Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Thơ, Thơ & Thời Đại Email bài này

bài không thơ số 1 ♦ bài không thơ số 2

 

nmn

“Với tôi, thơ có lẽ không phải là nơi thích hợp để tìm sự danh tiếng hay giàu có vật chất. Nó cũng không phải là nơi lí tưởng để phô trương mấy bồ chữ nghĩa uyên bác hoặc làm cái bô êm ái để xả stress vào những ngày cuối tuần… Ở phần tinh túy nhất của nó, tôi hiểu thi ca giúp cho ta “sống chậm” lại (nói theo cách của nhà thơ Billy Collins) nhưng đồng thời cũng đánh thức ta thoát khỏi sự chìm đắm trong những lớp sương mù của quá khứ, sự trì độn và hoang tưởng… Những trải nghiệm văn hóa của con người đã gần như bị thay đổi triệt để trong kỷ nguyên của thiết bị số, dữ liệu số và không gian số. Và đến lượt mình, thi ca cũng không chỉ còn là nơi trú ẩn an toàn để những tâm hồn thất lạc tìm về mà còn là những tấm biển chỉ đường “cảnh báo chúng ta về cái thế giới phức tạp của đời sống chính trị và tinh thần” (chữ của nhà phê bình Cynthia Freeland).

Giờ đây, sau bao nhiêu nước chảy qua cầu, tôi cảm nhận một cách mạnh mẽ rằng, thi ca không thể khoác mãi bộ cánh du dương khoe mẽ hay an phận thủ thường… khi những giá trị căn bản của cuộc sống như tình yêu, lòng tin, niềm hứng khởi và hy vọng từng ngày bị đánh tráo, hạ nhục và giáng đòn thù thẳng cánh..” NMN

 

 

bài không thơ số 1

bố khỉ, anh uống gì, đứa con gái mặc áo trễ ngực bán cà phê vỉa hè bên hông nhà tang lễ nhìn tôi cười cười mời mọc, ngày nào chẳng đi qua, thèm muốn chết, bây giờ thì có cớ rồi nhé, cho anh li bạc xỉu

trước mặt tôi phía bên kia đường là một chùm bò cạp, mùa này mưa dữ thần, dáng người bộ hành như gầy đi dưới những tấm bảng hiệu to tướng màu đỏ quạch, lạnh phải biết, tôi chợt nghĩ đến những lỗ huyệt đào sẵn ngoài nghĩa trang ong ỏng nước

người đại diện nói, vã bọt mép, bài điếu văn thuộc lòng đang đến đoạn cao trào, trong giờ phút đau thương vô hạn này, đám đông như ngạt thở, ai thèm nghe cơ chứ

hoặc tôi hoặc là kẻ xấu số, người đàn ông lao từ lầu năm xuống đất, tôi tự hỏi

 

 

 

bài không thơ số 2

không thể chấp nhận được, người phụ nữ ngồi làm thinh nghe hắn sỉ vả, cần phải lập lại trật tự, hắn lên giọng

cái gì cũng phải có tổ chức kỷ luật, hắn dứ dứ tờ giấy trước mặt người phụ nữ lơ đãng, từ nãy giờ cái nhìn của chị dính chặt vào cánh cửa sổ

ai chẳng nóng ruột, nhưng chuyện gì cũng phải từ từ, hắn nói, giọng kẻ cả, căn phòng làm việc như muốn nổ tung dưới cái nóng, nghe chúng xúi dại có mà ăn cám, hắn chợt đổi giọng sau cái ngáp

cứ cái đà này đến loạn mất thôi, hắn than thở, lần đầu tôi còn chiếu cố, giọng hắn nghe tiếng được tiếng mất trong âm thanh phành phạch khó chịu của những cánh quạt trần quay hết cỡ

thôi viết cam kết vài chữ rồi về, ánh mắt láu lỉnh của hắn đảo nhanh về phía tờ giấy trắng, trên đó, cây viết nằm lừ đừ như con rắn ngụy trang chờ phóng nọc độc

à há, viết thì viết, dễ chừng đã trưa, trời tịnh không một chút gió, lác đác vài ba đồng nghiệp của hắn đã chuồn đi chợ, chị bỗng nhớ đến những đám mây trắng nõn và bầu trời xanh thẫm ngoài kia

tiếc quá, hôm nay là một ngày nắng đẹp

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Man Nhiên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch