Trang chính » Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Mùa đông sắp qua rồi

 

 

5am_SketchIntheDark_July28

Phác họa: Thường Quán

 

 

Mùa đông sắp qua rồi, bầu trời buổi sáng nói thế, với hơi ấm bắt đầu cảm được khi bạn ló đầu ra xem những vì sao triêu dương đang trôi tới đâu, tiếng chim đơn trong khu rừng cây thấp tối kêu nhanh và rõ tiếng trong ức, trong một hốc xương cây, có như choàng tỉnh. Cậu hẳn cũng nhìn, vì không thể khác đi được – làm sao mà cưỡng được sức thu hút của Kim Tinh – đã là một đỉnh sáng xanh lấp lánh năm tia đuôi như vì sao lạ trong tích cũ thánh kinh kia? Kim tinh, sao Mai, ngôi sao du mục của những sửa soạn mở đường trong những tấm lều neo cát lữ hành đi liền với da thú, những tán xướng và những nhã ca. Sao Mai của kẻ dậy sớm bắt cái ấm trà trên ngọn lửa lúm nhúm ở Tân Cương, ở những thảo nguyên nhìn suốt con mắt xếch ấm, ‘Mai Ta đi băng ba trận gió là về tới xem văn minh nào chịu nỗi vó ngựa,’ những Kha Hãn ngồi lum khum với khói trà Ô Long lim nhim mơ giấc mơ Hán Dương. Sao Mai của những bà mẹ Bến Thủy, Nam Định ngồi vo gạo cho nồi cơm trước khi lũ con thức dậy khi chuyến tàu khởi đi từ Ga Đồng Hới lình xình chở mình ra Bắc thăm anh Lê Đạt đúng 5 năm về trước, khoảng này. Độ cuối tháng 7, Sao Mai mọc ở đỉnh đầu hướng Bắc thì chòm Thất Tinh cũng rõ nhất và gần cận điểm Đông nhất. Người lão làng bộ tộc trong sa mạc Bắc Bộ có ngoài trời một bay nhảy bảy chị em để gầy vòng lửa bora. Chòm Đại Hùng thấp và giang rộng cả một hướng Đông như một chiếc đại hồ cầm đang chỉnh lại một độ chùng một độ căng sắp sẵn cho mặt trời đã nửa đường về chính trạm. Người dưới phố thức dậy sẽ nghe cô xướng ngôn giao ban chuyển nhạc từ những khúc jazz trễ tràng qua những tiếng kim thanh tước, rất có thể là Winterreisse của Franz Schubert những ngày này. Người ngồi trong vuông studio kéo cao chiếc cổ áo ở Nam Bán Cầu mà tưởng những váng tuyết trĩu nặng những mái hiên thành Vienna, lặng tưởng theo những vòng quay quay của mặt đĩa nhựa chuyến đi mùa đông tài hoa của kẻ ấy, 31 tuổi đã giao trả hết tất thảy mọi đầu sáng linh ca cho một dứt điểm trớ về. Lữ hành mùa Đông. Đi mùa Đông. Winterreisse . Wintering. Ôi Schubert. Mùa đông sắp qua rồi, xay một vốc cà phê arabica, bật bếp gaz cho lên một vòng xanh tròn để mà thấy cái bóng xanh qua khung vuông cửa kiếng làm thành một trêu bay chấp chới trên giàn wisteria ngoài kia, cành khô với dây thân tua tủa, đã tuyệt không còn một dấu lá, gió có đi ngang cũng chỉ những đung đưa dọc và những lớ ngớ tóc rễ cứng của một chiếc đầu ý tưởng kết tủa bọt, hạt, sự cứng cáp, cô lại, hạt gạo, hạt thóc, những củ khô trong nhà kho chờ tới tháng tám cho vào đất. Vòng lứa ga xanh có nét lơi khơi của một thứ điềm triệu khi con người mình lơ đãng, nghi hoặc, nó nói thấy mông lung là thấy cái chớm thấy, mà cái chớm thấy là cái khó nhất. Chịu, đó là chuyện của ánh xanh phản chiếu qua một trong suốt kiếng, để cái phong ảnh chung vào cuộc đùa giỡn của gió đêm vào sáng, trên những thân giàn cô trụi mùa Đông, chỗ này mắt người chịu thua, lòng kiên định là xin im bặt. Đi thắp hai chén nến, thắp ba cây nhang lên bàn thờ, đọc “Diệu Âm”, Diệu âm quán thế âm, phạm âm hải triều âm, thắng bỉ thế gian âm, tiếng thế gian là tiếng gì mà người nghe như sóng bể, như đã im bặt lại lách len trớ về, âm thôi, không phán xét, không biện biệt, sóng chạy từ chân trời đen xanh, về tới bãi đập một tiếng, vỡ lưng trên cát, hay đập một ầm vang vào đá, ngày động, đảo khơi nhỏ như một hòn đá, thuyền nan mảnh như chiếc lá, kềm giữa ba đào, như trong trang tranh khắc gỗ của Hokusai. Lòng thuyền nặng nước mặn, không tay chèo nào còn nhìn rõ mặt mũi, bọn lãnh đạo nằm trong chăn ấm tam phủ đếm vàng lạng, y như thời Lê Mạc. Chỗ này cũng là thế gian âm, y như một tán xướng ca từ của Văn Cao, 55 năm về trước Anh có Nghe KhôngNhững ngày báo hiệu Mùa Xuân. Nhớ tháng 10, 1991, căn lầu nhỏ Yết Kiêu đấy, anh Phùng Quán trang trọng đi thăm người Nhân Văn, áo xanh đậm , râu bạc, Văn Cao bất ngờ đón (chắc là cũng sau nhiều năm) cũng râu tua phơ. Cuộc hội kiến đầu tiên (cũng là cuối cùng) đọc lại cho chính tác giả những câu thơ thần khốc mà đơn sơ "bao giờ nghe một bản tinh ca, bao giờ xem một tranh tĩnh vật, bao giờ chúng nó đi tất cả, những con người không phải chúng ta". Hai mươi năm rồi, ngày đầu tháng tư khi đứng với anh Ngô Minh ở mộ anh Phùng Quán và chị Bội Trâm, ngày đầu tháng tư năm nay ở Huế, tưới chén rượu trắng lên sỏi trắng, trời Thủy Dương buổi sáng ấy có cả màu xam xám len trắng bất-hoại của Hồ Tây, lẫn buổi trưa còn rét ở Yết Kiêu. Rồi nhớ lan man qua 1997, đang chần chừ với cái va li ra sân bay, chuông điện thoại reo, thì ra anh Dương Tường. “Anh DT tới hở?” Vậy thì chúng ta đi một vòng Hà Nội. Vòng Hà Nội lại qua đúng Yết Kiêu, vì là đúng giỗ Văn Cao. Những gặp gỡ cứ thế, chúng thường là không hẹn. Khi đi băng Hồ Tây với anh Lê Đạt qua Hồ Tây buổi sáng cũng lần 1997 ấy, ở trước bàn thờ anh Quán, chị Bội Trâm đi lấy nhang, và chén rượu, anh Lê Đạt thì "Quán ơi, có Quán về thăm đây." Anh Đạt nói giọng khỏe, và như bao giờ cũng neo thêm chút phong vị trào phúng, nét trào phúng cũng cả ở Phùng Quán, kể cả khi kể những chuyện điếng lòng. Mùa Đông sắp qua rồi, cạn ly cà phê, gõ mấy chữ, thì trời đã rõ xanh bên ngoài, cây đào sapa trồng mấy năm trước đã bát ngát dậy hồng cả một góc ngoài kia ! Buột đọc Hoài Khanh "mùa đông sương rờn trên má hoa đào". Một tiếng đồng hồ nữa thì quả vậy, những cô học trò trường nữ học Avila cuối đường sẽ đi ngang qua đằng sau màu hồng này, những chiếc áo khoác đồng phục xanh mơ rin đậm, và những chiếc khăn quàng cổ màu nâu, màu của Avila của đất thánh nào tận bên Tây Ban Nha. Một phong cảnh lại là rất mùa Đông Đà Nẵng, những ngày cận Tết, lúc mà những tập thơ mỏng bày bán trên đường phố, cạnh những tờ báo xuân, những tờ báo của Mai Thảo, Nguyễn Xuân Hoàng, Lê Ngộ Châu luôn có những trang đầu cố kính thơ Đông Hồ và Vũ Hoàng Chương, những trang đầu nối cả một trời lịch sử đâu đằng sau những đèo, những núi, chập chập chùng chùng, với một hải đảo phương phi trong lòng biển Nam của đất nước. Hôm gặp anh Mai Thảo, anh Đỗ Quí Toàn, Khánh Trường, Nguyễn Xuân Hoàng, cũng 1997, trong tiệm phở sáng Bolsa, có nhắc anh về bài tùy bút ‘Ngôi Sao Hàn Thuyên’ của ảnh, mà quên không hỏi anh mở báo Tết với Vũ Hoàng, với Đông Hồ là do làm sao. Mà có hỏi, chắc anh cũng chỉ cười, "ừ đâu đấy, thì mình cũng đưa ra, vậy."

 
7/2011

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch