừng!

    Thân mến

    PN

  • Trần Trọng Quí viết:

    Giữa đám rằn ri hỗn độn thì một bộ đồ xanh cứt ngựa sẽ nổi bật. Đó cũng là một cách chơi trội đó chứ. Bác ĐK đừng lo, những người mặc rằn ri năm nay cũng đã lụ khụ lắm rồi, chừng 10 năm nữa thì những bộ đố đó sẽ được chôn theo quan tài hoặc đốt theo lò thiêu. Trên đại lộ Bolsa những ngày 30-4 sau đó người ta sẽ chỉ thấy toàn đồ xanh cứt ngựa và … nón cối!

    Lạy trời đó chỉ là ảo tưởng.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch