Trang chính » Chuyên Đề, Phụ Nữ & Giới Tính, Sáng Tác, Thơ Email bài này

một cõi ra vô

 

ovaries-lauren-goia

Ovaries – Lauren Goia

 

 

 

ở một góc khuất
thượng đế đã làm điều tắc trách
chúng tôi phải dừng việc yêu đương
bởi vì nàng mắc đái

làm bộ làm tịch và bế tắc
bắt đầu xuất hiện ngay từ tác phẩm đầu tay của người
cái kết lửng lơ dấu vào hai bắp vế
đêm tối sinh ra từ nỗi bất toàn

hàng triệu giấc mơ đã dẫn dắt chúng tôi đi
và sinh sôi từ đầu ghềnh cuối bãi
nhưng thân phận còn khai mùi nước đái

đặt lên bệ thờ hình ảnh cội nguồn
nơi mẹ tạo ra con
một bài kinh cho riêng mình
trăm chiếc trứng không chiếc nào là trứng lép

tạ ơn cánh cửa cho dù là cửa hẹp
đã đưa con đi vào cuộc đời
và cứ khi gặp một người đàn bà
nỗi nhớ năm xưa cứ giục con quay về chốn cũ

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị


6 bình luận »

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    “chúng tôi phải dừng việc yêu đương
    bởi vì nàng mắc đái”

    Khi hai người (nam nữ) đang trong quan hệ thân xác, các nhu cầu sinh lý khác như đi tiêu, đi tiểu sẽ bị trì hoãn liên tục do các quá trình đối lập thần kinh.

    Thượng đế đã design như thế để làm dễ cho “việc yêu đương,” vốn quan trọng trong việc duy trì nòi giống:))

    NĐT

  • vuong ngoc minh viết:

    – nghĩa là theo sự hiểu biết của anh NĐTùng [anh vốn bác sĩ] thì trong quan hệ yêu đương giữa người nam đồng và người nữ, chuyện em mắc đái là không thể, đồng ý với anh hoàn toàn nhưng, theo tôi biết, ở đây là thơ và, trong thơ thì được phép hết thảy.

  • Trương Đức viết:

    Đọc lời bình luận của bác (thi) sĩ Nguyễn Đức Tùng mà tôi bật cười thích thú! :)

    Đó là bởi vì tôi nhớ lại cách đây vài ba năm, bác (thi) sĩ Tùng đã từng hỏi: “Thơ đến từ đâu?” qua một loạt bài phỏng vấn các nhà thơ nhà văn trên trang mạng talawas. Không biết từ bấy đến nay, bác (thi) sĩ kiêm phóng viên đã tìm thấy câu trả lời cho mình chưa? Nếu chưa, thì tiện đây tôi xin đề kiến một đáp án như thế này, Thơ đến chính từ… “một cõi ra vô”!

    Trước khi đi vào “giải thích” cái điều tôi vừa nói, xin được “tản mạn” sang chuyện khác một chút:

    Ở Việt Nam, hay những nước “chậm phát triển”, đi đường đặc biệt chúng ta hay bắt gặp những tấm biển đề “Cấm đái”, mà ở những nước “Phương Tây tự do” thì hoàn toàn không hề. Tức là có một “sự” như thế này: Do “ý thức” người dân của những nước “chậm phát triển” – theo cách nói thời thượng – là “có vấn đề”, nên chính quyền cứ phải cắm đầy đường những tấm biển “Cấm đái”, “Cấm ỉa bậy”, hòng giúp người dân dần dần có được một “lối sống văn minh” hơn!

    Tôi nhớ đến một câu thơ rất hay của nhà thơ Nguyễn Viện:

    Nó đái vào những cuộc ra đi trên bến cảng đẫm nước mắt để chui vào một con ốc trên bàn nhậu đẫm nước bọt
    Rồi nó thoát thân trên chiếc cầu vồng của ngôn ngữ
    Và đi tìm thượng đế
    Nhưng bọn ngu bảo đó là cơn ám ảnh tình dục
    Chào nhân dân đã xuống đường làm đĩ cho hôm nay và mai sau…

    Quay lại điều tôi vừa nói ở trên. Tức là, khi mà chúng ta đi trên những “con đường”, như Da Màu này chẳng hạn, “phố xá” đã sạch sẽ, bóng bẩy rồi, thì chẳng nên “cắm” biển “cấm tiêu”, “cấm tiểu” lên (dù chỉ trong đầu) làm gì nữa! Bởi vì, theo tôi kinh nghiệm, những sự “đái ỉa” của các nhà thơ nhà văn, nó… “thanh tao” và thâm thúy lắm cho những độc giả bình thường như tôi!

    Có mấy lời, gọi là “nay ở trong thơ nên có đái”, xin được chia sẻ như vậy. Nếu có sự gì “thô tục” và “lỗ mãng” ở chốn thi ca này, tôi xin được thứ lỗi!

    Trân trọng.
    Trương Đức

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    “trong thơ thì được phép hết thảy”
    Thưa anh Vương Ngọc Minh,
    Trong sáng tạo nghệ thuật, đầy rẫy phép tắc.
    Thơ càng thế. Phép tắc không sinh ra để trói tay trói chân người nghệ sĩ, mà để giúp anh ta đi xa hơn.
    Nói cho dễ hiểu, thì cũng như lái xe. Người lái lâu năm, cầm tay lái coi nhẹ như không, buông thả, mà chắc chắn. Càng đúng luật càng đi nhanh.
    Người không biết lái, vừa lao ra đường là đâm sầm vào người khác. Đi nhanh làm sao được?
    Nicanor Parra:
    Trong thơ mọi thứ đều được phép

    Nhưng với điều kiện này

    Bạn phải viết thật hay

    Tôi nhớ anh Hoàng ngọc Tuấn có dịch toàn bài thơ này, hình như từ tiếng Tây Ban Nha (?), anh có thể đọc trên Tiền Vệ.

    Nguyễn Đức Tùng

  • black raccoon viết:

    Có một giai thoại trong văn học Nga (?), khi một nhà thơ đọc câu thơ của bạn :

    tôi tàng hình
    bóng mình trong suốt
    thật thú vị
    tôi thấy tất cả
    chả ai thấy tôi giữa ngày

    Nhà thơ nói : mình trong suốt nhưng nhớ chừa 2 mắt lại nhé. Nếu không, người không thấy bạn, mà bạn cũng không thấy người đấy…

  • Vui Nguyen viết:

    Hình như anh Nguyễn Đức Tùng muốn nói đến vấn đề kỹ thuật trong công việc làm thơ, “tay nghề” của một thi sĩ. Làm thơ, làm nghệ thuật chắc khác với …lái xe. Picasso có thể vẽ 2 con mắt mọc trên má một thiếu nữ, dù chuyện đó …không thể xảy ra với…y học. Chuyện không “mắc đái” trong khi làm tình có thuộc về kỹ thuật làm thơ chăng, hay nhà thơ có quyền cho “nhân vật” mình mắc đái lúc đó, giống như Picasso cho quyền 2 con mắt mọc ở chỗ nào ông ấy muốn. Nếu bài thơ thừa chữ, dư ý, không “sạch”, tay nghề thấp thì là chuyện khác.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch