Trang chính » Chuyên Đề, Đoản văn, Phụ Nữ & Giới Tính, Sáng Tác Email bài này

tam đoạn luận sau Tứ Thư

 

47_three_triptych

May Timaru

 

1. Con Gái

Cô ta đã hủy giới tính của chúng tôi. Hoặc chúng tôi đã bị thiến và trở nên như đàn bà. Thật nhục nhã. Trong phòng vệ sinh cô ta dán tấm biển với nội dung “Quý Ông  Xin Vui Lòng Tiểu Ngồi. Cám Ơn”. Trước đó cô ta đã dài dòng nói về phòng vệ sinh là nơi bất bình đẳng vẫn diễn ra. Cô ta khẳng định đó là sự kỳ thị giới tính. Bằng vẻ bình thản giả tạo nhằm che dấu sự phấn khích, cô ta kể chuyện ông bố.  Người bố suốt đời không bao giờ nói đến chữ “nữ quyền”. Nhưng ông sống đúng như một người ủng hộ và bảo vệ chủ thuyết nữ quyền. Dù vậy, tôi đang tự hỏi,  tại sao lại bắt đầu một câu chuyện về phụ nữ từ những người đàn ông. Tôi không hiểu. Có thể vì đàn ông có trước đàn bà, vì Chúa trong thiên niên kỷ này là đàn ông, vì con cái mang họ bố, vì phần lớn các tên họ đều mang nam tính: Williams, Smith, McCain, Trần, Phạm, Phùng…,  vì mỗi khi nói đến nữ quyền thì những người đàn ông hay trở nên căng thẳng.
Tôi rất mơ hồ về việc trong gia đình ai là người lau chùi phòng vệ sinh. Có lẽ ngày trước là người giúp việc trả lương tháng. Sau này là phân công. Nhưng dù tôi có quên lượt mình, thì phòng vệ sinh vẫn cứ sạch như lau như li. Hình như mẹ tôi hay em gái tôi cũng hay quên, chẳng ai phải lau dọn cả. Thế mà không bao giờ thấy một giọt nước nhểu trên vành ghế, hay một tia vung vãi lên tường, hay một dòng rỏ xuống sàn. Không bao giờ phải ngửi mùi khai bốc lên từ  tấm thảm quanh chỗ ngồi. Nó như một phép lạ, do một bàn tay tiên phù phép mỗi lúc chúng ta lơ là, những thứ gọi là bài tiết được phủi sạch, dường như không tồn tại. Phòng vệ sinh của chúng tôi chỉ có dấu vết của sự tinh khiết: mùi thuốc sát trùng hơi chanh hay gỗ thông, dầu gội mùi táo, kem thoa mặt mùi sữa, nước hoa Pháp mùi da thịt, phấn rôm trẻ nít mùi hơi thở trong lành, mùi trầm hương từ làn khói ẻo lả vươn lên khi dòng nước trong bồn cầu rụt xuống
Đó là câu chuyện thần tiên thời con gái khi còn ở nhà với bố. Bố cô luôn đi tiểu ngồi, ông bắt các con trai phải đi tiểu ngồi trong nhà, và ông dặn con gái: “Nếu con lấy chồng, con phải yêu cầu chồng cam kết đi tiểu ngồi. Chuyện khó nói, nhưng nói được sẽ tránh cho con nhiều phiền phức về sau. Bố biết tính con sạch sẽ. Con sẽ không chịu nổi những thứ vung vãi. Con sẽ phải chùi dọn ngay mỗi lần chồng dùng phòng tắm. Liệu con có làm được suốt đời, mỗi ngày, nhiều lần như vậy không? Chưa kể nếu con có con trai, nhiều đứa con trai, tất cả thời gian sống của con chỉ để dành vào việc chùi nước tiểu.”
Cô ta kể chuyện ngày còn nhỏ cô đã từng đái đứng ra sao. Những đứa con trai trong xóm ngày đó xúm lại đánh con bé gái tơi tả, đẩy nó ngồi bệt xuống đất, bắt bẹt chân đái cho chúng xem. Trong đầu chúng đã có ý niệm rõ ràng về trật tự giới tính. Đó là chuyện tự nhiên, đái đứng mới là đàn ông con trai. Con gái đứng đái là đe dọa trật tự đương nhiên và bẻ cong giới tính, những tội lỗi xã hội không tha thứ được. Nhưng còn bố, ông đã chứng minh bằng cách đi tiểu ngồi từ bao lâu nay, từ trước khi lấy vợ. Bố vẫn bình thường đấy thôi. Mà những người đàn ông khác cũng sẽ thế, người bố cam đoan như vậy, những lúc họ đi cầu họ phải tiểu ngồi cả. Chỉ cần chúc xuống một tí, nhè nhẹ, ron rót, hạn chế âm thanh vừa đủ, và sau đó rửa tay (vâng, khoản này đàn ông cần được nhắc nhở thêm). Có gì phản tự nhiên đâu. Người bố nói, chỉ là vấn đề quyền lực, đứng đái là người mạnh, quỳ xuống chùi là kẻ yếu. Con cần làm cam kết với người chồng chưa cưới của con. Nhớ rằng tiểu ngồi điều kiện cần, đầu tiên, để tiến tới hôn nhân.
Cô tuyên bố rằng, tất cả những người bố phải làm điều này cho con gái họ.

