Trang chính » Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

ngồi làm sao tiểu

3 bình luận ♦ 25.11.2011

 

 

 

Giờ này ông mới đến à? Hôm qua tôi gặp chuyện bực mình đếch chịu được, sáng sớm là mò ra đây nhâm nhi cà phê cho đỡ tức. Rượu mạnh? Thì đáng lẽ hôm qua được bữa nhậu đấy chứ. Cái thằng N. ấy nói đi nói lại là gia chủ nhỏ tuổi mà chịu chơi, biết thơ phú ra trò, mời mọc ân cần lắm nên tôi mới đến chứ. Trời trở lạnh rồi, không cẩn thận là nhức mình nhức mẩy cả đêm. Ra ông trễ vì phải đưa cháu nội đến bệnh viện. Cháu nội ông thì có ba mẹ chúng lo, việc gì đến ông nào? Lẩn quẩn nhiều chúng lại bảo dạy hư con chúng nó. Ừ, thì nếu con ông bận việc thì ông phải giúp. Thế cô con dâu thì sao? Trước kia mình thấy vợ đi làm thì thích, có thêm đồng ra đồng vào, nhưng dần dà thành mối họa. Chuyện nhà bỏ bê hết thảy, động tí là bảo phải đi làm, đi làm về thì mệt…Ngày xưa bà Âu Cơ nuôi trăm con, đời chúng mình gia đình mười mặt con là thường, bây giờ sinh có hai đứa thôi là than giời như bọng rồi. Chẳng nói đâu xa, vợ tôi hồi còn trẻ, vừa buôn bán vừa chăm sóc gia đình, cơm nóng canh sốt, mà tôi có phải bận bịu con đói con ốm bao giờ đâu. Hiền thê đúng nghĩa đấy nhé, bà ấy mất đi rồi tôi mới biết cái microwave là cái gì, chén đĩa cất ở đâu…Cứ nghĩ đến là thương quá…

Chuyện nhậu hôm qua ấy à…thì chào mời tha thiết lắm, cho nên tôi phải khoác mấy lớp áo lạnh mà đi. Nhà cửa bề thế, anh chồng làm nghề xây dựng xem ra phất lắm, lại rất lễ phép, một điều bác hai điều bác ngọt xớt. Cô vợ thì thoạt nhìn tôi đã ghét. Ông biết mà, thứ phụ nữ thời đại mới, thích chen vai thích cánh với đàn ông, có thấp người hơn cũng phải đi giầy cao gót, ngẩng cao cổ cho ngang hàng. Bề ngoài có dịu dàng, ngọt ngào đi nữa thì cũng đe dọa ngầm. Giống như ông đến Square Mile Park mà thấy bảng “Coi chừng mìn”, chữ bay bướm, bảng nằm giữa cỏ xanh hoa đẹp, nhưng mà tưởng bở xăm xăm bước vào là có ngày tan xác. Ừ, thì vợ nó là vợ nó, mình chẳng cần bàn bạc, nhưng mà con bé này dính dáng đến cái bực của tôi. Có gì đâu, rượu bia hai tuần, đồ nhắm không tệ, chuyện trò rôm rả, tôi bắt đầu buồn (tiểu). Đàn ông nhậu, nhất là nhậu bia, thì chạy ra vào phòng tắm thường xuyên, ông còn lạ gì. Tôi trờ đến phòng tắm thì thấy cô vợ xớ rớ đứng bên. Tuy đã buồn lắm rồi, nhưng mình là người lịch sự, đâm đầu vào chỗ đại/tiểu ấy trước mặt phụ nữ thì kỳ quá. Cô ta mở miệng định nói gì đấy, nhưng anh chồng chạy lại ngắt lời, mở cửa phòng tắm cho tôi. Nghĩ lại, tôi chắc anh chồng lừ mắt không cho vợ nói bậy. Ha ha ha, đúng thế, đùa tí thôi, thời buổi này bố bảo mấy anh chồng cũng không dám lừ vợ.

Tôi hơi thấy lạ, nhưng cũng không để ý. Tâm lý mấy cô tân thời, ai mà hiểu được. Mấy anh chồng lại càng không hiểu. Cược bao nhiêu tôi cũng chấp. Mấy thằng con tôi đấy, nói chuyện nghề nghiệp, chính trị thì thông suốt sắc bén lắm, động đến vợ là ngơ ngác mù mờ, mặt đần ra trông đến phát chán, mỗi chút là “để con hỏi ý vợ”. Thế thì nói gì đến lo chuyện lớn lao phục quốc khỉ gió gì nữa. Phải, phải, chuyện phục thù phục quốc là trà dư tửu hậu…Ừm, thì sau vài tuần nhậu nữa, tôi lại buồn (tiểu). Lần này, anh chồng chưa kịp chạy đến thì cô vợ đã xấn xổ vào tận mặt tôi: bác chịu khó ngồi xuống nhé, lau dọn phòng tắm cực lắm. Đấy, ông xem, có phải ngỡ ngàng, có phải bẽ bàng cho tôi không. Mình thì buồn quá rồi, không đủ sức nổi đóa lên bỏ về, thế nên phải vâng lời một đứa đáng tuổi con cháu mình, nhỡ không nó vào nó thấy vung vãi nó mắng té tát thì còn nhục hơn. Mà ông ạ, chuyện đời quái lạ, buồn thế mà khi ngồi xuống nó lại không ra…Chắc tôi phẫn uất quá, hoặc cơ thể của tôi nó chống lại ông ạ. Ông bảo không phẫn làm sao được. Mình là khách, nó là chủ, mà nó tiếp đãi mình như thế, ra lề luật bắt mình theo cơ đấy. Lại nữa, nó nhãi ranh mà chẳng biết kính người lớn tuổi. Ăn nói lưu loát mà làm gì. Học hành giỏi giang mà làm gì. Kiếm tiền nhiều thì chỉ là trọc phú, hai chữ lễ nghĩa không làm sao mua mà có được. Đã thế, tôi ngồi xuống là cơ thể của tôi chuyển ngay sang chuyện đại tiện, nó bị rối, tôi bị rối, thế là bí cả. Càng nghĩ càng bực, càng ngồi càng bí, thế là tôi bỏ về. Từ đây cạch mặt căn nhà ấy, vợ chồng ấy.

Chưa, chưa hết đâu ông ạ. Chỉ có chuyện ấy thôi thì tôi chỉ mất ngủ nửa đêm thôi, nhưng còn chuyện này nữa. Tôi về nhà, gặp thằng con lớn sang thăm, tôi kể lại, mong nó bênh mình vài câu cho đỡ tức, ai ngờ ông biết nó nói gì không. Nó cười, bảo là chuyện thói quen thôi. Không biết nó có nhìn thấy vẻ mặt của tôi không mà nó thao thao so sánh chuyện ngồi tiểu như chuyện…cài dây an toàn trong xe hơi. Lúc đầu ai cũng thấy khó chịu, thậm chí ảnh hưởng đến việc lái xe, nhưng bây giờ quen rồi thì nó như phản xạ, nhiều khi không có không được. Tôi nghĩ đến lúc ấy thì mặt tôi thộn còn hơn mặt nó lúc nhắc đến vợ. Con trai tôi đẻ ra, dạy dỗ từ nhỏ đến lớn mà cũng như thế đấy, còn dám nói gì chuyện dạy vợ của con người ta…

Không, tôi không mất ngủ vì bực mình. Tôi mất ngủ vì…sợ. Ông nghĩ, theo cái đà này, có bao giờ đàn bà sẽ thắng thế đàn ông hoàn toàn không? Nếu họ thắng thế, thì chúng mình thành phái yếu mất rồi còn gì? Nếu mình là phái yếu, ông nghĩ mình có thành phái đẹp không? Tôi biết đẹp hay không thì chưa chắc, ý tôi là nếu mình thành phái đẹp mình có phải chăm chút sửa sang son phấn như đàn bà bây giờ không? Mỗi lần xem phim Hàn thấy bọn đàn ông để tóc dài uốn ép sấy nhuộm, tỉa lông mày như con gái là tôi cứ buồn cười. Ông ạ, có khi nào đấy là tương lai của cả cánh đàn ông chúng mình không? Chẳng những thế, lại còn phải thoa móng tay móng chân, đi đứng õng ẹo, nói năng mềm mỏng, quần áo là lượt…không thế thì chẳng mụ nào để mắt đến. Làm sao không mất ngủ cho được…hừ hừ…Lâu lâu có một lần như thế này, tôi ngẫm nghĩ ra rằng gần đất xa trời là cái phúc đấy ông ạ.

bài đã đăng của Bắc Chí


3 bình luận »

  • Phùng Nguyễn viết:

    Duyên dáng và tinh quái. Một bàn thắng ngoạn mục cho Nữ quyền.
    PN

  • trần mộng tú viết:

    Phản ứng dí dỏm và thông minh.
    tmt

  • Trương Đức viết:

    Cuộc “đấu tranh” vẫn còn tiếp diễn!

    Khi Mác nói rằng, Hạnh phúc là đấu tranh, có lẽ (hình như?) ông nói về cuộc “đấu tranh” giữa “phái mày râu” và “phái đẹp” để dành lấy hạnh phúc, chứ không phải giữa “các giai cấp” của xã hội loài người chúng ta thì phải?! Tôi nghĩ thế!

    Đó là bởi vì, tuy biết rằng khái niệm “Hạnh phúc là đấu tranh” đã bị/được “những nhà cộng sản” “vơ vội” vào đầu tiên để làm “cương lĩnh hoạt động” của họ, nhưng, khổ quá, tôi lại nghĩ, “hạnh phúc” đâu có phải là một thứ “đặc ân” gì đó chỉ dành riêng cho “một giai cấp” nào trong xã hội, có phải không các bạn?!

    Tất nhiên, tôi biết, khi bàn về “giai cấp”, tức là nói đến chính trị, thì cái ý nghĩa của khái niệm “hạnh phúc” đã không còn mang tính thuần túy và nguyên thủy như “hồi xưa” – thời “khai thiên lập địa” của Tạo Hóa – nữa rồi, nhưng tôi lại muốn bàn chính đến cái ý nghĩa ban đầu ấy của nó!

    Nghĩa là, tôi lại nghĩ, cuộc sinh tồn của chúng ta trên cái “địa đàng trần gian” này, “quay đi quẩn lại”, cũng chỉ là cuộc “đấu tranh đi tìm hạnh phúc cho nhau” của đàn ông và đàn bà chúng ta! Chắc chắn thế!

    Bởi vì, tôi xin hỏi các bạn, thế giới của chúng ta ngoài đàn ông là Adam và đàn bà là Eva ra, thì còn ai vào đây để mà có thể “đấu tranh” nữa, chẳng lẽ lại “đấu tranh” với các loài động vật, thực vật, với thiên nhiên? Tức là, tôi xin triển khai ý của Mác: Hạnh phúc trên cõi đời này chính là cuộc đấu tranh “cả hai cùng còn” (không phải “một mất một còn”) của đàn ông và đàn bà chúng ta!

    Cuộc đấu tranh này, bắt đầu từ trên thiên đàng, khi Adam và Eva ăn trái cấm (khi này không biết ai ăn trước?) và tiếp tục diễn ra dưới dương gian, cho đến tận ngày nay. Trong suốt “quá trình đấu tranh” đó, cả hai bên đều đã ghi được “những bàn tháng ngoạn mục”, tôi có thể kể ra đây, nhưng e rằng mình thừa, các bạn chắc cũng biết hết cả rồi! 🙂 Tôi chỉ muốn bàn về cái trường hợp “duyên dáng và tinh quái” của tác giả Bắc Chí này một chút:

    Có một điều vô lý như thế này, mà có lẽ ít người đàn ông không chịu “nhìn nhận”, là đàn ông chúng ta, sống ở trên đời, nghiễm nhiên cho mình được vô số “những quyền hạn” rất chi là… vô lý! Chẳng hạn như tự do nhậu nhẹt, tự do “bao gái chân dài”, tự do “tát mắng vợ con”, v.v…, hoặc “tự do đứng đái trong phòng tắm nhà người ta” như nhân vật “Tôi” trong bài tản văn “ngồi làm sao tiểu” này chẳng hạn. Có nghĩa là, tôi lại nghĩ, trong khi những người đàn bà, phải công nhận họ là những sinh vật rất “khiêm nhường” và “tuyệt trần”, không bao giờ “hống hách đòi hỏi” gì cả trong cuộc “đấu tranh” với người đàn ông, tại sao đàn ông chúng ta lại không “tự quản” (chẳng hạn phải tự ngồi xuống tiểu đàng hoàng cho… sạch sẽ, không cần “đàn bà” nhắc! 🙂 )được mình? Những người đàn bà, là phái yếu, họ làm được, còn chúng ta – những người đàn ông -, mang tiếng là “phái mạnh”, lại không làm được? Phải chăng trong người đàn ông, từ xa xưa, đã có một “mặc cảm”, mình là “kẻ yếu”, nên lúc nào cũng phải “giương oai diễu võ” trước, “đàn áp” phụ nữ trước?

    Chính vì thế, bác Bắc Chí à, tuy trường hợp của bác “ngồi làm sao tiểu”, nhưng tôi xin bác cứ “ngồi xuống” đi, hà, hà, bởi vì khi đó, bác sẽ… “đại” được, bác ạ! 🙂

    Có mấy lời “bộc bạch” như thế, gọi là “cứu nguy một bàn thua trông thấy”, tôi xin gửi lên đây 🙂 !
    Trân trọng.
    Trương Đức

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)