- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

thượng đế muốn gì

 

 

 

khi vú chúng em còn là trái mận trắng trong vườn tinh khôi thiếu nữ
khi  các anh buông súng, súng chất một đống, tháng tư khóc
bên kia hàng kẽm gai tiểu khu, nắng trưa chói lóa, nắng
nhập nhòa nhìn nhau, nước mắt tưới vào lòng, mặn

khi tiếng súng khô khốc sững sờ lạc lõng
trước mặt sau lưng thời gian ngưng đọng
lá xanh khô queo, mùa nầy mùa gì
dấu chấm lạnh lùng, ba mươi tháng tư

con đường chúng em đi màu xanh pha máu
chân chim viền quanh làn da xuân thì
tháng tư các anh đi về trại tù
tháng tư các anh  đi về mong manh

thượng đế khiếm thị vẽ hươu vẽ nai trên dòng ký ức in đầy dấu chấm lửng
có một ngày không phôi pha trong chúng ta
có một ngày thượng đế ngu ngốc . . .

và khi chúng em còn là mùa xuân cuối trong hư hao định mệnh
và khi các anh cuộn mình trong chăn ấm tha hương
thượng đế xấu hổ tụng kinh sám hối
ngày về bao giờ ngày về bao lâu?

 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An