 

2. “Vợ”

Những người đàn ông không thích cam kết đó, vì họ vẫn sống trong thế giới thần tiên. Thế giới luôn có một bàn tay tiên vô hình chùi phăng mọi thứ ô uế. Và những người phụ nữ đã bắt đầu đặt câu hỏi về nhiều thứ, trong đó có việc sống và làm mọi phận sự chỉ với một bàn tay. Trước kia không ai nhìn thấy điều đó, rằng giai cấp phụ nữ chỉ có một bàn tay và đa đoan trăm việc. Nhiều phụ nữ cũng không ý thức họ bị chặt tay. Họ cảm thấy đời sống bất công, họ đau khổ trong gia đình, nhưng họ không rõ vì sao, họ cũng không dám lên tiếng. Biên giới phân chia giới tính đã ăn rễ quá sâu đến độ trở nên đương nhiên, vô hình, không hiện hữu. *
Nhưng nghe đồn rằng câu chuyện phòng vệ sinh đã vượt khỏi thế giới riêng tư trở thành một phong trào xã hội, một cuộc cách mạng giới tính mang nhiều ý nghĩa tích cực (hơn cách mạng tình dục trước đó). Những người đàn ông không muốn ngồi tiểu sẽ không thể có vợ. Không cô gái nào muốn lấy anh ta. Trên báo bắt đầu thấy những mẩu quảng cáo tìm người sống-chung-như-vợ. Nhưng không phải vợ thật, tất nhiên, vì vợ thật thì làm không công, còn vợ thuê thì mọi thứ đều phải quy ra tiền, tiền đô cả. Những người đàn ông nhiều nam tính, không muốn bị hủy giới tính, không muốn bị thiến,  đã đăng những mẩu tin đại loại như thế này:
Tìm một người phụ nữ độc thân, dễ nhìn, khả ái, thông minh, duyên dáng, tận tâm, yêu trẻ con, chăm chỉ, làm việc toàn thời gian, bao ăn ở, trả lương theo  từng công việc được thỏa thuận trong hợp đồng, bao gồm nhưng không giới hạn trong các việc sau:
A.    (Nếu không mang bầu và sinh đẻ)
-    Ngủ chung mỗi tối, $50/ đêm, 30 ngày/tháng         1,500/ tháng
-    Nấu ăn ngày hai bữa, $20/ngày                          600/tháng
-    Dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, $75/tuần            300/tháng   
-    Giặt ủi, $2/món, trung bình 20 món/tuần        160/tháng
                                   Trung bình                    2,560/tháng

(Nếu bằng lòng mang bầu và sinh đẻ, sẽ thêm các khoản sau:)
B.    Tiền mang thai trong 9 tháng và sinh nở: 10,000 nếu sinh tự nhiên, hay 15,000 nếu phải mổ khi sinh. Tiền này không tính vào lương tháng.

C.    Tiền lương thêm vào sau khi sinh:
-    Giữ trẻ, 24 giờ/ngày và 7 ngày/tuần, 1,500/tháng     
(gồm tắm rửa, nấu ăn, đưa đón, linh tinh…)
-    Dạy học $20/giờ, 2 giờ/ngày, 5 ngày/ tuần, 800/tháng
____________________________________________________    
               
Tổng cộng từ (A) và (C)    $4,860/tháng  hay $58,320/năm  

Chú thích: Đây là giá phỏng định tối thiểu cho một người trung lưu sống tại Hoa Kỳ. Tiền lương có thể thay đổi từ  US$40,000 đến 140,000/ năm, tùy vào các yếu tố màu da, chủng tộc, ngôn ngữ, tuổi tác, bằng cấp, và kiến thức của người nộp đơn.   

Liên lạc: 336-364-6478 hay FEMEMINIST*

3. Mẹ
 

Mọi sự diễn ra bên ngoài tôi nên tôi không thấy gì thay đổi nơi mình.
Cô ta nói, “Nó là con anh mà.”
Sau khi sinh đứa nhỏ mọi thứ bắt đầu khác lạ. Cô ta không còn nguyên vẹn mà trở nên thiếu hụt hoặc dư thừa. Một đôi khi trong lúc làm tình tôi hơi hoảng khi thấy một người đàn bà khác dính chặt vào người cô. Bà ta bồng đứa bé mới ra đời.
Nhiều năm sau, mọi sự vẫn diễn ra khi người đàn bà tiếp tục bành trướng, phân đôi và nhân đôi. Tôi không biết mình đang đi vào âm đạo nào của những người phụ nữ. Những đứa trẻ vẫn khóc. Mỗi đứa bé đẻ ra một người mẹ.

 

•    “Sex class is so deep as to be invisible” (The Dialectics of Sex- Shulamith Firestone)
•    FEMEMINIST, sáng kiến kết hợp hai từ Feminist và Meminist (đặng thơ thơ)

Xem định nghĩa và mục tiêu của phong trào Nam Quyền / Meminist Movement
http://www.facebook.com/group.php?gid=22047338

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch