Trang chính » Chuyên Đề, Phụ Nữ & Giới Tính, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

mời ngồi

0 bình luận ♦ 18.11.2011

 

toiletJanestone_handiedan

Toilet/Jane Stone No. 2Handiedan

 

Không biết từ bao giờ, căn nhà ấy bỗng dưng nổi tiếng. Nhìn bên ngoài không có gì đặc biệt, trừ đám đông đàn ông đứng xếp hàng bên ngoài cửa từ sáng sớm. Một nửa đám đông ấy đến vì tự hào hoặc muốn chứng tỏ can đảm đàn ông của mình, rằng cả hai lá mật lá gan của họ đều lớn, trận mạc còn sá gì huống chi là căn nhà be bé ngoài bìa thành phố. Nửa đám đông còn lại đến vì tò mò, vì muốn có một sự kiện gì đấy thú vị hơn trong cuộc đời chán ngắt của họ, vì muốn có dịp đàn đúm. Tất cả đều tự hỏi, cuối cùng, họ có đủ can đảm hoặc tự ái để bước chân qua ngưỡng cửa căn nhà ấy hay không.

Trong lúc xếp hàng chờ khung cửa nhỏ màu xanh mở ra, đám đàn ông kể lại những câu chuyện chung quanh những người đã đến trước họ. Có những câu chuyện tai nghe mắt thấy, cũng có những câu chuyện từ quả trứng đã mọc lông trổ cánh sắp ra ràng. Điểm chung trong các câu chuyện là đương sự, người bước ra khỏi căn nhà kỳ bí, không bao giờ kể lại diễn biến trong khoảng thời gian trong căn nhà ấy. Nhưng những phản ứng của họ rất khác nhau. Có người hớn hở như vừa gặp tiên, có người lơ láo như nhìn thấy quỷ. Giống như thiên đàng và địa ngục đã hợp về một chỗ, hoặc quyền phép trong căn nhà, theo một anh chàng to lớn dáng điệu phô trương, là của một người nữ, buồn vui bất chợt và đổi ý như chong chóng (mọi người cười hỉ hả).

Khi cửa nhà mở ra, êm lặng, không báo trước, mọi người bỗng im bặt. Người đứng đầu, to con hùng dũng, vai nghiêng về phía trước như đang chuẩn bị đẩy ngã kẻ địch, dợm bước đến. Bàn chân anh đặt lên bậc thềm thứ nhất, cùng lúc một tiếng kêu hốt hoảng từ phía sau vọng đến. Một bà già thấp bé hớt hãi chạy qua sân, nhảy vội lên bậc thềm cao nhất và túm lấy tóc anh ta. Trước cái nhìn sửng sốt của mọi người, bà lôi anh xềnh xệch ra ngoài, miệng rít lên: mẹ nuôi con lớn để con liều lĩnh thế này ư?

Sau khi đám bụi mờ sau lưng hai mẹ con tan đi, đám đông quay lại nhìn người thứ nhì trong hàng. Mảnh dẻ, mắt đeo kính cận, anh ta nhìn xuống đất, hình như đang suy nghĩ rất lung. Không ai giục anh, tuy rằng anh trầm ngâm càng lâu thì thời gian chờ đợi của mọi người càng dài. Cuối cùng, anh ta bước đi, nhưng bước chân của anh ta không chạm đến bậc thềm trước mặt, mà quay lui. Trước cái nhìn ngơ ngác của mọi người, anh cười gượng, nhún vai, hơi bẽn lẽn, rồi bước nhanh hơn rời khỏi.

Giờ mọi người chú mục vào người thứ ba trong hàng. Trước khi cánh cửa mở, anh ta huýt sáo vui vẻ lắm, nhưng bây giờ miệng anh ta hơi há ra như người ăn vội bị mắc nghẹn. Trong sự im lặng, anh ta quay nhìn mọi người, lúng túng, hai tay hết gãi đầu rồi thọc vào túi. Cuối cùng, hàm nghiến lại, anh ta bước vào. Mọi người giương cổ nhón chân nhìn theo cho đến khi anh khuất vào hành lang bên phải phòng khách. Không nhìn thấy anh nữa, mọi ngưởi dỏng tai lên nghe, có người nhắm mắt tập trung, có người nhúc nhích không yên vì chỉ nghe thấy tiếng đập thình thịch của chính trái tim mình.

