Trang chính » Biên Khảo, Lý Luận, Quan Điểm Email bài này

Thái Kim Lan trả lời Đặng Thanh Tùng

11 bình luận ♦ 18.07.2011

 

sengaifrog

Ếch Tịnh Thiền – 坐禅して人が仏になるならば
(“nhờ tịnh Thiền mà ếch thành Phật”)
tranh của thiền sư Nhật Sengai Gibon (1751–1837)

 

Tôi đã toan noi gương ngài Long Thọ dùng ngọn cỏ để tự vẫn sau khi đọc phản hồi của ông  Đặng Thanh Tùng (ĐTT), nhưng mới đây, thi sĩ ĐQ từ xứ mô xa lắc nhắn qua, nhớ để cho tôi một “nửa ngọn với” và một số các bạn khác cũng như Nguyễn Lý thắc mắc.

Quả thật, đọc comment của ông “bạn” ĐTT, thấy nhiều cái “ĐẠI” (kiểu làng Vũ Đại).

Thứ nhất: tôi vừa viết “trong lịch sử VN nếu có ông vua Trần coi ngai vàng ….” thì ĐTT vội khuếch đại và quả quyết mà cho rằng ông Trần Thái Tông làm thơ như thế thì nhất định không coi ngai vàng như chiếc dép có thể bỏ lúc nào cũng được. Tôi viết “ông vua Trần,”  chưa biết ông vua nào, thì ĐTT nhanh nhảu khai ra ngay ông Trần Thái Tông, xem ra ông rành lịch sử Việt nam nhưng sao lại bóp méo lịch sử? Phải chăng vì nhân vật Trần Thái Tông – vừa là vua anh hùng chống giặc Nguyên giữ vững giang sơn Việt nam hùng cường, vừa là thiền sư đạt đạo – có thể là một dẫn chứng cụ thể phản bác lại câu nhận định cẩu thả về tương quan giữa Việt nam và đạo Phật của ĐTT?

Thứ hai: câu viết của tôi: “Nhận định về Phật Giáo Việt Nam (PGVN) của ĐTT hình như có hơi hướm của làng Vũ Đại?” lại được ĐTT lập tức khá hồ đồ cho rằng làng Vũ Đại chắc vui lắm mặc dù không biết làng Vũ Đại ở đâu! Hì, không biết cái làng ấy mà biết Thị Nở, Chí Phèo! Người ta chỉ nói “hơi hướm” mà  đã khai hết … mà vừa khai vừa chối, vô duyên thật! ĐTT còn hơn Chí Phèo mấy bậc – bằng cả làng Vũ Đại lận – đổ vấy cho cả PGVN. Đúng ra, PGVN mới là Thị Nở của Chí Phèo ĐTT đó chứ!!!

Thứ ba: tôi lễ phép xin ĐTT bản dịch của Tuệ Sĩ mà ông trích dẫn với giọng khuyên bảo Tuệ Sĩ, thì ông gõ đại lên đầu mà bảo “thôi quên đi” –  thế là “Nói rồi, rồi lại ăn lời được ngay” coi chừng Nguyễn Du dẫn nàng Kiều đi kiện  – rồi bện đại qua mà so sánh ngài Tuệ Sĩ hôm qua giống TKL (lại không dám, Thầy Tuệ Sĩ la chết) … còn Tuệ Sĩ hôm nay khá hơn hôm qua là nhờ làm thi sĩ. Và chẩn “bệnh chữ” cho cả hai tên! Hình như ĐTT sợ “chữ” và sợ “thật,” lẩn tránh sự thật nên đòi quên và … khai bệnh! Bởi vì thật ra Tuệ Sĩ có viết như thế đâu và hai câu thơ trích dẫn là hai câu của Tuệ Sĩ đã có từ thời trước (mà ĐTT phủ nhận vì đã là thi sĩ thì không được là ông sư chăng?).

Nói chung, tom góp các “ĐẠI” này của ĐTT may ra phần nào có thể tìm được câu trả lời cho thắc mắc của chính ĐTT về sự TIỂU (nhược tiểu) của nước Việt nam do đâu mà có.
Tuy nhiên, tất cả những điều trên ta có thể tiêm một liều Alzheimer “thôi quên đi.”

Có điều bệnh Alzheimer trúng ai người ấy chịu, nhưng nghi vấn của ĐTT về vô thường xem ra ẩn dấu một thứ sâu truyền nhiễm trong tư tưởng ĐTT.
Có thể nói những triệu chứng cãi chầy (dementia) trong ý kiến của ĐTT rốt cùng rút ra từ cơ cấu tư duy nằm trong câu cuối: “vô thường tiếp nối vô thường, phải chăng là vĩnh cửu.”
Thoạt tiên nghe rất văn chương và rất biện chứng.
Nhưng nếu bóc vẻ hào nhoáng của nó, ta sẽ thấy rõ hơn: 0 + 0 + 0 + 0….  = ??? VĨNH CỬU

Nhầm lẫn vô thường với vĩnh cửu là cơn mê không những của ĐTT mà của nhiều người trong mọi thời, đã là khởi điểm động tâm từ bi của Đức Phật. Phương pháp cứu khổ của Phật trước tiên là phân tích để tìm nguyên nhân của sự nhầm lẫn vô thường với vĩnh cửu. Bao lâu sự nhầm lẫn này không được vạch rõ, bao lâu “chánh kiến” (samma-ditthi: cái nhìn đúng và toàn diện về bản chất sự vật như sự vật là) – để dùng thuật ngữ Phật học – không được trau dồi, mọi vận dụng (chữ của ĐTT) dựa trên mê mờ ảo tưởng đều là những gắng công hầu như vô bổ.

Khổng học và Phật giáo đã thâm nhập các nước Á châu (Tây tạng, Trung hoa, Nhật bản, Đại hàn, Việt nam…) một quãng thời gian dài, đã đóng góp vào nếp sống đạo đức cũng như ảnh hưởng lên tư duy của con người mỗi nước, đã đồng cam cọng khổ, chia sẻ hạnh phúc cũng như gian nguy trong từng hoàn cảnh của mỗi đất nước, con người. Chúng đã có những giá trị nhất định cũng như những khiếm khuyết trong quá trình phát triển. Có thể lấy một ví dụ, Tây Tạng đang bị thế lực Trung quốc khống chế, nhưng Đức Đạt lai Lạt ma và Phật tử Tây tạng có bao giờ tự ti? Mà ngược lại đang nêu cao đạo đức nhân bản nhất vượt trên mọi ranh giới vật chất cũng như quyền lực. Mặc cảm nhược tiểu đến từ khát khao thế lực hơn thua không thành, ý muốn gõ đầu thiên hạ không toại, tạo nên hư hao tinh thần cho chính bản thân và cho đất nước. Trong bối cảnh hiểm hoạ (thiên nhiên hay do con người, thế lực chính trị) toàn cầu ngày nay (chung cũng như riêng), tự tin và tự chủ, nhạy cảm nhân bản trung thực có lẽ cần thiết hơn bao giờ. Ý tưởng đặt lại vấn đề triết lý Phật học trong tương quan với những trào lưu tư tưởng khác có mục đích khiêm tốn của sự tự ý thức và nhu cầu phản tỉnh.

Cuối cùng, thấy ông ĐTT sính thơ, tôi cũng xin “vận dụng” (ĐTT) chữ “bạn” (mà tôi đã cho là “cái được” của bài viết) làm một bài kệ cục mịch thuộc loài ễnh ương sư tử hống tặng “bạn”:

BỆNH BẠN
BỎ BÊ
ỆNH!
BỆT BỜ*
ẠN…!
ỆNH ẠN…(G)
ỄNH ƯƠNG

* “BÊ” lối đọc vần abc thời quốc văn giáo khoa thư, ngày nay đọc là “bờ”= b, B
Cám ơn ông Nguyễn Lý, các bạn đã nhắc nhở và cám ơn Da Màu.

bài đã đăng của Thái Kim Lan


11 bình luận »

  • Cóc Thiền Sư viết:

    Đặng thanh Tùng viết:

    Hai ngàn năm trăm năm Phật Giáo có mặt trên quê hương mà dân hèn, nước nhược, tại sao vậy? Bi, Trí, Dũng ở đâu? Trí Bát Nhã ở đâu? Những “Thiền Sư” qua hai ngàn năm hơn, vẫn “sắc tức thị không; không tức thị sắc”, hưng phấn cuộc đời thành ra hờ hững cùng cuộc đời; “tất cả đều vô thường,” lấy sức mạnh ở đâu để tiến tới?

    để bình luận bài viết của bạn Thái Kim Lan tôi thấy làm lạ vì đây là bài viết trao đổi trình bày giữa quan điểm triết học và Phật học thì tại sao Đặng thanh Tùng lại có thể bình luận như thế. Ý Đặng thanh Tùng dường như không tán thành các quan điểm triết học mà chỉ muốn nhìn thấy cái lợi trước mắt, bày tỏ thái độ bất bình của mình lệch lạc sang chính trị và dân tộc thì phải.

    Đặng thanh Tùng đòi hỏi cái trí tuệ bát nhã phải làm ra sức mạnh và không mấy có cả tình và “tánh không” và “vô thường”. Tiến tới như thế nào? Nếu cho rằng dân tộc VN đã thấm nhuần tư tưởng triết học Đông Phương (gồm cả Phật Pháp) và hội tụ cả Tây Phương mà vẫn “không hay ho gì” thì đều này quả thật là sai lầm. Tư tưởng triết học và Phật học chỉ được một số ít người nghiên cứu và tìm hiểu. Và lợi ích và sự phát triển của xã hội chỉ lấy tư tưởng triết học và tôn giáo làm hướng và đặc trưng riêng chứ không thể lấy toàn bộ hệ thống giáo lý, giáo điều ra vận dụng và vạch ra hướng đi đến sự giàu mạnh và phát triển. Có chăng là những lợi ích về tâm linh, tâm hồn của người học hỏi tiếp nhận sẽ rõ rệt nhận thấy được lợi ích của nó.

    Quan trọng là cách chúng ta tiếp nhận và hiểu nó, mỉm cười với nó. Chứ không phải là soi mói và vội đánh giá nó ở một vấn đề khía cạnh rồi phủ nhận ngay

    Đặng thanh Tùng cho rằng chưa vận dụng được “Được ý quên lời, cách vật trí tri, duyên khởi…” đều này đúng. Và nếu Đặng thanh Tùng muốn vận dụng nó để đưa Việt Nam thành một dân tộc, một đất nước phát triển khi ai cũng hiểu và “khôn” về triết học thì thôi không còn lời nào nữa

    Tư tưởng triết học, giáo pháp Như Lai như thuốc để chữa những căn bệnh khổ khi nó bộc phát nặng giữa cuộc đời, thậm chí là dứt hẳn. Quan trọng là chúng ta có can đảm trị dứt bị bệnh để đi đến giai thoát hay chỉ là chờ đến bệnh rồi dùng thuốc chữa. Nhưng cái bệnh khổ ấy có bao giờ dứt.

    Việc ứng dụng và tu tập để làm tươi đẹp và an lạc ở cõi đời này là một quan điểm hết sức sai lầm. Vì có an lạc hạnh phúc thì sẽ có đau khổ. Cứ như kiểu tìm hạnh phúc để bù đắp và xóa bỏ đau khổ không phải là cách Diệt Khổ

    Quan điểm về Tánh Không theo định nghĩa của bài viết có phần đúng nhưng cách hiểu và thực hành tu tập của tác giả Thái Kim Lan dường như có “vấn đề”. Vì ắt hẳn tác giả chỉ trao đổi suy luận mà chưa thực sự tu tập Thiền Định căn bản của Phật và các tác giả ở đây chỉ mãi mê với Tây Tạng, Bắc Tông, Bát Nhã mà quên tìm hiểu giáo lý Nguyên Thủy ?

  • Đặng thanh Tùng viết:

    Cùng bạn Thái Kim Lan,

    Theo bạn “Thái Thượng Hoàng” là gì? – Thầy chùa à? Là ông vua lớn đấy bạn ạ. Đây là một dòng họ có công giữ nưóc, có những con người tuyệt vời kim cổ như Trần khánh Dư, trần hưng Đạo, Trần quốc Tuấn… có những lời người nghe dễ xiêu lòng “…ta không cần làm Phật…”; nhưng cũng là một triều đại tham luyến vương quyền nhất trong lịch sử Việt Nam – Hai ông vua trong cùng một thời đại!!! Bạn hiểu được chứ gì?

    Bạn Thái Kim Lan,

    Bạn có thực hành “Bát Chánh Đạo” hay không? Cái làng của bạn tôi đã vất đi rồi, sao bạn còn yêu vì nó nhiều lắm vậy!

    Tôi đọc sách cũng như bạn ngắm mây trời, vốn không mấy khi giữ lại, hơn nữa, cái chuyện “tánh không, tánh có” chỉ làm mệt con người{theo tôi};làm thế nào có thể gởi cho bạn đây!

    Bạn Thái Kim Lan, bạn đọc ở sách nào mà “vô thường = 0”?
    Bạn hạ bút là cỏ Long Thọ, gươm Long Thọ! Vô thường bằng không thời cụ Long Thọ còn tranh luận cái gì?
    Thế gian là vô thường vậy thế gian bằng không à?
    Không có đức Phật nào thấy thế gian nầy vô thường mà điểm đạo – khổ và vô thường là hai chuyện khác nhau!
    Trời Houston hôm nay mưa, biết đâu trời thương bạn!

    Bạn Thái Kim Lan,

    Tôi cảm ơn Đức Phật đã xiển dương Bồ Tát hạnh trong thế gian nầy; nhưng qua hai ngàn năm hơn, Bồ Tát hạnh nằm ở nơi nào trên quê hương Việt Nam? Bạn đừng nói với tôi – “có chứ sao không-Bồ Tát Quảng Đức đó.”

    Trước khi dừng bút, tôi tặng bạn mấy câu ca dao trong kho tàng ca dao Việt Nam:

    Nước lã mà vã nên hồ
    Tay không dựng nỗi cơ đồ mới ngoan
    ….
    Lên non chuốc một bộ sào
    Chèo xuồng bắc vọng qua ao ngũ hồ
    ….

    Cám ơn tạp chí Da Màu, cám ơn bạn.

  • Thái Kim Lan viết:

    Xin có bài thơ cám ơn Da Màu và các bạn

    Buổi sáng
    click Da mau
    Ếch Sengai
    ngồi đó*
    giật mình
    Cóc thiền sư
    nhảy ra*
    Basho* ơi
    ao xưa
    còn chao
    sóng
    vẳng tiếng
    ai
    gọi đò
    bên sông*
    (Thái Kim Lan)

    *Bài thơ con cóc

    * Thơ hài cú của Matsuo Basho (1944- 1694)

    Furu-ike ya
    kawazu tobikomu
    mizu no oto

    Ao xưa
    Ếch nhảy
    Nước rào

    (thái kim lan, dịch từ bản tiếng Đức)

    „Ao xưa bóng rũ trưa hè,
    Nhái khua nước động, bốn bề tịch liêu!“

    (Vĩnh Sính dịch luc bát từ tiếng Nhật)

    *Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu:

    Đêm nghe tiếng ếch bên tai
    Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đ ò

  • Phan Đức viết:

    Thưa bà TKL.

    Hai câu thơ sau là của Trần Tế Xương, chứ không phải
    Tản Đà như bà đã nhớ lầm (để tránh bị tranh cãi ? )!

    Đêm nghe tiếng ếch bên tai
    giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò

  • Đặng thanh Tùng viết:

    TIỂN TỚI TÂY PHƯƠNG
    (trả lời bài viết Thái Kim Lan)

    Với tôi, bây giờ là cuối tuần. Mở trang Da Màu thấy bài thơ “con ếch” từ bạn Thái Kim Lan-theo tôi-bạn Thái Kim Lan chắc đã buồn lòng với phần trả lời không được rõ ràng mấy. Thôi thời, như bá tánh thường nói:
    Làm ơn thời làm ơn cho trót
    tiển Phật thời tiển tới tây phương

    Tôi sẽ tuần tự trả lời từng câu một,

    Thứ nhất
    – Vua Trần..coi ngai vàng như chiếc dép rách vất đi..không cần biết đến ông vua Trần nào từ đầu bạn Thái Kim Lan.

