Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Cuộc Chiến Đã Chấm Dứt

 

 

 

Tôi biết rằng mình đang khởi sự viết một truyện, nói đúng ra là một cái không phải là truyện, nó là một cái gì đó không đầu không đuôi và thậm chí cũng không có khúc giữa. Nó là một con chim cụt cánh (xin nói rõ là cụt cánh, không phải cánh cụt). Vỗ cái cánh đã cụt ngủn, con chim đi vào bờ. Thấy sự dị dạng của nó, người ta tránh ra cho nó đi.

Văn chương của tôi rất lộn xộn, thường là tôi nghĩ cái gì đó rồi viết vào giấy, nghĩ cái gì đó rồi viết vào giấy cho đến khi được vài trang thì nghĩ ra một câu chuyện, hoàn toàn là tưởng tượng. Sự tưởng tượng này đến trong khi đang ngồi trong restroom hay đại khái một cái gì đó giống giống. Văn của tôi vì thế đôi khi có mùi, thỉnh thoảng có mùi táo dại, không biết có ai đã ăn loại táo này chưa. Nó cũng là do trí tưởng tượng của tôi nghĩ ra, chắc cũng không mấy ai nghĩ ra thêm một mùi gì khác.

Khi một người đàn ông trẻ ôm tôi (ý tôi nói là hug trong tiếng Anh) để bày tỏ sự ái mộ bình thường, anh kêu lên: ồ, ông có mùi của hoa táo dại. Tôi nghe từ này lần đầu tiên qua người đàn ông đó (hình như là lần thứ hai). Từ đó tôi mê mùi hoa táo dại và thỉnh thoảng tự ngửi mình để thưởng thức món táo dại, nhưng thật tình tôi thấy nó không thơm bằng các mùi khác, nó chỉ đặc biệt là một mùi không bình thường. Ngày hôm qua khi tôi đi vào phòng tập thể dục như mọi lần, tôi nhìn thấy một tia mắt nhìn mình, lúc ấy tôi vẫn còn mặc quần áo bình thường nhưng có cảm giác mình không đang mặc gì cả. Tôi ngứa ở phía dưới bụng.

Nhìn cái gì nhóc. Thấy cái gì quen quen chăng. Tôi hỏi giọng đùa, thật ra không phải là một thằng nhóc dưới hai mươi, thằng này trên ba mươi, mặt mũi cũng dễ coi, nếu hai chân dài hơn một chút có thể đi làm người mẫu mặc quần jean Levi’s. Tôi đã nhìn nó hơi kỹ.

Tôi không đang nhìn ông. Nó nói giọng lạnh lùng, kiểu cách, đúng văn phạm, hơi giống một văn sĩ. Lẽ ra nó không cần nói chữ đang, thì tôi cũng biết là nó không đang nhìn. Nó nhìn nó thôi, trong gương, chiếc gương dựng đứng ngay khi vừa bước vào men’s locker room. Trông cũng còn được lắm. Khuôn mặt dài, chứ không tròn quay như bây giờ.

Khuôn mặt được một bàn tay nâng lên, đưa ngang mũi, để ngửi: Khôi thơm quá, mùi hoa táo dại, có biết táo dại không. Không, chỉ biết táo thường bán ở chợ thôi. Khôi đáp, vẻ ngây thơ trinh trắng hấp dẫn kinh hồn. Cô gái muốn ăn táo. Cô rủ: vào đây chỉ cái này cho xem. Cô đi vào phòng, Khôi hơi đắn đo một chút rồi cũng đi vào theo. Cô ta đột ngột đẩy mạnh, Khôi ngã vào một cái giường.

Nhìn cái gì đó, phải không nhóc.

Đừng gọi tôi là nhóc. Tôi đã là một người lớn đàng hoàng. Này ông xem, ria mép, lông nách, chỗ khác cũng có. Tôi có những cái mà những người trưởng thành đã có.

Ngu lắm nhóc, ai bảo mày khai ra những cái đó làm chi, sẽ làm động lòng những đứa khác thèm mùi táo. Mùi táo lúc nào cũng hấp dẫn.

Ý ông nói quả táo ở trong vườn địa đàng mà Adam đã ăn đấy phải không.

Nghe tao hỏi đây này. Bữa đó bị xô ngã vào giường rồi thế nào nữa. What’s next.

Tại sao ông hay hỏi những đề tài tế nhị đó vậy.

Còn đề tài gì để nói hay hơn đề tài đó nữa mày. Người đàn ông bậm môi lại, trông rất giống Anthony Weiner vừa từ chức dân biểu. Trong tấm gương trần, lớn vừa đủ thân người, Khôi trông như một đứa bé bằng bong bóng vừa được thổi to lên, vẻ bẽn lẽn vì bị rủ rê vào một tình huống bất ngờ chưa quen biết. Thì sẽ biết mà, dễ thôi mà. Đây này, cô gái kỳ kèo. Thôi đi, Khôi có cảm giác như mình đang cứng lên vì những cái vuốt ve. Tại sao vậy. Không biết.

Thấy chưa, mày bảo đừng nói nữa mà tự khai đấy thôi.

Khôi không muốn nói nữa. Cửa phòng đang đóng lại bỗng mở ra, có một thằng con nít ở trong đó đi ra, vẫn mặc nguyên quần áo, và hơi thở vẫn còn nguyên mùi táo dại, không bị một mùi nào khác đánh cắp. Buổi tối hôm ấy Khôi đội nguyên một cơn mưa về nhà, dù ướt sũng nước nhưng nóng bừng như đang lên cơn sốt. Đêm đó sốt thật, bàn tay thay vì rờ cái trán nóng bỏng lại cứ rờ rẫm vào những chỗ “bị” rờ rẫm ban chiều. Cho tới khi ngủ luôn đến sáng vì đã nghĩ ngợi nhiều quá.

Cái cảm giác ấy có thật không. Mày trở về còn nguyên vẹn à, nhóc.

Ừ.

Mày ừ là mày hiểu ý tao rồi đấy.

Tôi hiểu ý ông từ khuya rồi ông cụ. Tôi chẳng phải là thằng bé mấy chục năm trước đấy. Ông chỉ cần nói một câu là tôi hiểu nguyên cả đoạn.

Tại sao mày không đáp ứng cô ta, nhóc.

Nếu ông nói rằng ông biết tôi hiểu ý ông, thì chắc ông không cần hỏi tôi câu đó.

Mày có bản lãnh đấy.

Nếu không, thì giờ này tôi đã không đứng đây, trên bãi biển hoang vắng này. Ông thấy bãi biển đẹp chứ, càng hoang vắng nó càng đẹp cách hoang dại. Tôi thường đến đây trú ẩn trong những ngày nắng, và sau những ngày mưa. Điều làm cho tôi thích là tôi thường ở đây một mình. Có những lúc muốn ở chung với nhiều người, nhưng ở một mình vẫn là một cảm giác thú vị. Nếu được lựa chọn, thì tôi chọn được ở một mình, dù biết rằng cho đến một lúc nào đó thì mình sẽ được ở một mình, mãi mãi. Khôi nhìn tôi, vẻ tư lự.

Mày có muốn tao đến ở cùng không, nhóc.

Không. Tôi không thích cái mà ông có bây giờ, lúc nào cũng kín đáo, mà lấm lét. Tôi thích lấm lét ở trong nơi kín đáo hơn. Như một chàng trẻ con bị quyến rũ làm chuyện người lớn mà ngờ nghệch lúng túng chẳng biết làm gì ngoài việc bị một đôi môi gắn chặt vào miệng làm ngộp thở, tay thì giữ chặt sợ bị …rơi mất.

Tao muốn biết vì sao mà mày cứ mãi mang những ám ảnh ấy cho đến bây giờ, cuộc đời có nhiều chuyện để sống, có phải đâu chỉ mỗi chuyện đó.

Ông có biết điều gì xảy ra trong căn phòng ấy không.

Thì mày nói là mày còn nguyên vẹn mà.

Ông biết. Khôi muốn gào lên, khuôn mặt trẻ con của nó như già đi hàng chục tuổi, sự đau khổ làm già thêm vài chục tuổi nữa. Tôi nhìn thấy nó đứng yên lặng bên cửa sổ ngày ấy. Ngoài cửa sổ căn phòng gỗ của nó là một giàn hoa giấy tím, màu tím trùm lên đôi mắt nó như một tờ giấy màu bị xé một góc.

Tao biết, tôi lắp bắp và hoảng hốt lùi lại. Tôi thốt nhiên nhìn thấy tôi lùi về quá khứ với bàn tay đưa về tương lai. Đó là lần đầu tiên tôi biết mình không phải là một thanh niên bình thường như những thanh niên khác, tôi ngồi dậy với cái nhìn căm hận hướng về người đã xô tôi vào một tình huống ngang trái. Nhưng cô ta đang cười cợt với suy nghĩ đắc thắng và tin chắc sẽ thắng, không kịp nhìn thấy vẻ oán hận của tôi khi tôi leo ra khỏi giường với vẻ mặt tỉnh táo và ra khỏi phòng với một trái tim tàn tật từ ấy.

Tôi thích cái không gian đầy nắng của vùng biển California vào một trưa mùa hè. Tôi ở trần nằm úp mặt xuống cát, hơi thở đầy cát biển và mùi hôi của những con dã tràng chết vì luống công vô ích. Tôi đang thiu thiu ngủ thì có tiếng kêu cứu và tiếng người rượt nhau trên cát, có lẽ tôi nhầm, không phải tiếng kêu cứu mà là tiếng cười hổn hển của một đôi trai gái đang cố ý rượt đuổi nhau và tôi dư biết việc gì sẽ xảy ra khi cô gái giả vờ mệt ngã lăn ra cát. Tôi muốn làm sao để không phải nhìn thấy cảnh này. Tôi nhắm mắt bịt tai giả như điếc, mù nhưng miệng và mũi bị ngộp, tôi ho sặc sụa và ngồi dậy. Nhưng cô gái chẳng giả vờ té hay một cái gì giống như thế, họ đã rượt nhau chạy tít chân trời xa dưới kia, rượt cho đến chết còn vọng lại nụ cười.

Khôi nhìn tôi, con mắt ngậm ngùi.

Vả lại, ông biết, tôi cần ở một mình, để chỉ thấy mình mà thôi, nhìn mình mà thôi. Tôi muốn thấy tôi, nhìn tôi cho rõ, nhiều năm nay tôi đã tập làm vậy nhiều lần nhưng chẳng bao giờ nhìn thấy rõ mình, lần này tôi quyết định nếu không nhìn thấy rõ mình thì tôi sẽ không bao giờ trở lại.

Nhóc, tao nói cho mày nghe. Mày sẽ chẳng bao giờ tự nhìn thấy mình, chỉ khuôn mặt mày trước mặt mày thôi mà mày không thể thấy, thì làm sao mày có thể thấy được những cái gì ẩn nấp bên trong. Tao e là mày chết vô ích.

Tôi không định chết đâu, tôi sợ chết lắm, người ta định giết tôi mà tôi cũng còn sợ, làm sao tôi có thể tự giết mình. Tôi dự định sẽ làm một cái gì đó mà tôi cũng chưa biết.

Đi với tao qua bên kia, nhóc.

Đi thì đi.

Hai người đi, một người đứng, một người nằm. Họ đi theo nhau đến cánh rừng bên kia biển, nơi đôi trai gái rượt đuổi nhau đã biến mất sau những cây cỏ. Tôi không biết là tôi có tưởng tượng ra cái cảnh rượt đuổi khi nãy của đôi trái gái ấy không. Tôi nghĩ là mình đã thấy rõ, không hề nhầm lẫn. Cái dáng đẹp, khỏe mạnh của chàng trai và vẻ mảnh mai thiếu nữ rất đơn giản. Họ đã rượt nhau đến đâu rồi.

Tại sao mày không thích hình ảnh ấy, nhóc.

Tôi thích chứ, nhưng tôi không có, và nếu có tôi cũng không làm giống vậy. Nên bây giờ, như ông thấy, tôi chỉ muốn rượt đuổi tôi.

Chiều như đang tắt dần. Mới đó còn ánh sáng, mà bây giờ bóng tối đã nhiều hơn. Người và cảnh vật nhòa nhoẹt. Khi tôi và trời đất nhòa nhoẹt nghuệch ngoạc bôi xóa lẫn nhau tôi cảm thấy dễ chịu hơn, vì có cảm giác không ai nhìn rõ mình, mình không cần phải sống cẩn thận nữa. Có thể làm một cái gì đó theo ý thích, chẳng hạn như cởi bộ đồ nhớp nháp chật cứng này ra, nằm lăn trên cát. Nhưng Khôi vẫn đứng đó nhìn tôi chăm chăm, đôi mắt làm tôi vô cùng muốn khóc. Nếu tôi có thể khóc, khóc nhiều, tôi đoán là mình sẽ chẳng phải quá khổ sở như vậy.

Từ xa tôi thấy có ai đó đi lại, đi chậm và cúi đầu. Thì ra là chàng trai khi nãy, chỉ một mình anh ta, không có cô gái.

Tôi hỏi: cô gái đâu rồi.

Tôi tìm mãi không thấy, cô ta đã biến mất khỏi đời tôi rồi.

Tại sao vậy.

Tôi có lỗi với cô ấy. Dù bóng chiều nhòa nhoẹt, tôi vẫn thấy đôi mắt anh đọng đầy những giọt nước. Tôi rất muốn xin anh những giọt nước mắt ấy, nhưng tôi vẫn không dám mở lời, như bản tánh nhút nhát cố hữu của mình. Vì tánh nhút nhát ấy mà tôi đã bỏ qua biết bao nhiêu cơ hội cho cuộc đời mình. Lẽ ra, giờ này tôi đã không đến đây. Khôi vẫn đứng nhìn tôi chăm chăm trong bóng chiều. Lạ một điều, là cho dù bóng tối có tràn lấp, thì tôi vẫn nhìn rõ đôi mắt đen thăm thẳm của Khôi, dường như sáng lên trong bóng tối.

Nếu mày cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi nói ra thì hãy nói ra với tao. Tao hứa là sẽ giữ bí mật ấy cho đến khi …chết.

Trước khi chết có nói không.

Tao e là tao sẽ không có đủ thì giờ để nói khi sắp chết.

Đi lên trên kia chút nữa đi.

Lên cao quá vậy. Tao sợ chiều cao, đứng từ đỉnh núi này ngó xuống biển tao rợn người lắm.

Đi với tôi đi, nhiều khi mình làm chuyện ngược đời, hơi bất hợp pháp một chút, tội lỗi một chút, mà cũng thú vị lắm, như ăn trái cấm vậy. Dù biết rằng sau khi ăn rồi thì bị đuổi đi mất xác.

Nãy giờ tao nghe có một mùi gì là lạ, tao nghĩ là mùi biển, nhưng hình như không phải, nó là mùi của một loài táo…dại, không ăn được, chỉ cầm lên và ngửi thôi, mùi nó rất quyến rũ. Tao cũng không nhìn thấy quanh đây cái gì có vẻ giống như một cánh đồng hay một khu rừng táo. Mùi của mày phải không nhóc, sao dường như lúc có lúc không. Tôi bất giác hỏi.

Người ta đã có lần nói như vậy. Tôi cũng cảm thấy mình có mùi gì khác. Mùi của một con cọp bất lực. Khi nói câu đó Khôi có cảm giác là mình bắt đầu khóc được.

Người thanh niên đi vòng trở lại và hỏi Khôi. Có ai thấy cô gái của tôi không. Anh ta hỏi giọng đầy nước mắt. Tôi muốn xin một chút giọng nói ướt sũng ấy để tôi bớt khô héo. Tôi đồ chừng anh ta đang chơi một cái trò gì đây. Nhưng khuôn mặt anh rất thành khẩn, như Khôi ngày xưa vậy, khi Khôi mười bảy, hoàn toàn giống Scotty McGreery bây giờ.

Khi cô gái nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, khuôn mặt lấm tấm những mảnh vụn của đạn pháo, nhưng những mảnh sắt lấm tấm ấy không làm cho cô đau hơn là khi nhìn thấy Khôi ngồi đó với khuôn mặt lãnh đạm. Sao Khôi không thể yêu tôi. Cô khóc thổn thức ngay cả có những người bạn ngồi quanh đó, bạn gái và trai. Nỗi đau khổ dày quá, cô phải lột bớt ra để bớt đau, chẳng cần dấu giếm. Khôi ngồi đó cũng chẳng thể làm gì hơn để an ủi, mà trái lại làm cho đau hơn nữa, đến nỗi phải ngay lập tức rời khỏi phòng để khỏi nhìn thấy nỗi đau của chính mình.

Bây giờ tôi đang đứng trên một mỏm đá nhô ra gần biển. Nhiều chục năm đã qua rồi, sao tôi vẫn nghe mùi táo dại loáng thoáng quanh đó, cộng với mùi biển mặn đắng. Tôi thèm một mùi táo dại bát ngát để dẫn tôi đi. Có phải vì mùi táo dại mà tôi chẳng thể yêu ai hết. Tôi biết tên cô gái đã bị chàng trai rượt đuổi, đó chỉ là một cái gì giống như một vở kịch. Tôi biết chàng trai khóc thật vì đau khổ, nhưng không phải khóc vì sự biến mất của cô gái, mà khóc vì mình đã làm cho cô biến mất.

Khôi, ráng nghe tao nói một chút, mày có nghe tao nói không. Mày ra đây làm gì. Tôi hỏi hai câu.

Có nghe, nhưng nhỏ lắm. Tôi ra đây vì buồn. Khôi cũng trả lời hai câu.

Ráng bước lại gần tao.

Tôi và ông đã gần nhau lắm rồi, như là một mà ông không thấy sao. Trời đã tối hẳn, vài vì sao đã mọc trên bầu trời, nhưng không có trăng đêm nay, nghe có tiếng sóng dưới ghềnh đá, ngoài ra tất cả đều im lặng.

Nếu như có một cơ hội cho mày, thì mày có từ bỏ ý định bây giờ không.

Tôi nghe có tiếng cười khục trong cổ họng, nghe giống như tiếng đạn khô khốc ra khỏi nòng, tiếng sắt chạm vào sắt, không có chút gì mềm mại của da thịt hay mơn man của tiếng nói yêu. Không có cơ hội nào cả, cơ hội không dành cho tôi, tôi nghe tiếng trả lời, chứ không thấy mặt, không thấy những biến động trên mặt khi xúc cảm.

Khôi thật ra chẳng bao giờ nghĩ đến giây phút này, chẳng bao giờ chờ nó hay một cái gì giống như thế. Thật ra cuộc sống còn nhiều điều tốt lành hơn là những đau khổ ray rứt. Nhiều khi Khôi muốn trút hết những dằn vặt của mình xuống một bãi rác mênh mông nào đó để nó bị vùi lấp trong trùng điệp dơ bẩn, mãi mãi chẳng trở lại. Nhưng không biết nơi nào, thời gian nào, và làm thế nào.

Có một cái gì nồng nàn, thơm tho, ngọt ngào, không thể diễn tả hết, từ ở đâu thổi đến. Khôi nhìn tôi kinh ngạc. Trời ơi, mùi của hoa táo dại, bây giờ tôi mới nghe rất rõ, rất gần, nó đang tràn ngập thinh không. Nó không phải từ Khôi, nó từ khắp nơi, đang tràn ngập Khôi. Hình như ở dưới biển kia thổi lên. Hay từ trời thổi xuống. Cái mùi này có thể làm cho những người chết giật mình ngồi dậy được. Khôi nín thở lắng nghe, không hề biết rằng mùi hoa táo dại đang tràn ngập mình. Tôi thì đứng sững như chôn chân vào đá, tôi biết rằng điều này thế nào rồi cũng sẽ xẩy đến, một ngày nào đó, một giờ nào đó, và nó là ngày hôm nay, là giờ này.

Khôi thở hổn hển: kìa, mùi hoa táo dại… Mùi hương của tôi, mùi thân ái của tôi, tôi đã nhận ra nó rồi. Nó ở dưới kia. Khôi dợm chạy, nhưng trời tối mù mịt, tiếng sóng nặng nề phía dưới vọng lên lại làm Khôi sợ. Nghĩ đến một cái gì đó nặng nề cũng làm Khôi sợ. Cũng là nỗi sợ thân quen này đã ở với ta hàng chục năm trời, làm cho ta co rút lại, thu mình vào, nhấn chìm đi, ta chưa bao giờ dám làm một cái gì khi nghĩ rằng nó sẽ gây ra một cái gì đó nặng nề. Lúc muốn lên giường với một người nào đó cũng sợ.

Nhưng đêm nay Khôi không muốn mình sợ nữa. Phải làm một cái gì đó thôi, mùi hương thân thiết đó đã đến mời ta vào một cuộc tình không có lối về. Chẳng cần về nữa. Khôi cũng nghe có tiếng nói: hãy đến. Khôi nhắm mắt lại và bước đi, cùng với cô gái trong căn phòng có chiếc giường nhỏ, cô gái bị rượt đuổi đã biến mất sau hoang đảo. Nó giống như chàng trai vừa khóc lóc than vãn lúc nãy. Tôi níu lấy áo nó, chiếc áo rách, quần cũng không còn, tôi níu lấy tay nó, chỉ còn là khoảng không. Tôi van cầu, vô ích, những lời than van không thể xoa dịu một tâm hồn đã biến động từ lúc mới nhận biết mình là một con người. Tôi phải đành để cho nó đi, tôi biết nơi nó sẽ đi đến, chỉ vài bước.

Khi nãy Khôi có bảo tôi rằng nó không dám chết, mà đang dự tính làm cái gì đó chưa biết. Cái chưa biết đó là cái trượt chân có vẻ như giả vờ mà cũng có vẻ như cố ý, từ trên mỏm đá cao xuống biển, vì tiếng kêu vọng lại từ giã não nề thế nào.

Tôi đứng lại trên mỏm đá, thắt ruột vì không thể cứu được Khôi. Nó đau khổ quá, sống không nổi nữa. Thêm một thời gian ngắn nữa, độ chừng như vừa hết tiếng thở dài, thì tôi cũng tan vào sương khuya, vì tôi không có thật, tôi chỉ là chiếc bóng của Khôi. Mà thôi.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch