Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Con sáo và dấu môi ngày

0 bình luận ♦ 16.03.2012

 

 

 

câu thơ đã mọc mầm gõ cửa lúc tinh mơ
quá khứ cũng đỏng đảnh chẳng chịu mòn đang trở mình trước khói
em tỉnh giấc như con kiến ngủ quên trong lễ phục sinh vô cớ giật mình

trong giấc ngủ thực đêm qua
anh đánh bóng vai em bằng những điều mật vội
góc quán nhuộm mịt mù trên chiếc đèn lồng thắt cổ
chiếc hôn ngả ngớn cười
mây vừa đẩy hai người sang khoảnh khắc giới nghiêm

em đã cố làm dịu đêm bằng cách giấu mặt trời vào tiếng thở đã lên men
cố đóng đinh những cơn điên không bao giờ thấy mặt
hiện hữu nào cũng gầy gò vắt giọt mặn
nuôi một nấm mồ toan tính cuộc ngụ cư

đã có nhiều sự thừa dư
đến nỗi sáng nay nghe tin buồn của một con sáo
chiếc áo đã cồn cào bởi dấu ngày vướng vai

anh đừng khóc khi em sắp xếp lại ngày mai
sự vô duyên không hề đặt điều thiếu thừa dối gạt
buổi sáng cứ nhạt dần
nhạt dần
rồi xinh một cách bất thình lình như bữa đó . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của K Lan


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)