Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tôi không ngờ

1 bình luận ♦ 11.01.2012

 

*

Sông có thể cạn, hồ có thể khô, sa mạc có thể lan dần nhưng chúng ta không
thể giết chết một giọt nước
Chỉ một giọt nước
Chảy từ đôi mắt của em, trong chén trà của Tô Đông Pha, từ cổ của Cao Bá Quát
                         hay những cơn mưa năm trước
Tôi không thể biết hết bao nhiêu hạt sương mỗi sáng
Tôi không thể nhớ hết sự trung thực của một giọt nước
        một giọt nước thôi
mà có người đã cho rằng có thể tìm ra một vũ trụ
Tôi không thể nhớ hết vũ trụ trong em vũ trụ ngoài em.

Tôi không ngờ có ngày Đà Lạt mưa tôi trở về đứng trước cửa café Tùng
Tôi không ngờ 40 năm sau tôi mới tin hồ Xuân Hương có thực
                    (tôi chỉ mất đồi Cù*)
Em vô tội như một giọt nước
Mỗi chúng ta vô tội như một giọt nước
Mỗi giọt nước vô tội xưa.

*

Núi có thể mòn, sỏi đá có thể thành cơm, nhưng ai có thể giết chết
                                một hạt cát?
Một hạt cát thôi
Ai?
Ai đã từng đếm cát trên mặt đất này và thấy nhiều bằng sao trời
Ai đã từng rải cát vào kinh bát nhã
Ai có thể giết một giấc mơ

Tôi đứng bên biển California tôi đứng bên biển Vũng Tàu tôi không ngờ
                    Thái Bình Dương là một
Cũng sóng cũng gió cũng cát cũng dã tràng cũng tôi
(tôi đọc ra những con cá biển không cần quốc tịch)

Người ta có thể đặt lại năm zero**, đội mũ thiên mệnh, nhưng ai có thể
                            thắng được thời gian?
Ai?
Ai nghe tích tắc
Ai đi đủ một vòng quay
Tôi không ngờ tôi bây giờ nghi ngờ lịch sử nghi ngờ chân lý
Tôi không ngờ lúc ôm em là ôm cả phù du.

*

Sách có thể đốt, học trò có thể chôn, nhưng ai có thể giết chữ?
Tường lửa có thể dựng, bút có thể bẻ cong, nhưng ai xóa được
                        điều trung thực?
        Ai?
Ai giương biểu ngữ, dựng khẩu hiệu, hát đồng ca
Bây giờ thành phố đầy khẩu trang
Không thấy mặt người
Ai mang ra đường đầu giả
Ai cúi đầu trước sự đã rồi
Ai vô cảm như bóng

 

Có đêm tôi đứng giữa Sàigòn không thấy Sàigòn
Chữ vẫn là máu là yêu là sống là hy vọng
Chữ vẫn là tôi
            Là em
                Là bạn
Tôi không ngờ tôi có thể đứng trước Nhà thờ Đức Bà vẫn là Nhà thờ Đức Bà
    148 năm trước, (có những viên gạch đỏ tồn tại hơn nhiều chế độ)
Tôi không ngờ tôi có thể đi trên vỉa hè 3 giờ sáng vẫn còn lá me non
            trời thẳm (những thứ không bị đổi tên)
Tôi không ngờ tôi có thể ngồi nhiều giờ liền nhìn tượng Đức Mẹ
Ở giữa là một cơn mưa
Chỉ một cơn mưa
Tôi không ngờ tôi khóc thực.
 

(11-2011)

*Dưới chế độ miền Nam (1954-75), mọi người đều có thể lên chơi đồi Cù thoải mái & miễn phí. Bây giờ (2011), chỗ này biến thành sân golf, muốn vào phải đóng tiền, và hình như phải… rất nhiều tiền.
**1975, chính quyền Pol Pot xóa bỏ tiền tệ, trường học, và đặt lại năm zero.

bài đã đăng của Lê An Thế


1 bình luận »

  • Nguyễn Hoàng viết:

    damau sau du lịch bất ngờ tấn công vào tình cảm bạn đọc với Ăn Tết Nơi Mô !? và bài thơ mới của Lê An Thế. Quả, tôi không ngờ. Lại là ngay chính chốn quê nhà. Ôi thời gian, ôi quang âm, ôi năm tháng đèo bòng, chắc rốt lại, cuối đường, văn dĩ tải tình?

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)