Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 33

 

 

 

33

 

 

 

Mộng Hường từ ngày mở công ty bán hàng chạy lắm.

Khách đến với em thường là thành khách quen ngay. Bận bịu tíu tít suốt ngày nhưng được cái nhìn thấy đồng tiền mình làm ra ngày càng nhiều lòng cũng thấy vui khôn tả. Có điều dạo này họ Dương ít khi sang Việt Nam; còn Hường cũng bận việc kinh doanh nên cũng chẳng mấy khi sang Trung Quốc được. Cả Hường và Nghiệp “chướng” đều đang đà có tốc độ phát triển cao.

Tính Hường dạo này hay cáu cẳn.

Có lần gặp một nhà thơ anh ta tỏ ra quý mến em lắm lắm. Anh ta nói rằng trông thấy em là anh ta đã trông thấy nàng thơ. Tất cả những gì toát ra từ tâm hồn và thân thể em đều là thơ. Anh ta xin phép được “chuyện trò với em dài dài để nâng đỡ hồn thơ trong anh”. Anh nghĩ rằng nhờ có em mà anh sẽ viết nên những bài thơ bất hủ. Nghe anh ta nói sau ba phút là Hường đã không chịu được. Hường bảo hồn thơ chó gì đâu anh. Em thì không hiểu gì về tâm hồn đâu. Nhưng em nghĩ chắc là anh đang nghĩ về một cái gì đó cũng rất là “ồn”.

Em kể cho anh ta nghe về những câu/bài thơ có vần “ồn”. Ví dụ như:

Anh ra giữ đảo Sinh Tồn,

Ở nhà em giữ cái… tâm hồn cho anh!

Bài này là của nhà thơ nổi tiếng lắm, đã từng thần đồng.

Hay là:

Thu Nguyệt ngâm thơ Thu Bồn,

Thu Hà thích chí sờ tay Thu Phương.

Rồi là:

Gặp nhau ở ngã ba Cồn

Đãi nhau bát phở thịt lợn ngon ghê.

>

Hoặc là:

Đồ Sơn sóng vỗ dập dồn,

Chị em phấn khởi phơi người ra khoe.

Nhà thơ trẻ nghe đến đây thì chạy mất dép.

Thế nhưng trong một lần giao lưu với một nhà thơ già thì Hường đã cảm động thực sự.

Hôm ấy khoa Văn trường Sư phạm tổ chức giao lưu với nhiều nam nữ nhà thơ lớn, trong đó có cả những nhà thơ vừa được nhận Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật. Trong những nhà thơ ấy có khá nhiều người “có vấn đề”.

Buổi giao lưu thật là vui. Tất cả các thầy cô và sinh viên khoa văn đều có mặt. Mọi người nhất nhất đều ca ngợi tài năng, công lao cùng sự chịu đựng và hy sinh cho thơ của những nhà thơ vĩ đại của “đất nước 4.000 năm ôi tự hào biết mấy”. Nhìn cái cảnh mọi người nhốn nháo tâng bốc lẫn nhau, nịnh thơm nịnh thối ngất trời Hường cảm thấy gai mắt lắm. Ngồi ngay hàng ghế đầu phải nghe nhiều nên mặt em cứ thừ ra, rồi bất ngờ em phun ra mấy câu này:

Hôm nay gặp mặt rất ồn,

Thầy trò sư phạm nịnh… tài nhà thơ.

Em nói xong cả một góc hội trường cười rộ lên. Có nhà thơ đầu bạc ngồi gần nghe thấy thích lắm, quay ra hỏi tên em. Nghe em đáp xong mắt ông nhìn em cười hóm hỉnh rồi vừa nhấm nháy vừa đọc tặng em câu thơ thần sầu:

“Mộng” em “hường”

tim môi em bói đỏ[1]

Trời ơi, thế mới là thơ chứ. Em và các bạn cùng thốt lên. Ông nhà thơ già và Hường lập tức cùng trao đổi số điện thoại.

Đêm ấy ra về Hường vui lắm. Em được một câu thơ tuyệt hay. Em hưng phấn gọi điện mời tôi đến để cùng nhau “viết” Từ điển 26. Thế là tôi lại phải kể cho em nghe mấy câu chuyện sau đây.

Câu chuyện thứ nhất tôi kể cho em về một anh hùng thời chống Pháp. Khi bị quân Pháp bao vây anh hùng của chúng ta đã nhẩy từ đỉnh núi cao xuống sông. Anh trở thành tấm gương dũng cảm cho toàn quân. Anh được mời đi khắp nơi nói chuyện. Trong một lần tiếp khách quốc tế các đồng chí cấp trên muốn anh nhẩy lại một lần nữa cho người ta tin. Anh đứng trên cao nhìn xuống dòng sông, lắc đầu rồi nói: “Tôi ngày hôm nay không phải là tôi của 10 năm trước”. Nghe như đội kèn quân nh
ạc vẫn thường cử lên cái giai điệu “Ngày xưa khác, bây giờ thì nó khác.
Tèn tèn ten ten tèn tèn tèn ten…” Nghe nói vì thế mà anh bị cấp trên giận, mãi chỉ đeo cái lon đại úy, không “tiến bộ” lên được nữa.

Câu chuyện thứ hai tôi kể về một nữ anh hùng trong chiến tranh chống Mỹ. Chị chỉ nặng có 45 cân nhưng trong lúc hăng say bắn tầu bay Mỹ xâm lược chị đã vác được hai hòm đạn trên vai, mỗi hòm 45 kg. Lòng căm thù giặc cướp và sự hăng say chiến đấu đã làm cho chị lập nên kỳ tích thế giới. Sau này lại có cấp trên muốn chị vác lại hai hòm đạn cho khách quốc tế xem. Chị đã cố vác để rồi sụm cột sống, trở thành tàn tật suốt đời.

Hai câu chuyện tôi kể là muốn Hường hiểu rằng các kỳ tích phần lớn được lập khi người ta đang ở hoàn cảnh và trạng thái khác thường. Chính cái khác thường đấy đã tạo ra sức mạnh đột ngột trong những nhà lập kỷ lục đó. Bản thân tôi cũng vậy. Nếu hôm ấy lòng căm thù bọn ngoại bang hung tàn xâm phạm bờ cõi không bốc cao ngùn ngụt thì tôi đã không thể viết được cuốn “từ điển sống” 26 chữ cái ấy. Còn bây giờ thì… “anh Thân hôm nay không phải là anh Thân đêm hôm ấy”.

Hường cú lắm và hình như đã chửi tôi thậm tệ trên điện thoại di động.

Xin quý vị đừng vội mà mắng oan tôi. Tôi cũng chỉ là một con dân của dân tộc này, vì thế rất yếu sinh lý.

 

Nhưng ta thấy các cụ đâu có yếu…

 

Có thể là tại cái thời đại này nó thế…

Mà thực ra tôi nghĩ các cụ cũng chỉ “sung” trong những lúc bị chèn ép, những lúc không còn gì để mất. Còn lại thì cũng thấy chủ yếu là các cụ cũng “yên hàn” lắm ạ.

 

Ta xem độ số sao của nước Việt thì thấy nó nằm đúng phương của sao Chẩn Thủy Dẫn.

“Dẫn” là con giun.

Không biết mình là giun thì không khá lên được. Tuy nhiên, Trời không yêu riêng loài nào. Giun có việc của giun, rồng có việc của rồng. Rồng mà thất thế thì cũng không bằng con giun. Giun mà biết phát huy nội lực, hành xử đúng thời thì cũng vinh hiển được vậy.

Thực ra bản chất của giống người cũng có điểm rất gần với giun, đa phần là phải đến hoàn cảnh “xéo lắm cũng quằn” thì mới chấn khí lên được. Phương Tây “nhờ” bị quằn quại trong đêm trường Trung cổ mà mới vươn dậy làm cách mạng dân chủ. Nhờ có dân chủ mà mới thành rồng, phượng, hổ, báo. Vì thế mà càng trở nên hung dữ. Không khéo xử là lại quay về làm giun quèn như bỡn…

Nếu biết khai triển “giun tính” cho đúng việc đúng thời thì lo gì không đến bến vinh quang. Nếu cả nhân loại đều hoằng dương được “giun pháp” thì hòa bình thế giới là trong tầm tay vậy.

Loài giun có đức cực lớn là không cạnh tranh, “lỗ ai nấy rúc”, không cầu cao sang hoành tráng, sẵn sàng “ở chỗ thấp mà chứa được cả thiên hạ” như ý của Lão Tử. Đạo Hòa và Đạo Nhập của nó cực cao. Đức nó gần với đức của nước, mà nước là tượng của “trí”. “Mộc chủ nhân, thủy chủ trí” mà. Tiện đây cũng khuyến cáo các bậc giả thức: là trí thức đích thực thì phải học hỏi và thực hành “giun đức”, đặng làm gương cho thiên hạ.

Ai dám bảo giun với rồng là không cùng một họ?

 

Nói chuyện với Ông Bà/A Bồng quả là buốt hết cả đầu.

Mấy hôm sau Hường gọi điện cho tôi vừa nói vừa khóc. Có chuyện không hay với em rồi.

 

 

 

@

 

 

LỜI BÀN [PHÍM…] CỦA CÁC NETIZEN

 

Trần_X:
Bài “Giun ca” của bác hay quá ạ, thật xứng là 1 thiên cổ hùng văn!!

Và thật là kính nể nghệ sĩ Văn Hiệp khi ông tự nhận mình là “nghệ sĩ giun” trong bài thơ tự họa:

Nơi nào có đất cằn
Nơi ấy có họ nhà giun
Hiền lành chẳng làm đau ai
Mềm oặt như sợi bún

Năm năm, ngày ngày, tháng tháng
Miệt mài thâu đêm suốt sáng
Giun xoắn mình nhọc nhằn nhích dần từng chút một
Và đất và giun tơi xốp
Đơm hoa nảy lộc đón gió lành cùng chim hót véo von

Đất và giun và rất nhiều giun
Đã biến nỗi đau cằn cỗi tối tăm thành nắng xanh, xanh thẳm
Cho cây đời vượt cạn nhú chồi non

Mình thế đấy, đất gọi chúng mình là những nghệ sĩ giun.

 

nguyen lien:

Tum lai doc truyen cua anh em thay khoe nguoi, va hieu ra nhieu dieu do! Dau co co nao xau dau, cai co Mong Huong cua anh chi lam mom thoi, con tam hon, con nha buon ban can gi that. Muon co tam hon phai di tim nhung nguoi thuoc mot the gioi xa roi thuc te, suot ngay de tam hon treo nguoc canh cay ay.

 

ĐẶNG THÂN:

Anh cũng giữ quan điểm “đâu có phụ nữ xấu…

 

loinho:

…chỉ có phụ nữ không biết mình đẹp” ạ!! Hi hi

 

ben t:

Rất vui dạo này bác post tưng bừng hơn :) Chờ đợi nhiều khi điên tiết và ức chế.

 

ĐẶNG THÂN:

Tưng bừng chữ nghĩa nghênh ngang

Song song thấp thoáng nàng nàng chàng hang

 

J Ý KIẾN CỦA BẠN:

 

 

 

 




[1] Ý thơ Lê Đạt (1929–2008).

bài đã đăng của Đặng Thân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)