Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Vũ hội của những cô nàng

0 bình luận ♦ 13.04.2012

 

 

 

Nàng số 1:

Thiếu phụ- Nhà tổ chim

  1. Mì hủ tiếu và nấm bào ngư

Nàng đang ăn món mì hủ tiếu cùng với nấm bào ngư. Khi nàng mở tủ lạnh, tủ trống rỗng mọi thứ. Đồ hộp. Xúc xích. Trứng. Thịt thà. Rau xanh. Nàng lục tung mọi kẽ ngách mới phát hiện ra một túi nấm bào ngư, mấy cọng hành tươi nhưng không còn tươi, không biết từ bao giờ. Nhìn ra ngoài, bóng tối đã sập xuống, như một con mèo hoang đen ngòm đứng ở khung cửa sổ từ bao giờ, bất động và rình mò. Một cảm giác lạnh ngắt bỗng xâm chiếm nàng. Trời tối từ bao giờ nhỉ? Nàng ngủ được bao lâu rồi? Nàng bỏ quên thời gian hay thời gian đã bỏ quên nàng?

Đang mải đặt ra những câu hỏi vô nghĩa, hoặc ít ra cũng chẳng giải quyết được gì lúc này, tiếng mưa sầm sập ập vào tai nàng. Mưa to, rất to. Ào ào ào, cũng nhanh như bóng tối, nhưng ồn ào hơn, như một anh chàng đỏm dáng cố tạo ấn tượng và hi vọng gây được chú ý khi bước vào một buổi tiệc tùng bằng sự ba hoa xôn xao. Vô ích với nàng. Nàng chẳng bận tâm gì lúc này. Mưa hay nắng, tối hay sáng thì cũng có gì khác nhau. Chỉ tiếc là nàng chưa kịp chạy ra ngoài mua một chút đồ ăn. Mà mưa rồi thì khá phiền phức, nếu ra ngoài đồng nghĩa với việc phải tìm một chiếc ô và bật nó lên, đi rón rén từng bước ngoài đường ướt nhẹp để khỏi bị bắn. Thôi khỏi! Nấm bào ngư và hành… à, còn một chút mì hủ tiếu thì có thể thành một cái gì đó khả dĩ chăng?

Vẻ hờ hững, nàng mở máy tính, cho vào ổ một đĩa nhạc của Cole Porter cũ rích cũ rỉnh từ bao giờ. Cả cái thứ nhạc đó lẫn cái đĩa. Nó xước nhằng xước nhịt, nàng tưởng nó sẽ cứ quay như điên trong ổ và không thèm phát ra lấy một tiếng nào. Thế mà rồi cái thứ nhạc của những năm 20 của thế kỉ trước bật lên và chạy đều. Nàng chợt nhớ đến một bộ phim mới xem ở rạp. Nàng đi xem một mình. Một anh chàng biên kịch khá có tiếng ở kinh đô điện ảnh nhưng chỉ là một nhà văn mới tập tọe, thích đi dạo bộ dưới mưa trên đường phố Paris_ nơi tụ họp vừa ồn ào vừa lặng lẽ của các văn sĩ và họa sĩ vô hình dưới ánh sáng rạng rỡ của ngày và từ dưới lòng đất, hoặc từ lỗ đen của thời gian, chui lên lúc nửa đêm. Nghe có vẻ như chuyện nàng Lọ Lem, nhưng ở đây thì ngược lại: vũ hội chỉ bắt đầu từ nửa đêm. Vũ hội Đêm. Hoài cổ và ao ước được quay trở lại những năm 20, thời anh chàng cho là Thời- Hoàng- kim. Thế rồi, cuối cùng, anh ta cũng chịu chấp nhận rằng mình đang sống ở năm cuối cùng của thập kỉ đầu tiên của thế kỉ XXI. Và, có lẽ, cũng được thỏa nguyện với một tối đi dạo trong mưa cùng cô gái người Pháp làm việc ở tiệm đĩa nhạc. Phim cũng được. Cổ tích. Hài hước. Lãng Mạn. Có thể xoa dịu một vài tâm hồn nào đó. Ngoại trừ nàng.

Nàng bỏ mặc Cole Porter với cái anh chàng văn sĩ kia, chậm rãi chuẩn bị từng thứ một. Rửa nấm với nước muối. Nhặt hành. Bắc nồi. Xào nấm. Đổ nước. Trong lúc chờ nước, nàng rửa mì. Và chẳng phải chờ đợi lâu. Giờ thì tô mì đã ở ngay trước mặt nàng, bốc khói nghi ngút. Nàng bắt đầu chậm rãi ăn. Hình như mưa đã ngớt, hoặc là Cole Porter đã át cả tiếng mưa. Dù sao cả hai cũng không đủ khơi lên một cảm hứng gì trong nàng lúc này.

Nàng đã sống li thân hai tháng.

Nàng ngưng lại khi vừa đưa một gắp mì lên kề sát môi. Hai tháng sao? Nàng có nhớ nhầm không? Có lẽ phải cả một thế kỉ dài dằng dặc. Từ mãi những năm 20 kia chứ. Từ cái Thời- Hoàng- kim ấy cơ mà.

Nàng vừa đút gắp mì đã nguội vào miệng, vừa nhìn đồng hồ trên điện thoại. 18 giờ 32 phút. Con số chẳng gợi lên điều gì. Chỉ là, nàng rùng mình vì lớp bụi trên mặt bàn. Rõ ràng là đã hàng thể kỉ chứ chẳng ít. Nàng có sai đâu. Song, gượm đã, hình như có chút gì đó nhầm lẫn về chính bản thân nàng. Nàng đã sai về chính bản thân mình. Làm gì có chuyện một người chỉn chu và sạch sẽ như nàng lại để bụi phủ dày mặt bàn từ những năm 20 của thế kỉ trước. Hơn bất cứ ai trên đời, nàng ghét bụi. Ghét cay ghét đắng. Ghét bụi ở bất kì một xứ sở nào trên hành tinh này thì có khác nào một cô thôn nữ đi cấy mà sợ đỉa. Thật phi lí. Nhưng cũng không phi lí bằng việc một người như nàng sống trong một căn phòng có lớp bụi phủ dầy đặc kín mặt bàn trong khi vẫn có thể nuốt trôi món mì với nấm bào ngư và hành bị bỏ quên trong tủ lạnh không biết từ bao giờ.

Món mì. Chợt nhớ ra là nó đang tồn tại trước mặt nàng, thực như lớp bụi kia, nàng cúi xuống, bỏ vào miệng liên tiếp vài gắp to rồi húp nước soàn soạt. Giời ạ! Trước đây nàng cũng không ăn như thế. Hoặc là những cô người tình xinh đẹp của các văn sĩ và họa sĩ nơi kinh đô nghệ thuật hoa lệ chẳng bao giờ húp mì kiểu như thế.

Một tiếng chuông điện thoại vang lên, vẻ rất không thực. Nhưng rút cùng nàng cũng phải nhận ra thứ âm thanh giục giã của nó. Nàng bỏ dở món mì và những cô người tình. Chuyện gì thì cũng có lúc bị dang dở. Nhất là chuyện ăn và mớ suy tưởng nhảm nhí.

  1. Cuộc gọi đến sao Hỏa

“Em ăn gì chưa?”

Đầu dây bên kia nói giọng nhỏ nhẹ, chẳng tỏ ra chút biểu cảm nào.

“Uhm, em vừa ăn xong.”

Im lặng một vài tích tắc.

“Có chuyện gì thế?”

“Có chuyện gì thì anh mới được gọi sao?”

Nàng biết trả lời thế nào. Lại im lặng.

“Li thân thì không được gọi điện à?”

“Không. Em có nói thế đâu.”

Nàng nghe chính giọng mình khô khốc. Không những chẳng có chút biểu cảm nào, nó vô cảm.

“Vậy…”

“Anh chỉ gọi vậy thôi. Không có gì đâu. Em làm gì thì làm đi.”

“Ừ. Tất nhiên rồi!”

“Thế nhé!”

Tiếng cụp máy cái rụp đập vào tai nàng. Lạnh băng. Anh ta định nói gì chăng? Rằng anh ta nhớ nàng, rằng anh ta quan tâm tới nàng, rằng nàng đã làm anh ta cụt hứng bởi cái kiểu ngoan cố của mình. Vậy thì sao? Giả dối. Để làm gì nếu anh ta nói như thế. Nàng sẽ xúc động rơm rớm nước mắt nước mũi. Nàng sẽ lại trở về cái tổ chim cúc cu xinh xinh ấy. Ngày ngày lau dọn từng centimet trong căn nhà, trên từng đồ đạc sạch như lau như li. Ngày ngày nấu những bữa ăn với nguyên liệu tươi rói mua từ chợ từ sáng sớm tinh mơ. Không bao giờ bỏ quên nấm kim châm và hành đã rữa thối hoặc khô đét lại trong một xó tủ lạnh. Nấu ba bữa một ngày đều như vắt chanh. Nghe nhạc sến trong lúc chờ chồng về ăn cơm. Tối tối ôm nhau xem phim hành động Mĩ. Hoặc im lìm ai làm việc nấy. Anh ta ôm chiếc laptop. Nàng ôm cuốn sách, hoặc đọc, hoặc nhìn những dòng chữ chạy trước mắt kiểu như xe cộ nối đuôi nhau trên phố lúc chiều tà mà chẳng hiểu đoàn đoàn người xe ấy hối hả đi về đâu? Tìm một lí lẽ đáng giá nào đó ở tận sao Hôm chăng?

Giờ thì nàng có thể chế mướp đắng vào bất cứ món gì. Hầm khoai tây với mật ong mà chẳng bị gọi là quái đản. Nàng có thể xào thịt gà bằng cả ba loại gia vị gừng, xả, hành khô mà không bị cằn nhằn rằng lạm dụng gia vị. Nàng có thể bỏ bao nhiêu nấm hương vào món rau cải xào tùy thích mà không sợ ai phải nhăn mũi vì cái thứ mùi khó chịu… Rặt là những thứ phi lí. Nếu bây giờ nàng nói với một con lừa rằng nàng đang li thân với chồng chỉ để có thể nấu nướng các món theo ý mình, chắc hẳn nó sẽ cười vào mũi nàng. Tuy vậy, trên đời còn vạn điều phi lí hơn nhiều.

Nàng đang lơ lửng ở sao Hôm thì lại một tiếng chuông nữa vang lên. Lần này nàng mất nhiều thời gian hơn để nhận ra âm thanh xa lạ của nó. Tiếng chuông từ Trái Đất gọi tới Sao Hỏa chắc nghe cũng không xa xôi hơn.

“Alô!”

“Đang làm gì? Đi uống bia không?”

“Bia? Tớ không muốn bia bọt!”

“Cậu bà già quá đi! Giờ này ở nhà làm gì?”

“Tớ lên Sao Hỏa rồi. Mất tích khỏi Trái Đất nhé. Đừng gọi hay tìm kiếm làm gì!”

“Vậy hay quá! Tớ cũng đang ở Sao Hỏa đây. Cậu đứng ở núi lửa thứ bao nhiêu để tớ chạy tới!”

Nàng phì cười. Tiếng bật cười khanh khách ở đầu dây bên kia.

  1. Thiếu phụ. Nhà tổ chim. Vĩnh biệt Thời- Hoàng- kim

Nàng tỉnh dậy trên giường. Ngơ ngáo nhìn ra xung quanh. Bên phải, tủ gương, bàn trang điểm. Bức tường trước mặt, một khung tranh. Bên trái một chiếc bàn đọc sách nhỏ. Một khung cửa sổ. Không, chính xác là một luồng sáng chói xuyên qua khung cửa, rọi thẳng vào mắt nàng. Chính xác là nàng đang ở trong căn phòng của nàng, tại căn hộ đi thuê đã hai tháng có lẻ của nàng.

Ở giữa nàng và luồng sáng, bình hoa trên chiếc bàn cạnh cửa sổ đã héo úa từ bao giờ. Màu nâu lụi tàn càng trở nên bạc phếch và ủ dột dưới làn nắng sớm chói chang. Nàng lắc đầu, xua đi giấc mơ lúc tảng sáng.

Giấc mơ? Nàng mơ. Một thiếu phụ trẻ. Thiếu phụ đã có chồng. Trong giấc mơ nàng chẳng bao giờ nhìn thấy mặt anh ta. Hoặc là anh ta không thèm xuất hiện. Người thiếu phụ có một ngôi nhà toàn bằng gỗ xinh xắn. Nhưng nó thật kì dị. Nó treo ngược trên một cây cổ thụ xum xuê cành lá, cửa- nếu có thể gọi một cái lỗ tròn bé tí khoét chỉ vừa đủ một người bé nhỏ chui vào là cửa- trổ xuống phía dưới. Mỗi lần thiếu phụ muốn vào nhà phải chui qua cái “cửa” ấy. Ngày nào cũng như ngày nào, cô ta ra khỏi nhà lúc sáng sớm và trở về lúc chiều tối. Lặng lẽ. Một mình. Chẳng biết cô ta làm gì trong suốt quãng ngày ấy.

Nàng lắc đầu thêm vài lần nữa. Cho đỡ mỏi cổ. Cho tan đi dư vị đắng ngắt của giấc mơ thiếu phụ- nhà tổ chim.

Nàng bất giác nhận ra mình đang nhìn trân chối về phía lọ hoa màu nâu lụi tàn. Không! Nàng cần nhìn một cái gì đó chuyển động ngay lúc này.

Nàng bước ra đường. Nàng không hẳn biết rằng mình muốn đi đâu. Nàng chỉ đi. Bên lề đường. Giữa hai hàng cây. Len lách giữa người và xe. Nhìn bâng quơ. Nàng nhận ra mình đang đứng ở cửa quán cà phê cũ từ lúc nào. Nàng ngước nhìn tấm biển để xác nhận đúng là nó đang đứng trước mắt nàng, chứ không phải ảo ảnh ở Sao Hỏa hay sao Hôm.

Nàng đứng lại, nhưng không bước vào trong. Nàng bấm số gọi cho người đến giờ phút này vẫn là chồng nàng.

“Em có chuyện muốn nói với anh”

“Mình sẽ gặp nhau ở quán cà phê cũ nhé. Được không em?”

Giọng đàn ông ở đầu dây bên kia nén sự hồi hộp, pha chút gì đó căng thẳng, trong một hơi thở nghe gấp gáp. Nàng không chắc lắm. Có thể chỉ là huyễn tưởng của nàng.

“Không cần đâu!”

Giọng nàng sắc lẹm như tia nắng sớm xuyên qua khung kính cửa sổ. Đầu dây bên kia im lặng một hồi. Thậm chí, nàng không nghe thấy cả tiếng thở. Hơi thở của nàng và của anh ta đã ngưng rồi chăng? Nàng phá vỡ nó bằng cách hít một hơi thật nhẹ, thật khẽ và sâu. Giọng nàng mạch lạc hơn nàng tưởng.

“Mình dừng lại ở đây thôi!”

“Em nói gì cơ?”

“Anh đã bao giờ ăn mì hủ tiếu nấu suông với cải bắp chưa? Chẳng phương hại gì, đúng không! Nếu cố thì vẫn ăn được. Nhưng nhạt lắm. Nhạt thếch!”

Một im lặng như băng lại trùm phủ. Anh ta chưa cúp máy. Có tiếng gì đó rì rì chui qua ống nghe vào tai nàng. Có lúc nghe như tiếng nhiễu sóng của vô tuyến. Có lúc lại nghe ù ù như có gió thổi. Giờ thì nó đang xì xì như tiếng que hàn. Nàng chăm chú nghe. Nàng cứ nghe, xem có một lời thì thầm bí ẩn nào đang gửi thông điệp từ những năm 20 của thế kỉ trước, từ Thời- Hoàng- kim không. Cho đến khi một tiếng tút tút kéo dài. Dài bao lâu nàng cũng không rõ. Có vẻ như nó vang mãi vào hư không.

Nàng số 2:

Một ngày chủ nhật điên rồ

1. Người ta nói về nàng, nhưng không phải nói với nàng, mặt đối mặt, mà nói với một người bạn khác của nàng, một người bạn này lại nói với một người bạn khác nữa, cuối cùng cũng đến tai nàng. Người ta nói rằng, chẳng bao giờ thấy nàng cười.

Nàng đang đọc tạp chí Elle. Một tựa đề to đùng đập vào mắt nàng: “Em nấu tình yêu thành món ăn”. Không mang một ý niệm đặc biệt nào, nàng cười lăn lộn. Thực ra, nàng chỉ đang mường tượng hình thù cái tình yêu của nàng lúc nó nằm trong dạ dày của các chàng trai. Nàng vừa chia tay ba mối tình và hiện nàng đang độc thân, theo nghĩa là chưa kết hôn và chẳng trong quan hệ yêu đương với ai.

Nàng đang cười lăn lộn thì tiếng chuông điện thoại reo. Nàng vớ một quả táo, cắn một miếng rõ to để tự cắt đứt cơn cười điên dại.

“Alô”

Nàng suýt nữa sặc vì miếng táo trôi vào cổ họng lúc nàng chưa dứt hẳn được cơn cười. Nàng ho sặc sụa trong khi vẫn giữ ống nghe kề sát tai và miệng. Đầu dây bên kia có vẻ chẳng mấy bận tâm, đang tuôn ra một tràng dài gì đó. Nàng chăm chú lắng nghe bằng cách tập trung nhai táo và ngắm nghía cái hình thù từng lúc thay đổi của quả táo đang dần biến mất.

“Li thân à? Ừ, cũng dễ hiểu thôi mà!”

“Sao? Dễ hiểu? Nghĩa là cậu biết trước kết cục?”

“Uhm, cũng không hẳn! Chỉ là cách nói…”

“Cách nói là sao? Ý cậu là ngay từ đầu mình đã sai lầm?!”

“Cũng không hẳn thế. Ý tớ là… chuyện đó cũng bình thường. Ừ, đúng rồi, cũng bình thường…”

Tiếng thút thít khóc vang từ đầu dây bên kia tới.

“Uhm. Có gì đâu mà phải khóc. Rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó thôi.”

Để khẳng định cho điều đó, nàng bỏ tọt miếng táo cuối cùng vào miệng, nhai rau ráu. Nàng nghe thêm một hồi, ừ hữ rồi cúp máy.

Nàng lại cầm cuốn tạp chí Elle, đọc với một vẻ chẳng lấy làm chăm chú, chốc chốc lại cho ra những tràng cười khó hiểu.

2. Hôm nay là chủ nhật. Nàng quyết định sẽ làm tất cả những việc nàng muốn làm trong tuần nhưng chưa thể làm hoặc chưa làm được. Chợt, nàng nghĩ, điều gì đã ngăn cản nàng làm tất cả những điều đó. Chẳng có gì cả! Chẳng có gì!

Nhưng nàng sẽ làm gì hôm nay. Ra khỏi nhà hay ở lì trong nhà? Xem nào! Cả tuần vừa rồi nàng ra khỏi nhà cũng khá nhiều. Ở nhà cũng nhiều gần bằng. Tuần qua nàng đi xem bộ phim nào chưa? Rồi, đi xem vì công việc. Vậy nàng có nên đi xem một bộ phim vì chính mình không nhỉ, không, ý nàng là xem vì thích chứ chẳng vì ai, chẳng vì cái gì cả. Nàng mở máy tìm lịch chiếu phim ngày hôm nay của tất cả các rạp. Rạp nào cũng như rạp nào. Ngần ấy bộ phim. Trong ngần ấy bộ phim, chẳng có phim nào mình thích. Tuần vừa rồi nàng đi xem triển lãm chưa? Nàng xem một triển lãm tranh không lấy gì làm ấn tượng bởi tình cờ đi qua. Thật tuyệt nếu hôm nay nàng dành buổi sáng để đi xem triển lãm một cách có chủ đích. Có gì khác nhau không? Các loại triển lãm có hay hơn không nếu mục đích hay ý chí của nàng khác đi. Nàng bật cười khanh khách khi một cụm từ chợt nảy đến trong đầu nàng, ý chí của một con cừu, mà nàng vừa rút ra từ hơn 400 trang một cuốn truyện vừa đọc. Nhảm nhí! Nàng phẩy tay và tiếp tục bơi giữa hai dòng nước. Không phim. Không triển lãm. Cà phê cho một sáng chủ nhật thì thế nào? Một mình hay rủ rê thêm vài cô nàng khác nữa nhỉ. Nàng quyết định gọi năm cuộc điện thoại và nếu không một ai đồng ý đi cùng, nàng sẽ đi một mình. Người đầu tiên nàng định gọi là cô nàng mới sáng sớm ra đã khóc thút thít kia. Thế thì nhất định nàng ta sẽ không đi đâu. Nàng biết tính mà. Nhất định là không. Loại một người. Chỉ còn bốn.

Nàng quay số. Đầu dây bên kia nhấc máy, giọng vội vã.

“Alô”

“Alô alô”

Một tiếng nói từ đầu dây bên kia, không phải của người đang cầm máy, mà là một giọng khác vọng tới.

“Nhanh lên em ơi. Muộn rồi đấy!”

Kế đến là tiếng lục tục, lục tục. Tiếng sột soạt của ống nghe hình như được chuyển từ tai này sang tai kia.

“Alô. Ai đấy?”

Giọng nói trên điện thoại nhắc lại. Vậy là cô nàng này cũng bận rồi. Mình đã chậm chân hoặc không thể chen chân vào. Nàng không nói gì. Cụp máy. Một người nữa đã bị loại. Còn tận ba cơ mà.

Nàng bấm số tiếp theo. Tiếng chuông đổ một hồi dài, không ai nhấc máy. Đây là ngoại lệ. Nàng bấm số lần thứ hai. Có lẽ cô ấy đi vệ sinh vào rồi, hoặc có lẽ đã dọn dẹp xong. Tiếng chuông đổ dồn và kéo dài. Nghe sốt ruột. Nàng dập máy khi chưa hết hồi chuông.

Chỉ còn hai người thôi đấy. Cố lên! Nghe giống “ý chí của một con cừu” quá.

“Alôooo”

Một giọng ngái ngủ vừa nói vừa ngáp dài trong điện thoại.

“Cà phê đi!”

“Tớ mệt lắm! Thức cả đêm qua chạy bài vở. Sáng nay ngủ bù.”

“Tớ phá vỡ giấc mộng đẹp của cậu hả?”

“Uhm, tớ không muốn thừa nhận, nhưng đúng là thế!”

“Ôi, chán thật!”

Nàng nói thế, thay vì nói “xin lỗi”, rồi cụp máy. Cố để không thở hắt ra, nhưng nàng đã thở hắt ra.

Người cuối cùng. Nghe như thể số mệnh sẽ rơi trúng cô nàng đó. Cũng có thể, số mệnh rơi chính vào nàng.

Ngày gọi tia nắng lóng lánh qua hàng mi chờ nụ cười em tươi lung linh trên phố ngại ngùng như thế đôi môi em khẽ cười đôi chân em cất lời tình yêu ngày xanh là em…

Bài nhạc chờ ngọt ngào làm sao. Có thể đây là một tín hiệu may mắn cho nàng.

hồn nhiên…

“Sao hôm nay rảnh rỗi gọi chị vậy?”

“Em lúc nào chẳng rảnh. Cà phê không chị?”

Thay cho lời đáp lại, nàng nghe tiếng li cốc va lanh canh.

“Trùng hợp quá. Chị cũng đang cà phê. Tới đây đi!”

“Chị đang một mình?”

“Một mình vào một ngày chủ nhật đẹp như mộng thế này sao? Với bạn chị!”

“Vậy thôi! Để khi khác…”

Nàng ngồi phịch xuống ghế. Không, dù đã quyết định như vậy, nàng cũng không muốn cà phê một mình.

Nàng nhận ra chiếc đồng hồ đang ở trong tầm mắt nàng. 10 giờ 50 phút. Trời đất, nàng đã làm gì trong khi mấy chiếc kim nhỏ xíu kia đã chạy đến tận con số 10h50. Hết nửa ngày “chủ nhật đẹp như mộng” rồi mà nàng chưa quyết định được sẽ làm gì.

3. Một tiếng chuông điện thoại đổ dồn. Nàng chồm dậy, giật vội chiếc điện thoại, áp vào tai, gấp gáp.

“Alô!”

Có lẽ cái cô bạn ngái ngủ của nàng đã nghĩ lại rồi chăng.

“Chào chị”, giọng con gái thỏ thẻ, “trường em đang mở chương trình đào tạo mới, ngành thiết kế… nếu chị quan tâm, xin mời chị…”

Nàng bật cười. Quả thật không hiểu vì sao mình cười. Tự nhiên nó bật lên thế thôi. Giọng nói trong điện thoại có vẻ lúng túng.

“À, có người đã gọi cho chị rồi?”

“Không, chị đi làm rồi!”

“Vậy chị có ý định học một ngành khác, thú vị hơn không?”

Nàng lại bật cười.

“Không, chị thấy đủ thú vị rồi!”

Đầu dây kia im lặng trong một phần sáu mươi của giây.

“Hơn nữa, ai sẽ nuôi chị trong lúc chị đi học một ngành mới, dù là để tìm cảm giác thú vị?”

Nàng định nói thế, rồi thôi.

“Vậy, xin lỗi đã làm phiền chị!”

“Không có gì!”

Mấy từ đó khoan thai rời khỏi thanh quản của nàng trong khi đầu dây bên kia đã vội vàng cụp máy, cứ như thể sẽ có một con hổ từ bên ống nghe của nàng nhảy sổ sang đó.

11 giờ 13 phút. Từng ấy thời gian đã trôi qua sau cuộc điện thoại. Nàng lại bắt đầu xa đà rồi. Thời gian trôi qua. Nàng đếm. Nàng tiếc là thời gian đã lại trôi qua. Thế rồi nàng lại đếm. Thời gian vẫn đủng đỉnh trôi qua. Rút cùng thì nàng đang đếm mà thời gian cứ trôi qua từ lúc nào. Luẩn quẩn quá! Nàng đập tay xuống ghế và đứng lên.

Nàng đi quanh nhà một vòng. Nàng không biết mình làm như thế để định vị mình trong không gian hay định vị mình trong thời gian. Nàng đảo mắt khắp căn phòng như thể việc làm vậy sẽ cho nàng một ý tưởng. Nàng dừng mắt lại ở một bức tranh. Một bức tranh chế vẽ nàng Monaliza “chế”. Một khuôn mặt béo phị và một nụ cười trở nên ngơ ngẩn, giống như một bà vú em. Vô vị! Nàng đảo mắt sang phía chiếc giá gỗ trên tường. Một bình cắm toàn cỏ khô do nàng nhặt nhạnh về. Một vài nhánh lay động trong cơn gió ùa vào. Cũng chẳng có một ý tưởng gì. Nàng lại đảo mắt. Nhìn chăm chú vào khoảng trắng của bức tường. Vừng ơi, mở cửa ra! Bức tường lạnh toát, im lìm và vô cảm. Một lần nữa, chiếc đồng hồ lại đập vào mắt nàng. 12 giờ 01 phút. Một nửa của ngày đã nằm ở bên kia của đường ranh giới, thế có nghĩa là nó cũng đã tan biến đi.

Nàng chợt nhớ ra bụng mình đang sôi èo èo. Nàng lục tung tủ lạnh, tìm vài thứ có thể ăn được. Chỉ còn một khúc bánh mì và một chút sữa. Nàng lôi ra ăn tạm. Nàng nhai truệ trạo bánh mì khô khốc trong cổ họng và mút sữa chùn chụt. Việc của cái bụng đã xong.

Nàng lăn kềnh ra sô- pha. Chỉ mười lăm phút thôi, cho cái bụng nghỉ ngơi đã, rồi mình sẽ nghĩ tiếp là nên làm gì.

Nàng ngửa mặt lên trần. Ánh nắng buổi trưa chỉ đủ rọi một làn ánh sáng mỏng mảnh qua khung cửa kính che rèm hờ hững. Vài tiếng ráo rác từ đâu vọng lại. Nghe ồn ào. Rồi nghe xa dần. Rồi nghe mơ hồ. Nàng chớp chớp mắt. Chớp chớp mắt. Mí mắt nàng khép lại một phần sáu mươi giây. Nàng mở choàng ra. Mắt nàng lại chớp chớp. Trần nhà trắng toát. Trắng toát. Trắng lóa rồi qua những bong bóng ánh sáng màu cầu vồng, chuyển thành xanh thẫm, xanh thẫm rồi đen, đen ngòm. Nàng trôi bồng bềnh trên một dòng sông, trôi mãi, trôi mãi. Nàng va phải một tảng đá khi đang trôi như thế. Chân nàng đau điếng. Nàng cố nhấc chân, vùng đứng dậy, chạy khỏi cái dòng chảy của nước nhưng chân nàng vẫn đau lắm, vì nó vừa va vào đá. Không phải, giờ thì nàng thấy nó nặng như trì. Chân nàng đang tê rân rân.

Nàng mở choàng mắt. Trước mắt nàng là trần nhà. Trần nhà trắng toát. Nàng đang nằm trên sô pha chứ không phải trôi trên sông. Nàng gượng nhấc chân lên. Chân đã đỡ tê. Nàng nhìn bốn xung quanh như thể mình vừa lạc vào một xứ sở xa lạ.

4 giờ 24 phút. Một lần nữa chiếc đồng hồ đập vào mắt nàng. Nàng dụi mắt, không thể tìn vào mắt mình. Đã 4h24?! Chắc hẳn không phải là 4h24 sáng rồi. Vậy là 4h24 phút chiều. Nàng đã trôi trên sông, không, nàng đã ngủ, chừng ấy thời gian?

Vài âm thanh xa lơ xa lắc gần thêm, gần thêm. Chúng rõ dần. Vài tiếng chim lích chích. Tiếng xe cộ trên đường phố lọt qua cửa kính nghe âm âm. Thi thoảng vài tiếng còi rít lên the thé, chẳng biết là biểu lộ thứ tâm trạng gì.

Ngoài kia, thậm chí một cơn giông có thể đang đến. Hoặc nó đã đến và đi qua rồi.

Còn nàng, chỉ thấy trống. Ý chí của con cừu! Nàng nghĩ rồi không dưng bật cười. Điệu cười vớt vát tẽn tò và nhạt nhẽo.

Thế là cả một ngày chủ nhật điên rồ đã trôi qua!

Nàng số 3:

Con đường mùa thu đang thay lá…”

  1. 8 giờ 33 phút- sáng

Nàng đi trên con đường mùa thu đang thay lá… Không, không… con đường mùa thu không thay lá.

Nàng vừa kết thúc một cuộc tình. Đúng ra là, nàng vừa chia tay chồng sắp cưới. Sự thực là, chồng sắp cưới của nàng vừa chia tay nàng.

Lí do ư? Không phải tại nàng. Cũng không phải tại chàng. Lí do là, nàng không biết nấu ăn.

Không biết nấu nướng thì sao? Vài tiếng nói xôn xao hỏi, trong đó có cả tiếng nói yếu ớt và nghi hoặc của nàng.

Không, không sao cả! Chẳng phải là vấn đề. Vấn đề ở chỗ là, mẹ chồng tương lai của nàng không thích người không biết nấu ăn. Chính xác hơn là, bà yêu một nàng dâu biết nấu cơm.. nấu… tất cả mọi thứ. Không phải một bữa cơm bình thường. Phải là một bữa ra trò…

Vậy còn chồng tương lai của nàng thì sao? Anh ta có thích một cô nàng biết nấu nướng không? Nếu có, thì ngay từ đầu nàng đã lừa dối anh ta rồi. Lỗi ở chính nàng! “Không hẳn vậy”, một giọng yếu ớt vang lên. Nàng không lừa dối. Chỉ là đến lúc này, nhờ một sức mạnh thần bí nào đó, anh ta mới vén được bức màn che giấu sự thực mà thôi.

Thế là chàng chia tay nàng. Hủy bỏ tất cả. Tình yêu_ nếu điều đó thực sự tồn tại, tương lai_ nhưng tương lai chưa đến. Chàng giết nàng! Phũ phàng và nghiệt ngã bằng một ánh nhìn đau đớn và nuối tiếc… một nỗi dịu êm.

Nàng gõ máy tính tanh tách trong khi miệng đang đọc như ngâm thơ. Không hẳn, như một diễn viên kịch chuyên nghiệp, vẻ đau khổ lãng mạn bao phủ khuôn mặt nàng như sương mờ.

Nàng đang đi trong sương mờ. Một tiếng chuông reo. Con đường mùa thu không rụng lá và tiếng chuông nhà thờ ngân nga. Tiếng chuông không ngân nga tí nào. Tiếng chuông the thé bởi bộ kích âm réo gọi giục giã với một vẻ giận dữ, có chăng mới đủ kéo nàng ra khỏi con đường mùa thu kia.

“Em làm gì mà lâu vậy?”

“Em ư? Chẳng làm gì cả? Chỉ là… đang đi trên con đường mùa thu?”

“Em chưa tỉnh ngủ à? Thôi ngủ tiếp đi! Anh gọi lại sau!”

“Không, em hoàn toàn tỉnh ngủ. Em đang… À, không, nhân vật của em đang đau khổ!”

“Thôi, tạm dẹp nhân vật của em sang một bên. Anh có chuyện muốn nói!”

“Anh này, một ngày mùa thu đẹp trời nào đó, anh có chia tay em vì em không biết nấu ăn không?”

“Em đang lảm nhảm gì thế! Anh biết là em có biết nấu ăn mà. Nấu được là đằng khác!”

“Không, nhưng giả dụ…”

“Em đừng giả dụ những điều không có thật, hoặc không thể xảy ra…”

“Nhưng giả dụ… à, nhưng nếu, một ngày nào đó tay em đột ngột có vấn đề… và em không thể nấu ăn?”

“Chẳng thành vấn đề! Mình sẽ đi ăn hàng!”

“Thật không?’

“Thật!”

Chắc ngày xưa cái anh chàng kia cũng từng nói với cô nàng của mình thế. Nàng lẩm bẩm, tay vẫn giữ ống nghe.

“Anh chỉ nói chơi vậy thôi, đúng không!?”

“Em nhảm nhí quá rồi! Anh không rảnh đâu! Mình sẽ gặp nhau ở L’amour, à không, Mimoza đi, cho gần, 5h chiều nay nhé! Đừng đến muộn đấy!”

“Uhm, nhưng em…”

Tiếng cụp máy cái rụp.

  1. 10 giờ 43 phút- sáng muộn

Sau cuộc chia li, nàng_ cái cô nhân vật của nàng_ quyết định đi học nấu ăn. Nàng học nấu món Nhật. Tại sao lại là món Nhật, không phải các món Việt, món Pháp, món Ý, món Hoa, món Hàn…? Không biết nữa! Chỉ là một ý niệm chợt đến trong đầu nàng, hay chính là đến trong đầu nàng. Nàng đang giật dây nhân vật bởi sự ngẫu hứng và vô tổ chức của mình. Thế nên, nàng quyết định học nấu món Nhật. Cái thứ ấy tinh tế lắm. Biết đâu, nàng, và cả nàng nữa, lại chẳng khám phá ra cái sự tinh tế của mình trong cái thứ tinh tế kia.

Nàng gõ từ khóa, và tìm thấy một loạt các nhà hàng Nhật Bản chính hiệu hay giả hiệu trong thành phố. Có hẳn những con phố trở thành “địa bàn” riêng của các nhà hàng Nhật Bản. Thế thì càng tiện cho nàng, tức là cho nàng. Không nhất thiết, nhưng nàng có ý định thử một vài món trước khi chính thức để cho nàng đi học nấu món Nhật. Ít ra cũng phải biết mùi vị của nó ra sao chứ!

  1. 11 giờ 45 phút- trưa

Nàng ra khỏi nhà đúng giờ cơm trưa. Nàng bắt xe buýt đến con phố có nhiều nhà hàng Nhật Bản nhất theo những gì nàng tìm được và thống kê.

Trong lúc nhìn qua khung cửa xe- những gì đang đứng yên và những gì đang chuyển động- nàng nghĩ miên man.

Vậy xong việc với các món Nhật rồi, nàng sẽ làm gì? Yêu say đắm một anh chàng khác. Cho đến một ngày, nàng ra mắt mẹ chồng tương lai thứ hai và phát hiện ra, mình vẫn chưa thực sự biết nấu ăn, nói thẳng ra là “chẳng biết gì”. Mẹ chồng nàng không ăn món Nhật. Bà ghét món Nhật. Mà nàng thì chỉ biết nấu mỗi món Nhật. Nàng không biết nấu món Việt. Nàng chia tay, đúng hơn là bị chia tay, lần thứ hai.

Thế này thì lằng nhằng quá!, nàng nghĩ trong lúc mắt vẫn nhìn lơ đễnh bên đường. Xe đã đi qua con phố nàng định xuống từ lúc nào. Nàng bật dậy như một chiếc lò xo mới, lật đật lao ra cửa và kịp chạy xuống vừa lúc cửa xe đóng sập lại sau lưng. Xém nữa thì ăn mất gót chân nàng.

Dưới cái nắng hanh hao của mùa thu, nàng thong dong dạo bước. Nàng đang tận hưởng cuộc sống theo một cách không thể hay ho hơn. Đi thưởng thức món Nhật vì nhân vật của nàng. Tuyệt!

Nàng đi trên con đường mùa thu đang thay lá…

Khi trí óc tỉnh táo của nàng phân tách xong xuôi thì câu ngâm nga đã trơn tru rời khỏi miệng nàng…

  1. 2 giờ 35 phút- chiều

Nàng pha tách cà phê đặc, ngồi chồm hỗm trên sô pha và ôm chiếc máy thân yêu vào lòng. Tiếng gõ bàn phím tanh tách. Các ngón tay nàng lướt đi như một tay chơi dương cầm thuần thục và điệu nghệ. Các ngón tay đuổi theo các ngón tay hơn là đuổi theo những nốt nhạc vô hình. Đôi lúc một vài câu thành hình trên mặt trắng của trang, chữ nối chữ, từ nối từ. Nhưng chính nàng không hiểu nàng định gửi gắm ý gì trong đó. Suy tưởng của nàng không theo kịp các ngón tay nàng. Đôi lúc chúng nói những điều không ăn khớp nhau. Chúng không hiểu ý nhau. Cái này không theo kịp cái kia. Các ngón tay bực mình. Chúng tỏ rõ uy lực của mình bằng cách nhấn thật mạnh, nhấn liên hồi vào phím “xóa sổ”, ý nàng là phím Delete trên góc phải bàn phím. Vậy là một ý niệm biến mất ngay khi chúng vẫn còn mơ hồ về chính bản thân mình.

Nàng chia tay mối tình thứ hai khi mùa thu vừa cạn những ngày đẹp như mộng.

Nàng lại lang thang trên những con đường mùa thu đang thay lá [….]

[Delete Delete Delete Delete Delete Delete Delete]

Nàng lại lang thang trên những […]

[…] nẻo đường đang chớm vào đông. Gió lạnh tê tái […]

[Delete Delete Delete]

[…] nẻo đường đang chớm vào đông. Gió […]

[…] se se. Nhưng lòng nàng thì lạnh tê tái.

[…]

Tiếng tích tắc của đồng hồ nhỏ đến nỗi chẳng đánh động được đến nàng. Hoặc là cuộc tình thứ hai vừa kết thúc và những con đường mùa đông với gió heo may của nàng đã choán hết tâm trí nàng. Dẫu vậy, từng giọt, từng giọt thời gian đang lảnh lót nhảy qua những nhành cây ngoài kia, tan biến vào một chung cục hư vô nào đó.

Nàng không hay biết.

Có những thứ đang chết đi quanh nàng.

Và cả lãng quên.

Phải rồi, chính nàng cũng đang tự lãng quên mình.

Và lãng quên nhiều thứ nữa.

  1. 5 giờ 53 phút- chiều muồn muộn

Nàng gõ đánh tách một phím cuối cùng. Phím chấm. Và ngưng ở đó. Sau những cái nhấp nháy đầy rung động của con trỏ, những xóa và viết liên miên, dấu chấm đánh tách một cái rõ to cho nàng một ý niệm khá rõ ràng về một kết thúc. Và kết thúc.

Nàng vươn vai thở một hơi dài như thể vừa từ trong một hầm mộ chui lên sau nhiều thế kỉ. Nàng lơ đễnh nhìn qua khung cửa sổ. Ôi, chiều buông tím thẫm, đẹp tuyệt! … Ôi, không!

Lần này thì trí óc phân tích tỉnh táo của nàng đủ nhanh để nhận ra rằng 5 giờ thì chiều chưa thể tím thẫm được.

Nàng cuống cuồng vơ điện thoại, bấm số. Dù không muốn thừa nhận, nàng cũng đang cố nén cơn hồi hộp đang trào lên.

“Mình kết thúc ở đây đi, em!”

“Kết thúc?”

Nàng tưởng rằng anh chàng nào đó đang nói với nàng của nàng. Im lặng, lạnh như nước đá giữa cơn khát mùa hè, khiến nàng tỉnh trí. Là thực tại đấy! Là thực tại!

“Chỉ vì em trễ hẹn?”

“Anh không bao giờ trễ hẹn với những người quan trọng”

“Hình như anh đang quá nghiêm túc?”, thấy câu dừng ở đó thì cụt quá, những ngôn từ tự nó tuôn ra, giống như ngón tay nhanh hơn ý niệm khi nàng gõ bàn phim, “so với những gì trước đây em biết…”

“Thế nghĩa là em không muốn người khác nghiêm túc vì mình?”

“Vì em?”

“Thêm một điều nữa. Anh chưa từng là mối quan tâm thực sự của em, phải thế không!”

“Những chàng nàng của em đang chờ em đấy. Cả con đường mùa thu… gì gì đó nữa. Tạm biệt!”

Nàng đi trên con đường mùa thu đang thay lá… không… con đường mùa thu không thay lá.

Nàng vừa kết thúc một cuộc tình. Đúng ra là, nàng vừa chia tay chồng sắp cưới. Sự thực là, chồng sắp cưới của nàng vừa chia tay nàng.

Lí do ư? Không phải tại nàng. Cũng không phải tại chàng. Lí do là, nàng không biết nấu ăn… Không phải thế. Lí do là, chàng không bao giờ trễ hẹn với những người quan trọng. Nàng thì trễ hẹn với chàng.

Nàng vừa gõ bàn phím, vừa ngâm nga như một diễn viên kịch chuyên nghiệp đứng trên sân khấu. Vẻ đau khổ lãng mạn bao phủ khuôn mặt nàng như sương mờ.

Nàng quên mất. Nàng của nàng đã đi qua cái cuộc tình ấy, kịp chia tay một cuộc tình khác. Giờ, nàng ấy đang đi trên con đường mùa đông se se gió. Lòng tê tái. Bâng quơ nghĩ về sự tinh tế của món ăn Nhật.

Tháng 11. 2011

bài đã đăng của Tuệ Anh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)