Người thứ ba bước đến cuối hành lang, một bức tường trống. Bên tay phải của anh là cánh cửa đóng kín của một căn phòng ngủ. Bên tay trái là cánh cửa khép hờ của một căn phòng tắm. Anh bước vào phòng tắm. Không có gì khác thường, bồn rửa mặt, cầu tiêu, màu sơn tường xanh lá cây nhạt hơi tối đi trong ánh sáng luồn qua khung cửa nhỏ trên tường bồn tắm. Khoảng tường phía trên bồn cầu có hai chữ viết hoa: Mời ngồi. Anh nhìn xuống, mở nắp bồn cầu. Hai chữ mời ngồi hiền lành lịch sự là thế nhưng anh vẫn cảm thấy e ngại. Trong những phim hành động, những khung cảnh tưởng như đơn giản như thế này thường ẩn dấu rất nhiều nguy cơ. Nhưng anh đã đến đây rồi, chẳng lẽ chỉ còn một bước cuối cùng mà không làm xong? Anh thọc tay vào túi, cố tìm lại vẻ bất cần, nhưng cái nhếch miệng của anh cảm thấy giống cái nhăn mặt nhiều hơn, và tiếng huýt sáo ngắc ngứ mãi không ra. Anh bỏ tay ra khỏi túi, quay người, ngồi xuống xả cho xong chuyện. Bàn cầu ấm hơn anh tưởng tượng, tuy anh phải ngồi một phút trước khi cơ thể anh làm việc như bình thường. Bớt căng thẳng, anh nghĩ đến hai chữ mời ngồi và mủm mỉm cười. Lại còn phải mời cơ. Nếu anh kể lại, mẹ anh sẽ ngạc nhiên lắm: không ngồi thì đứng như đứng đường ấy à?

Xong xuôi, anh đảo mắt tìm cuộn khăn giấy ở hai bên. Anh vừa định giơ tay kéo lớp giấy, thì một cánh tay trắng mượt mà hiện ra, bàn tay đã cầm sẵn lớp khăn giấy. Uyển chuyển như đang trong điệu múa, cánh tay vươn đến bên anh, nửa như lau cho anh, nửa như vuốt ve. Những ngón tay hồng hào nhẹ khép lại, rồi buông ra, kín đáo che đi lớp khăn giấy đã dùng và rút vào tường. Người xếp hàng thứ ba ngẩn ngơ nhìn theo, chờ một lúc không thấy bàn tay trở lại, ngần ngừ đứng dậy, tự hỏi nếu anh lập lại những động tác ban nãy, bàn tay có xuất hiện không? Anh chưa tìm được dự đoán nào cho câu trả lời thì cánh cửa phòng tắm lặng lẽ mở ra. Dấu hiệu quá rõ ràng rồi đây, anh tự nhủ. Anh bước ra khỏi căn nhà với một nụ cười mơ hồ và vẻ bâng khuâng của Từ Thức lúc rời thiên thai.

Người thứ tư, bây giờ là thứ hai, nhìn rất chăm chú người vừa bước ra. Ốm yếu, dáng vẻ rụt rè, anh phải hít vài hơi thật dài rồi mới khẽ khàng nhón chân đi vào, như thể bậc thềm căn nhà làm bằng pha lê dễ vỡ. Vào trong phòng tắm, anh nhìn quanh quất, xem xét thật kỹ xem có ống kính máy quay phim nào được đặt lén hay không. Đứng trước bồn cầu, anh phân vân nhìn hai chữ “mời ngồi”, mở nắp, rồi đóng lại, quyết định rằng bước vào đến đây là anh đã thoát những trêu chọc của người bạn anh bên ngoài rồi, miễn là anh một mực giữ im lặng. Anh thở ra một hơi dài, định xoay người đi ra, nhưng bỗng sững lại. Sau lưng anh, ngay vùng mông anh sẽ tựa lên bàn cầu nếu anh ngồi xuống, một cảm giác như có bàn tay êm ái đang mơn trướn làm anh run lên. Hình như chưa bao giờ có ai buồn chú ý đến phần thân thể ấy của anh, gầy gò và mờ nhạt như những phần khác, chứ đừng nói chi đến một cử chỉ âu yếm. Anh vội vàng mở nắp bồn cầu để ngồi xuống, nhưng cánh cửa sau lưng anh đã mở ra, và anh lủi thủi đi, mang trong lòng và trên mặt vẻ nuối tiếc mơ màng.

Bạn anh, người xếp hàng thứ năm, vỗ vai anh thật mạnh rồi đi vào. Bậc thềm rung lên dưới sức nặng những bắp thịt và quần áo sột soạt căng lên quanh bờ vai rộng. Anh bước vào, đầu ngẩng cao, tự tin và hùng dũng. Anh là đàn ông trong số những người đàn ông, kẻ tiên phong trong mọi tình huống cần giải quyết, và tự hào một cách rất lộ liễu rằng phụ nữ đã qua tay anh rồi sẽ không bao giờ quên nổi. Anh liếc nhìn hai chữ “mời ngồi,” nhìn thoáng màu sơn, khịt mũi, rồi dạng chân như mọi lần, ngắm với vẻ thích thú vòng cung nước tuôn vào miệng bồn, sủi tung mặt nước bên trong. Xong xuôi, hà một tiếng như mới tợp ngụm rượu, anh đợi giọt nước cuối cùng nhễu xuống trước khi gói ghém để trở ra.

Đúng lúc ấy, những người đang xếp hàng bên ngoài nghe một tiếng thét rùng rợn, tiếng thét có âm cao hơn giọng bà ca sĩ opera hàng đầu bấy giờ, vút lên đến xói óc. Mọi người xôn xao lên, một vài người dớn dác định rời hàng. Trong sự im lặng nặng nề sau đó, không ai có thể đứng yên, và sau mười phút có những người âm thầm bỏ về. Những người còn lại bám chặt ngón chân vào đất, quyết định chờ xem người đàn ông to con trở ra. Rất lâu, lâu lắm, hai ba giờ, hay cũng có thể chỉ khoảng nửa tiếng, cái bóng của anh ta thểu não bước xuống bậc thềm, loạng choạng như sắp té. Không ai chạy lại đỡ. Người ta nhìn khuôn mặt dúm dó của anh, dáng vẻ bại trận của anh, đôi mắt hứa hẹn rất nhiều ác mộng trong tương lai. Rồi họ đồng loạt xô nhau chạy, đẩy anh ta chúi ngã ngồi xuống đất.

Không có ai trong đám đông ấy trở lại xếp hàng lần nữa, nhưng họ, cách này hay cách khác, tìm cách hỏi người xếp hàng thứ năm chuyện gì đã xảy ra, và tiếng hét ghê gớm kia là của ai. Anh ta nhìn lảng đi, những bắp thịt như thu rút lại chỉ còn một nửa, không trả lời. Thật ra, anh ta phải cố hết sức để giữ cho mình đừng run hoặc òa khóc, khi những câu hỏi ấy gợi lại kinh nghiệm kinh khủng anh phải trải qua. Anh không tin mình có thể kể lại, rằng trong lúc chờ giọt nước cuối nhễu xuống, anh vẩn vơ nhìn lên tường, nghĩ thầm hai chữ “mời ngồi” trong phòng tắm thật là quái đản. Phòng tắm này chỉ dành cho phụ nữ sao? Mà nếu đúng vậy, tại sao còn cho đàn ông vào? Thật vẽ chuyện. Rồi anh cảm thấy một cảm giác đê mê dâng lên từ phần thân thể không che đậy. Những cái vuốt ve khiến cả người anh hừng hực như lò sưởi nhóm mùa đông. Anh định nhắm mắt tận hưởng, nhưng anh muốn biết nguồn gốc của lạc thú ấy. Anh nhìn xuống, và không hề biết mình đang làm thế, hét lên một tiếng rởn da gà. Ôm ấp báu vật của anh, là một bàn tay thô kệch và lông lá, đầy dẫy nam tính, bừng sức mạnh đàn ông. Vừa ghê sợ, vừa khoái lạc, anh vật mình ra sau, ngất đi một lúc trước khi tỉnh dậy, lần mò rời khỏi căn nhà. Anh chỉ mong quên đi, nhưng anh không quên nổi, vẻ thô lỗ kinh tởm của bàn tay và lạc thú dường như còn tăng hơn lên khi anh nhìn thấy bàn tay ấy. Một ngày kia, anh biến mất, không ai biết đi đâu. Có người bảo nhìn thấy anh lảng vảng gần ngôi nhà thần bí như đang tìm cách lẻn vào. Để làm gì? Kẻ tò mò hỏi tiếp. Ai biết, ai biết được…

bài đã đăng của Tiểu Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)