Trang chính » Chuyên Đề, Du Lịch, Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

những hồi tưởng lang thang

0 bình luận ♦ 6.01.2012

 

800px-Monarch_butterflies_in_Santa_Cruz-11_thumb

Bướm ở Santa Cruz – Ảnh: Mila Zinkova

 

Trải nghiệm ăn uống, với tôi, tùy thuộc vào ba yếu tố: thức ăn, người ăn chung, và khung cảnh. Khung cảnh bao gồm trang trí tiệm ăn, cách phục vụ, phong cảnh bên ngoài nếu có. Trong ba yếu tố, đôi khi chỉ cần một yếu tố vượt trội để tạo thành một bữa ăn thú vị, nhưng thường phải có hai hoặc cả ba để có một kỷ niệm.

1. Burger ở Lodi

Lodi? ở đâu thế? Là những câu hỏi đầu tiên tôi hỏi khi bạn tôi rủ tôi đến nơi này. Một tỉnh nhỏ nằm phía bắc San Jose, trên đường đến Sacramento. Không có núi cao, biển rộng, hay mặt hồ, những cảnh đẹp không thiếu ở Cali. John Fogerty (Creedence Clearwater Revival) viết bài nhạc mang tên Lodi nhưng lại ngầm ý chê bai: Oh Lord, stuck in Lodi again, và viết bài nhạc ấy khi chưa hề ghé đến Lodi. Thế thì tại sao là Lodi? Bạn tôi cười, mắt lấp lánh vẻ tinh quái quen thuộc. Và cho tôi thêm một cái tên nữa. Hạc Sandhill. Chẳng phải tôi mới nhắc đến bài báo mới đọc về những loài chim di qua mùa lạnh ở vùng châu thổ sông Sacramento hay sao? Hạc Sandhill, những con chim lớn chân dài màu nâu xám, con trống có một vệt màu đỏ trên đầu, sẽ bay từ Alaska đến Isenberg Crane Reserve sát bên Lodi. Lễ hội hạc Sandhill được tổ chức vào tuần lễ đầu tháng 11, nhưng chúng tôi thuộc loại sợ đám đông, nên đã chọn một cuối tuần khác.

Hôm ấy nắng đẹp, thứ nắng mùa đông mang cảm giác ấm áp nhưng gay gắt ngầm. Bạn tôi đậu xe ngoài vòng rào khu Reserve, chia với tôi cặp ống nhòm để quan sát bầy hạc mấy ngàn con. Bình thường chúng như một bầy ngỗng lớn nâu xám, đầu chúi xuống tìm ăn, vô vị và nhạt nhẽo như burger chỉ có thịt và hai miếng bánh. Chỉ lâu lâu, khi tiếng súng săn vịt trời vọng lên đâu đó chung quanh, hay một cuộc tranh chấp nào đấy diễn ra trong bầy chim, vài con hạc, hay nhiều hơn thế, vụt bay lên, vẽ thành một đường cong lảo đảo, rồi dần dần thành một chữ v chao lượn. Cũng đôi khi, vài con trống xòe đôi cánh rộng, hai chân dài nhịp nhàng trong vũ điệu tán tỉnh, và các con mái bên cạnh giương mắt nhìn thờ ơ, thậm chí không buồn ngẩng đầu lên. Ngược với loài người, trong đa số loài vật, phái nam là phái phải làm đẹp, phải chứng tỏ giá trị cho phái nữ để ý, trong khi phái nữ, đã rất tự tin với giá trị của mình, xem xét và lựa chọn với vẻ thực tế và hoàn toàn không có chút màu mè làm dáng.

Trưa đến, chúng tôi vào phố Lodi kiếm quán ăn. Tỉnh nhỏ, không có bao nhiêu quán, chúng tôi tạt vào một tiệm bán burger. Tiếp viên niềm nở, sự niềm nở hồn hậu của tỉnh nhỏ chứ không phải chào mời xã giao của thành phố lớn. Bàn ghế kiểu quán ăn Mỹ thông thường, ghế nệm dài hai bên những chiếc bàn dọc theo tường. Cửa kính lớn để nắng vào và tôi ngắm người qua lại trên con phố bên ngoài. Burger ngon tuyệt, đúng độ chín vừa còn tái như tôi đòi hỏi, một điều hiếm có trong các tiệm ăn Mỹ hay nấu đến xám xịt miếng thịt bò đỏ tươi. Không có gia vị lung tung như các burger “dân sành ăn” (gourmet), chỉ có vị thịt bò, cà chua, rau salad. Khoai chiên có thể chọn khoai lang, món tôi luôn luôn gọi nếu gặp, sợi khoai dài, chiên đúng mức, không bị cháy (rất dễ xảy ra vì khoai lang nhiều đường hơn khoai tây). Ăn nửa cái burger, thưởng thức gần no nê phong vị của thức ăn và vẻ tươi mát bất ngờ của khung cảnh trong tiệm, tôi mới để ý đến cái tên tiệm: Moo Moo’s Burger Barn, hay The Moo.

Tôi không biết tôi sẽ nhớ The Moo lâu như thế. Chỉ sau này, tôi mới dần dà nhận ra mỗi khi gọi burger tôi lại nghĩ đến bữa ăn tưởng là qua loa ấy. Thực ra, tôi không rõ mình nhớ đến chi tiết nào trước, mùi vị miếng burger đầu tiên ở The Moo, hay đôi cánh hạc Sandhill chao đi, che khuất ánh nắng chói trên bầu trời xanh man mác tơ trời.

2. Thịt thỏ ở San Francisco

Tôi thường không chú ý đến các con số trên tờ lịch quá mức cần thiết, và từ lâu đã quăng những ngày trọng đại kiểu sinh nhật, giáng sinh…vào loại tầm phào, nên bây giờ tôi không nhớ nổi ngày hôm ấy là dịp quan trọng nào. Lễ Valentine, hay sinh nhật của tôi nhỉ? Tôi không biết. Tôi chỉ biết đấy phải là một dịp quan trọng theo định nghĩa thông thường, nếu không bạn tôi đã không chọn Il Fornaio cho bữa ăn tối của chúng tôi. Có thể gọi bạn tôi hà tiện, hay kỹ tính, vì bạn tôi cẩn thận chi tiêu và tránh những nhà hàng đắt tiền. Tôi chưa hề than phiền, không phải vì không muốn mà vì cảm thấy không có đủ cớ để than phiền. Làm sao than phiền, khi nếp sống chặt chẽ ấy dựa trên niềm tin vào phần đẹp nhất của tôn giáo: sống không xa hoa, năng làm việc thiện. Tôi là kẻ vô thần khá triệt để, nhưng trong đời lại gặp nhiều tín đồ. Phải chăng đấy là hấp lực của đối nghịch?

Quanh chỗ tôi ở cũng có một chi nhánh Il Fornaio, nhưng chúng tôi đến chi nhánh ở San Francisco vì bạn tôi là San Franciscophile, mê thích thành phố vịnh bạn tôi và những San Franciscophile khác gọi là The City, ngầm thách thức thành phố vịnh nổi tiếng hơn là NewYork. Theo diện tích, San Francisco khá nhỏ, nhưng du khách đến San Francisco có cảm tưởng như nó rất rộng nhờ những khu phố khác nhau và những ngọn đồi mang lại cho thành phố nhiều dáng vẻ khác nhau. Những góc cạnh đẹp như tranh (hay một tấm postcard) của San Francisco thì nhiều lắm. Sương mù che nửa thân cầu Goldden Gate, những nhịp cầu lấp lánh của Bay Bridge. Dáng dấp thành phố lung linh trên bầu trời từ Treasure Island. Biển và phố từ Coit Tower. Những ngôi nhà cổ sơn đủ màu viền những con đường nhỏ…Nếu có ai hỏi, tôi thích góc cạnh nào nhất, tôi sẽ không thể chọn một, cũng như tôi không thể chọn cuốn sách hay nhất, bài nhạc hay nhất…

Bàn của chúng tôi nằm bên ngoài phòng ăn chính, bên cạnh hoa cỏ và dưới mái dù che. Lúc ấy tôi còn thích đám đông, nên những người tiếp viên tất bật qua lại và thực khách đông đảo chung quanh khiến tôi gần như quên cả người bạn trước mặt. Bạn tôi cũng biết thế, nên yên lặng để mặc tôi nhìn ngắm. Khu Piazza nơi chúng tôi ngồi không có cái đẹp lộng lẫy phô bày của phòng ăn chính không dấu giếm chi tiết nào trong ánh đèn rực rỡ. Ở đây, những mảng bóng tối lẫn giữa ánh đèn vàng mờ ảo quyện vào nhau thành một vẻ mời mọc kín đáo. Bên kia bàn, người bạn tôi ngồi giữa vùng sáng lung linh của ly nến nhỏ, không thoải mái lắm, lâu lâu nhúc nhích trên ghế và di gọng kiếng trên mũi. Con người không muốn và cũng chưa bao giờ có vẻ lịch lãm ấy, thường tránh né khung cảnh thỏa thuê và thừa mứa như tiệm ăn này, đang ngồi đây vì đoán là tôi muốn biết nó như thế nào.

Món thịt thỏ không có gì đặc biệt, những món ăn khác chúng tôi gọi, tôi cũng không nhớ được món nào. Nhưng tôi vẫn nhớ cái tên Il Fornaio có nghĩa là người làm bánh trong tiếng Ý, nhớ vầng âm thanh và ánh sáng lơ lửng chung quanh, và nhớ nỗi ân cần ấm áp choàng lấy tôi trong suốt bữa ăn hình như là duy nhất của tôi ở Il Fornaio.

3. Tôm và kem ở Santa Cruz

Tôi thích con đường đến Santa Cruz nhiều hơn Santa Cruz. Vòng vèo qua những ngọn đồi, ngang qua một hồ chứa nước, con đường viền thông xanh và dễ có sương mù. Vì con đường ấy, tôi đến Santa Cruz khá thường xuyên. Chúng tôi có thể vào khuôn viên trường đại học Santa Cruz, nhiều cỏ xanh, vẻ thôn dã, và những con nai xem đó là địa hạt của mình thường ghé qua gặm cỏ, đôi mắt ngơ ngác nhưng hoàn toàn không có vẻ giật mình khi nhìn thấy những chiếc xe qua. Dọc theo bãi biển quá khu vui chơi Boardwalk tôi thường tránh, con đường West Cliff Drive có rất nhiều chỗ dừng lại để ngắm biển, ngắm hoàng hôn, và những chàng trượt sóng. Cuối đường là Natural Bridges State Beach, nơi những con bướm Monarch bay từ Canada đến trú đông. Phố Santa Cruz có vài con đường nho nhỏ. Chúng tôi lang thang trong tiệm sách, tiệm đĩa nhạc, ngắm những vật trang trí thủy tinh, và đi ăn.

Ngay bên cạnh khu đậu xe cách con phố chính Pacific Avenue là tiệm ăn Little Shanghai, gọn ghẽ, khiêm nhường, bình dân. Tiệm nhỏ, khoảng mươi bàn, sau này có thêm vài bàn bên ngoài. Thực đơn ngắn hơn các quán Tàu thông thường, có vài món lạ tôi không thấy ở những nơi khác, chẳng hạn như món mì Dan Dan và món tôm Nhung (Velvet). Tôm cỡ trung, xào với lòng trắng trứng đổ lên rau broccoli hấp. Hương vị khá đơn giản, gừng và tỏi đặc trưng trong các món tàu, theo thực đơn thì có lẫn rượu. Trên màu xanh của broccoli, những con tôm màu đỏ cam khuất nửa trong màu trắng mượt mà của lòng trắng trứng. Ăn với cơm trắng ngon tuyệt. Món tôm Nhung trở thành món ăn tôi gọi mỗi khi đến Little Shanghai, và Little Shanghai trở thành quán ăn Santa Cruz tôi đến nhiều nhất.

icecreamThỉnh thoảng, thèm ăn kem, tôi sẽ nhờ bạn tôi ghé qua Marianne’s. Quán rất nhỏ, nằm trong một khu buôn bán cũng rất nhỏ, chỗ đậu xe hoàn toàn là chuyện rủi may. Thế mà Marianne’s lúc nào cũng đông, mười một giờ đêm vẫn có thể phải đứng xếp hàng và lấy số. Trong lúc xếp hàng, tôi có thì giờ nghiền ngẫm những cái tên kem (hơn 70 loại khác nhau) viết trên những tấm bảng gỗ treo kín bức tường sau lưng mấy người bán hàng. Lần nào tôi cũng ước mình có thể ăn nhiều hơn để thử được nhiều hơn những vị kem khác nhau. Nhờ rất chăm chỉ học tập mấy miếng gỗ mang tên kem ấy mà tôi nếm được những hương vị lạ như kem gừng, kem bí đỏ…

Sau khi xếp hàng (hay đứng bên cạnh người xếp hàng, luôn miệng tự hỏi không biết phải chọn vị kem nào), thường tôi sẽ cầm trong tay một cái chén giấy nhỏ có hai vị kem khác nhau để nhấm nháp trên đường về. Lúc nhỏ, tôi thích ăn kem đến nỗi anh tôi có lần đùa bảo khi tôi lớn mẹ tôi nên gả cho anh bán cà rem. Lớn lên, tôi thấy anh tôi cũng có lý lắm, nhưng thay vì lấy anh bán kem hay anh làm kem, có lẽ chỉ cần lấy anh xếp hàng mua kem cho mình là đủ rồi. Người xếp hàng ấy được nếm vài muỗng kem trong khi lái xe, và tôi được co gối trên ghế của mình, vị kem lạnh mát trong miệng, con đường uốn lượn trước mặt loáng thoáng trong ánh đèn xe, những gốc thông cao vút lên bầu trời đêm bây giờ mang vẻ đe dọa, không còn ấm vàng màu nắng như lúc đi. Cái thú vị vừa ăn một món ngon vừa ngắm cảnh đẹp đi qua trước mắt không khác bao nhiêu phòng ăn trên xe lửa hoặc du thuyền. Nhịp rung của xe lửa, cảm giác chòng chành của chiếc tàu, và độ chao nghiêng bất ngờ của chiếc xe khi bạn tôi lái sát độ cong của con đường. Tôi không ước ao luôn được thưởng thức hương vị món ăn như thế , vì nếu chuyện ấy xảy ra thường xuyên, nó sẽ chẳng còn là đáng nhớ, và tôi sẽ mất niềm vui khi lục lọi kỷ niệm và tìm ra vài khoảnh khắc ảo diệu, khi sự hài hòa trong cảnh, người và vị mang lại cho tôi một cảm giác no đủ tràn đầy hiếm có.

bài đã đăng của Hồ Như


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)