Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Rạp xi nê Chợ Cồn

 

 

Rạp hay sạp, ngươi cứ là ngôi đền của bọn lỏi tì
Những xuất chiều vào cửa bằng tiền lẻ
Bà mẹ dúi vào tay, còn mùi hành
Bác soát vé luôn luôn đe dọa
Có đứt phim thì tụi bây chớ có
la ó nghe
Và mười lần như chục
luôn luôn đứt phim
ở những đỉnh điểm gay cấn
Không phải anh hôn nàng
đây không chiếu tình cảm
chỉ có thứ dữ thôi
Tạc Zăng
Cao bồi Viễn Tây
Giác đấu La Mã
thỉnh thoảng Sạc Lô
Tạc Zăng đang giữa lưng lửng vun vút tên tua tủa, đứt
Cao bồi vừa rút súng ra khỏi bọc, quay một vòng quanh ngón trỏ, đứt
Hiệp sĩ giác đấu bị quấn bà chằng vào lưới, cọp nhảy bổng vồ tới, đứt
Chục con mắt đen trong bóng tối nhìn ngược vào cửa vuông đen bí ẩn
sau lưng, la ó, biểu tình
Chơi gì kỳ! Chơi cha dzậy! Trả vé! Trả vé!
Nhưng chẳng ông lỏi nào thực sự đứng dậy
Máy lại rè rè
Cột ánh sáng lung linh nhờ nhờ, khói
Súng đã tra vào nịt, Tác Zăng đã ra tới bìa rừng
Hiệp sĩ đang di di chân xuống đất
Xác của quân ác đầy hiện trường
Ác tà đã bị đánh bại
               FIN
Đèn đuốc sáng, bọn nhóc ra khỏi rạp
bàn tán mắm muối vào những chỗ đứt
Thực hành đầu tiên của viết, tra vào chỗ trống
Lạc rang trong túi quần
và những cái miệng nói
con mắt lấp nhấp của những đứa chờ tới lượt
Chúng sẽ đi về nhà ăn cơm tối dưới đèn dầu, hay măng-xông, hay
sang hơn thì nê-ông
tụ tập một hàng hiên, bàn tiếp phim hồi chiều
trong tiếng đập muỗi và tiếng khóc ré
[thời chưa chiến nên chưa cà nông]
Rạp xi nê Chợ Cồn, ngươi là mùa Đông Đà Nẵng
cùng những tiếng còi thúc khuya
rủ rê những chuyến đi xa nhất
Như thế cho tới thời chúng ta chia tay
Nhớ cuốn phim cuối cùng
không hiệp sĩ, anh hùng, quán biên thùy, đấu trường hay núi rừng hay vỉa hè  nón gậy
một cuốn phim bất thường
có quân phục trang kim, giày bốt, chữ Vạn ngược, xe mui trần
chó bẹc giê
phim đen trắng, chán
buồn ngủ
rồi một đường rây đơn
rồi một căn phòng
quần áo đã cởi bỏ
một căn phòng phụ nữ nêm chặt
những khuôn mặt ngước ngước hứng nước
những chiếc vòi sen to
cách những khuôn mặt ngước một với tay
không nước
không nước
chỉ có tiếng khí hơi
sự hoảng loạn
rồi Cắt, lần duy nhất
phim không đứt
và những đứa trẻ ra về lầm lì, không nói gì,
mùa lạnh, ngày lạnh, nhớ như vậy

13.07.2011

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)