    Bạn Thái Kim Lan,
    Hãy nhìn hoàng tộc nhà Trần và cách ứng xử của họ-gia tộc lấy nhau; vua cha, vua con cùng trị nước. “Đạo của quân vương” là chế ngự, cầm nắm và hủy diệt. Đạo của bậc quân vương không có chỗ “vất đi” bạn ạ. Hủy diệt không là vất đi! Tôi cần gì phải biết tên vua! Vất đi cho dù là một chiếc dép, gia tộc nầy sẽ không cho phép con cháu họ làm, bởi vất đi là khinh thường, là tạo chỗ trống cho kẻ thù tiếp cận, cháu con cuả Trần Thủ Độ – kẻ đã nói câu “nhổ cỏ phải nhổ tận gốc”- làm thế nào có thể “vất đi”…

    “Thiền sư đạt đạo ” bạn nghĩ hay người khác nghĩ? Nếu thật sự có một thiền sư đạt đạo từ hoàng tộc họ Trần kia, dân tộc Việt Nam hôm nay đã khác xa nhiều lắm bạn ạ. Thắng Nguyên, bình Chiêm không việc gì tới “thiền sư đạt đạo.” Thằng Nguyên, bình Chiêm chỉ có thể coi như chiến thắng từ những nhà cai trị tài giỏi [vua quan nhà Trần] và một dân tộc ngoan cường, quả cảm mà thôi. Bởi vì, nếu có những thiền sư đạt đạo trong vương triều nhà Trần, ắt đã có hàng loạt những cải cách trên quê hương Việt Nam.[bạn có đọc được những cải cách nào từ vương triều nầy không?]

    Bạn Thái Kim Lan,
    Bạn cho tôi cẩu thả về tương quan giửa Việt Nam và Đạo Phật? Tôi cẩu thả về điều gì? theo bạn đạo Phật đã làm lớn Việt Nam ? Một nền minh triết vời tuyệt, đến quê hương việt nam đã thăng tiến bao nhiêu sĩ phu? Một ngàn năm hơn Niết Bàn tụng,một trăm năm hơn Thiên Đường cầu; con dân việt tang tác khắp năm châu, bạn có khi nào nhìn vào đấy mà đổ lệ?

    Thứ hai: Cái làng “Vũ Đại”
    Đây là cái làng từ “sự sáng tạo” của bạn; bạn thai nghén và sinh đẻ nó. Tôi nói bạn yêu thương nó, thời cũng đúng thôi. Làng “tinh thần” của bạn, can gì tới tôi và PGVN ở đây? Đứa con “tinh thần” dù èo uột cũng là đứa con của mình. Hôm qua khai sinh, hôm nay khai tử, hay vội tống tà thời coi thế nào được !!!

    Thứ ba:
    Theo bạn, những người chết còn đi kiện được à? Bạn biết tại sao tôi đã “trà đàm” cùng bạn không? bởi bạn “dọa” sẽ víết về “tính không”, đây là đề tài của cụ Tuệ Sĩ! Bạn có thể vào thư viện Hoa Sen để tham khảo thêm “tính không” từ ông. Có thể bạn sẽ nói: Với ĐTT thời mờ mịt; với tôi, là một khoảng trời trong. À, bạn Thái Kim Lan, bạn biết “tánh không” dành cho cấp bậc nào? Không phải bá tánh bình dân đó. Muốn hiểu “tánh không” bạn phải nhảy qua “bất nhị.”

    Bây giờ tới chuyện “vô thường.”
    Theo bạn: vô thường = 0.
    Bạn đọc “năm tháng vô thường, thế gian vô thường, thân xác nầy vô thường…,” bạn nghĩ thế nào khi tất cả mọi cái tôi kể trên đều bằng không? Tôi biết bạn hiểu rất rõ nghĩa “biến mất và biến hóa” khác nhau như thế nào; tôi cũng hiểu bạn hiểu rõ nghĩa ” tán và tụ” khác nhau như thế nào; tôi cũng tin bạn rất rõ nghĩa ” duyên sinh duyên diệt,hà diệt hà đoạn” như thế nào-nhưng bạn viết:
    vô thường + vô thường + vô thường = 0 + 0 + 0.
    Đây là khởi của khổ. Khi bạn nhìn ngắm tất cả sự việc đều bằng không như thế nầy là chính bạn đã phản bác lại bạn. Bạn làm thế nào để viết “tánh không”?
    Chính cái “không nắm giử” là không bạn ạ. Vô thường chỉ là vô thường, là cái bạn nhìn ngắm, thế thôi. Hãy thử quán tưởng chính bạn trong một phút với những tế bào tán tụ và tạng thức bất biến, bạn sẽ thấy chẳng có gì thật sự “vô thường” trong thế gian nầy.

    Tiếp theo và hết từ bạn: Khổng học và Phật giáo đã thâm nhập các nước á châu…
    Tôi nói mà không sợ lầm lạc chính cái tinh thần “Tử viết” của Khổng học, cũng như sự hiểu sai lầm về vô thường đã làm thiêu chột á châu chúng ta. Chúng ta là những đại thụ với gốc rể vĩ đại nhưng cành nhánh èo uột đến thảm não,vì chúng ta chẳng quân bình!
    -Dịch là quân bình -quân bình động
    -Bồ Tát hạnh là quân bình – quân bình động
    Bạn muốn ngồi thiền dưới gốc cây cũng không sao, bạn muốn mang bình bát khất thực cũng không sao; nhưng con dân Việt Nam phải kiêu hãnh mà đứng dậy, dù thế nào…đứng dậy không trong tinh thần đè đầu,cởi cổ thiên hạ,mà chỉ đơn thuần:
    Quân bình, quân bình động.

    Cảm ơn tạp chí Da Màu.

  • phương nguyễn viết:

    “Đêm nghe tiếng ếch bên tai
    Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò…”

    Là thơ của Trần Tế Xương đấy Giời ạ!!!

  • Nguyễn Đăng Thường viết:

    Hai câu thơ trong phản hồi Thái Kim Lan đã gán cho thi sĩ Tản Đà là không đúng.

    Sau đây là nửa trên của trang 134 trong cuốn “Thơ Nôm Yên Đổ & Tú Xương” (nxb Quê Hương, Toronto 1980 – gõ máy chữ và thêm các dấu bằng tay) do tác giả Bảo Vân suy tầm và chú thích để “tiếp tục công việc thu thập và lưu giữ lại những tác phẩm văn chương của cổ nhân” trên bước đường lưu vong.

    SÔNG LẤP NÊN ĐỒNG

    Sông kia rầy đã nên đồng,
    Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai
    Nằm nghe tiếng ếch bên tai,
    Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò?

    Sông Lấp: là con sông Vị Hoàng chảy ngang qua thành phố Nam Định rồi sau bị lấp đi để mở rộng thêm phố xá, nhà cửa, cho dân chúng ngày một đông thêm.

    Tác giả bài thơ “Sông lấp nên đồng” là Trần Tế Xương (Tú Xương).

  • Thái Kim Lan viết:

    Cám ơn các ông Phan Đức, Phương Nguyễn, Nguyễn Đăng Thường đã chỉnh sửa tác giả của hai câu thơ mà tôi trích dẫn sai tác giả. Tuy nhiên câu thứ ba trong bài Sông Lấp – là “Đêm nghe…” (như tôi đã học thời trung học, và PĐ và PN cũng không chỉnh sửa chữ “ĐÊM”) hay “Nằm nghe….”? như NĐT dẫn. Lại có nơi viết “Vẳng nghe…”. Để biết rõ, có lẽ cần nguyên bản chữ Nôm. Rất đa tạ ông NĐT nếu ông cho biết trong sưu tầm của tác giả Bảo Vân có bản chữ Nôm hay không. Riêng tôi cũng đang nhờ người tìm giúp bản Nôm. Xin ông Phan Đức đừng hiểu đây là “tranh cãi”. Tranh cãi để học hỏi thuộc tinh thần dân chủ khoa học và…của văn chương không biên giới mà! Xin cám ơn một lần nữa và xin lỗi bạn đọc.
    Tôi vừa đọc bài viết chung quanh bài thơ của thi sĩ Trần Tế Xương nói trên, xin gửi link này để thông tin.
    http://honvietquochoc.com.vn/RightMenu/Hoi-Dap/May-cau-tho-tren-bia-mo-TTX-sua-sao-cho-dung.aspx

  • một bạn đọc viết:

    Kính chào quý vị,
    1/ Đêm qua đọc chú thích của giáo sư Thái Kim Lan về hai câu thơ “Đêm nghe tiếng ếch…”, tui “giựt mình”, thôi mình nhớ hai câu thơ này của Trần Tế Xương là chết rồi, lộn rồi; nay nhờ quý vị điều chỉnh lại nên tui rất mừng.
    2/ Theo hướng dẫn của giáo sư Thái Kim Lan, tui đọc bài trên Hồn Việt Quốc Học, thấy ở đây tác giả dùng hai chữ “nhà thơ” trước “Trần Tế Xương” tui thấy hơi dư chữ “nhà thơ” đối với cụ Tú. Tui thiển nghĩ các bậc tiền bối như Nguyễn Khuyến, Nguyễn Công Trứ, Trần Tế Xương, Nguyễn Du, Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Bỉnh Khiêm … hậu thế mỗi khi nhắc đến tên các vị này chỉ nên gọi tên là đủ, hổng cần phải thêm các hảo danh nào khác thêm mất công và đôi khi lại dư mà chẳng làm nên danh phận gì cho các bậc tiền bối này chết đã lâu lắm rồi!

    Trân trọng cảm ơn quý vị.

    Một bạn đọc

  • Lý Nguyễn viết:

    Cám ơn tác giả Thái Kim Lan. Cũng cám ơn ĐHP, ĐTT, Cóc thiền sư, nhờ các vị mà tôi biết thêm ý kiến về Phật học của tác giả. Kết thúc đàm luận bằng bài kệ Ễnh ương thú vị. Da Màu đưa tranh của Sengai Gibon cũng quá hay. Sự xuất hiện “Cóc thiền sư” thật bất ngờ. Bài thơ phối hợp liên tưởng “cóc da màu – cóc thiền sư- thơ con cóc- cóc nhật- cóc việt nam…” cũ mà mới, vui lòng người mà ngậm ngùi riêng (tiếng ai gọi đò).

    Trong thơ Basho “ếch nhảy”, không có chữ giật mình, mà nghe như có nỗi giật mình (tiếng nước xao) của cả vũ trụ đất trời, trong thơ Tú Xương “ếch kêu”, “giật mình” trong đêm đen, xoáy tận vào tim nỗi xót xa của con người bơ vơ bị bứng ra khỏi không gian sống. Và cái “giật mình” văn chương của tác giả, giật mình giữa…những giật mình của những hình tượng sinh linh Sengai Gibon…

    Việc nhớ nhầm tên tác giả không làm mất tính sáng tạo của bài thơ.

    Phan Đức viết “tránh bị tranh cãi” làm tôi lạ. Trên diễn đàn này có ai “BỊ” đâu? Tự do ngôn luận trong tương kính (da màu). Có người đưa ý kiến, người khác phản hồi, ông trả lời, người ta không đồng ý thì tranh luận tiếp. Chính tôi là độc giả chờ đợi tác giả phản hồi sau hơn 1 tháng. Da Màu là một diễn đàn trao đổi, bao gồm ý kiến đồng thuận và không đồng thuận, tham dự và lắng nghe đều bình đẳng. Kiểm chứng và sửa đổi, đó là tinh thần khoa học.

  • Thái Kim Lan viết:

    Một lỗi nữa trong ghi chú bài thơ:
    Thay vì: Matsuo Basho (1944 – 1694), đúng ra là:
    Matsuo Basho (1644 – 1694)
    Xin thành thật cáo lỗi.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch