Trang chính » Chưa phân loại Email bài này

Xảy ra vào mùa thu…/ … happen, in the autumn …


♦ Chuyển ngữ:
1 bình luận ♦ 26.03.2012

 

 

 

It-happens-in-Autumn1

LND:  Dưới đây là bản dịch Việt ngữ từ kịch bản video “ …Happen, in The Autumn…” của Đặng Thơ Thơ cho lớp Women’s Autobiography (Tự sự Phụ nữ).  Video của Đặng Thơ Thơ có thể được coi như một thể hiện của “lưỡng thức” (dual consciousness), và về khả năng cái “tôi” cùng “hình ảnh về tôi”(self and self image) không đồng hiện. Nó cũng đặt câu hỏi về bản chất của tự sự (autobiography), là một phiên bản đã được biên tập từ hiện thực, thay vì hiện thực, là thứ không bao giờ chứng thực được. Cách video sử dụng và tương phản hình ảnh với âm bản, văn bản khác chen vào (đoạn tả giấc mơ – bản dịch Anh ngữ  Slippery Elm của Đinh Từ Bích Thúy), và cách phân đoạn Anh ngữ bằng những hình ảnh của một ngôn ngữ khác, qua âm nhạc, giọng kể, cũng là những yếu tố liên hệ đến lưỡng thức của chính tác giả bản tự sự.

Khi dịch sang Việt ngữ từ kịch bản video Anh ngữ của Đặng Thơ Thơ, Đinh Từ Bích Thúy lần này không phải “dịch” đoạn tả giấc mơ về những cây du, vì bản dịch Slippery Elm đã được hoán lại thành nguyên bản Việt ngữ truyện “Cây Du Thứ Mấy Trên Thế Giới” của Đặng Thơ Thơ. Thiển nghĩ, một khía cạnh khác của khái niệm “tự sự phụ nữ” cũng bao gồm lưỡng thức giữa ngôn ngữ của tác giả và ngôn ngữ của dịch giả, giữa sắc thái trình bày và sắc thái được diễn giải. Do đó, “tự sự” không chỉ là một quan điểm cá nhân, mà còn là mối tương tác giữa những kinh nghiệm, tuy đa sắc và đa diện, nhưng đồng cảnh ngộ.

 

 

Bản dịch Việt ngữ của Đinh Từ Bích Thúy

Mùa thu.

Mùa luôn gợi lại biến cố.

Ngày, giờ, lý lịch người bị mất tích trong đêm. Vụ bắt cóc.

Câu chuyện về một người mẹ và nỗi sợ của bà ta.

Tình mẫu tử đã biến đổi tôi bằng cách kỳ lạ nhất. Tình mẫu tử biến thế giới thành cái bẫy hiểm nghèo, một mạng lưới đầy dẫy những âm mưu và tội ác, một cánh rừng với những thân cây có rễ cắm sâu vào lòng đất mẹ.

Con trai tôi như một thân cây. Tôi thích nghĩ về nó như một cây du non.

Khi một thân cây bị chặt đứt, khi một người bị bắt cóc, thì mình phải làm sao. Làm thế nào để trình báo?

Đây là tang chứng, tinh chất và chân dung nó.

Cây du là tinh chất nó.

Tôi sẽ cho bạn coi chân dung nó: cái mặt nạ nó đã làm trong lớp hội họa.

Và tôi sẽ chia sẻ với bạn một bí mật: bộ sưu tầm heo cho người chào đời trong năm heo. Chúng tôi cùng sưu tầm những con heo này. Chúng được mua từ Việt Nam, Đài Loan, Chí Lợi, Mễ Tây Cơ, Mỹ, Maya, Âu Châu, Phi Châu, tất cả mọi nơi …. Chúng tôi thích những con heo làm bằng gỗ. Màu gỗ và kết cấu gỗ làm chúng tôi nghĩ đến cây, đất, và rễ.

Điều này cho chúng tôi thấy rằng đã có thời chúng tôi mơ cùng một giấc mơ:

Lúc đó ngoài cửa sổ có một cây du yếu ớt, màu xanh non, chao đảo giữa những luồng gió đầu hạ. Cây du đứng đó thật lạ, là điểm nối giữa căn phòng có cửa kính và lối đi sâu hun hút theo tầm mắt thả dài. Cây du cùng tuổi với thằng bé mà có ai hay.

Thằng bé thấy bầy đàn tiến vào phòng, ngồi quanh giường, lảo đảo. Chúng đã đến và chui vào bên trong bằng mọi ngả trống, môi miệng, mũi, lỗ tai, khóe mắt, lỗ đít và những lỗ chân lông. Những con vật bốn chân đang đi lại trong người mình. Móng chúng cào vào thành vách. Chúng là những con vật không đầu. Những cái đầu rời rã, đang chảy ra một thứ sữa sệt và nhầy, màng máu chúng lan tỏa như rễ cây.

Những con vật đi băng băng qua những cánh đồng miền Trung Mỹ. Chúng đi băng băng qua rừng cây du. Chúng đạp ngã rạp cây cối trên đường đi của chúng. Những cây du nằm ngả, chảy nhựa xanh lênh láng mặt đất. Những con vật dẫm đạp lên bằng thể lực điên cuồng. Khi chúng đi khỏi thì những cây du nằm ép dẹp trên đất như những bạt vải trắng toát. Một bạt vải bay lên là đà, úp vào mặt thằng bé, giữ hơi thở nó lại, đẩy hơi thở của nó vào lại trong người nó. Nhốt kín hơi thở nó.

Cả rừng cây du đã thu lại thành khẩu trang úp chụp thằng bé. Nó mơ những giấc mơ thiếu không khí.

Đồng bọn heo là sức mạnh của thằng bé, thể chất nó, vận mệnh nó.

Cây du là linh hồn nó. Linh hồn bị dẫm đạp bởi vận mệnh.

Khi nghĩ đến chuyện bắt cóc, chúng ta nghĩ đến những đứa trẻ bị mẹ mìn chộp bắt, với bạo lực. Không ai nghĩ rằng bắt cóc có thể là một quá trình, ngày này qua ngày khác, như chuyện bị hút hết dưỡng khí, hút hết máu, bôi xóa những chi tiết từ ký ức chúng ta, như những làn cây rụng lá trong mùa thu.

Khi báo cáo về người mất tích, mọi chi tiết đều phải được ghi xuống: những sợi tóc rụng, viền móng tay đã cắt, mùi đứa bé phảng phất trên má, những tấc cao của cây du, giọng đứa bé chưa bao giờ thu lại, ánh mắt, cái nhìn xa lạ từ bên trong.

Ngày nó lên 13, nó đến bên tôi, nhắn nhủ:

Mẹ ơi, con cho mẹ những sợi tóc của con. Mẹ phải sao lưu con. Để mẹ không phải nhớ con nữa. Mẹ sẽ không còn sợ là con sẽ bị mất tích.

Tóc nó dầy, cứng, như rễ.

Đây là tang chứng sự hiện hữu của nó. Tang chứng con trai tôi.

Những cái răng sữa của nó.

teeth

Cuống rốn nó.

Bạn nhìn thấy không? Bạn nhìn thấy nó, thấy tôi, thấy chúng tôi trong đó?

shadow-foto

Những bộ quần áo Halloween là manh mối cho cuộc điều tra. Từ bao nhiêu năm tôi đã thấy nó thay đổi, thay thái độ, thay kiểu cách, thay bản sắc. Tôi từng thấy kẻ lạ xâm nhập vào người nó. Tôi từng thấy nhiều kẻ lạ băng qua người nó.

Picture-of-Cookie

Nhưng chúng ta vẫn cứ giả vờ là không có gì đã xảy ra. Rằng kẻ mất tích vẫn còn đây, đâu đó, ở nhà, trong gia đình, trong tất cả chúng ta.

Cứ giả vờ, để làm dịu nỗi đau.

***

… happen, in the Autumn …

 

 original English script by Đặng Thơ Thơ

Autumn.

The season always reminds me of the incident.

The date, the time, the person missing at night. The kidnap.

The story of a mother and her fear.

Motherhood shapes me in the most unexpected way. Motherhood turns the world into a dangerous trap, a web of crimes and conspiracies, a forest whose trees are rooted from the mother earth’s soil.

My son is like a tree, I like to think of him as a young green elm.

When the tree was cut down, when someone was kidnapped, what do we suppose to do. How can we make a report?

These are the traces of his image and his essence

The elm is his essence.

I will show you his image: the mask he made in art class.

And I’ll show you a secret: a collection of pigs for a person born in the year of the boar. We collect them together. They are collected form Vietnam, Taiwan, Chile, Mexico, USA, Maya, Europe, Africa, everywhere… We both love the ones made of wood the most. The look and the feel of wood remind us of the tree, the soil, the root.

That explains why we used to have the same dream:

Outside the door stands a sapling elm, pale green, swaying in the early summer breeze. Strangely how the elm stands, a connecting point between the glass-enclosed room and the long, deep path pulling endlessly from his gaze. The elm is the same age as the boy but nobody knows this.

The boy sees the horde parading into his room, convening about his bed, staggering. They slip inside him through every available orifice: his mouth, nose, ears, eyes, anus, pores. Four-legged beasts are travelling inside his body. They claw at walls, crevices. Headless beasts. Severed heads dripped with gloppy mush; their bloody tissues fanned out like roots.

The beasts run across the plains. They run across the elm forest. They crush trees and plants that block their way. Fallen elms lay strewn in their paths, oozing green sap over the earth. The crazed beasts march on. When they leave the elms are flattened on the forest floor like white strips of fabric. A white strip slowly takes flight, covering the boy’s face, holding in his breath, pushing his breath inside his body, containing his breath.

The entire elm forest becomes a face mask on the boy’s face. He dreams oxygen-deprived dreams.

This swine gang is his strength, his physicality, his destiny.

The elm is his spirit. The spirit is crushed, by destiny.

When thinking of kidnap, we think of the kids taken away by strangers, with violence. No one realizes that it can be a process, little by little, like breathing away the air, like draining out the blood, like erasing the details from our memory, like the trees shedding leaves in the autumn.

To report the missing, may be every detail counts: hairs falling off, finger nails being cut, the baby smell on the cheeks, the growing inches of the elm, the kid’s voice never recorded, the eye expression, the stranger’s look from within.

The day he turned thirteen, he came to me and said:

“Mommy, I’m giving you my hair. You have to clone me. Then you don’t have to miss me anymore. You’re not scared that I’ll be lost anymore.”

His hair is thick, strong, like a root.

These are the proof of his existence. The evidence of my son.

His baby teeth.

His umbilical cord.

You see it? You see him, you see me, you see us in it?

The Halloween costumes are the clues for the search. For years I’ve been seeing him changing roles, changing attitude, changing styles, changing identity. I’ve seen a stranger invading his body. I’ve seen so many strangers passing through him.

But we can still pretend, that nothing has happened. That the missing one was still there, somewhere, at home, in the family, among all of us.

Just pretend, in order to ease the pain.

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


1 bình luận »

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch