Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Khi tôi gặp ba… ♦ Không đáng… ♦ Tết Trung Thu


♦ Chuyển ngữ:
1 bình luận ♦ 24.06.2011

 

Teresa Chuc Dowell sinh tại Việt Nam trong gia đình gốc Hoa. Ít lâu sau khi cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc, cô cùng mẹ và anh đi tị nạn chính trị ở Mỹ. Cô tốt nghiệp cử nhân triết, đi dạy văn chương và viết văn tiếng Anh tại một trường trung học ở Los Angeles. Cho tới năm 2010, cô theo học chương trình MFA về tác văn tại trường Goddard College ở tiểu bang Vermont. Cô có thơ đăng trên các tạp chí National Poetry Review, Verse Daily, và miller’s pond (trực tuyến). Cô cũng có những sáng tác phi hư cấu đăng trên các tạp chí Memoir Journal, Sugar Mule, và Mosaic. [tiểu sử và hình theo chippens.com]

 

 

 

Khi tôi gặp ba lần đầu

 

Khi tôi gặp ba lần đầu,
ông trông như một con mèo Ai Cập;
gầy, dáo dác tìm đồ ăn, và khắc khổ,
vừa được thả khỏi trại tù Việt Cộng.
Ông nói với chúng tôi ông ghét màu đỏ.
Mười sáu năm sau,
ông mặc áo thun dài tay màu đỏ và cười tươi.
Cái khe hở nhỏ bằng đầu kim trong tim ông đủ
để một giọt màu đỏ lọt vào.

 

 

Không đáng một viên đạn

 

Đầu đạn làm bằng
đồng hoặc chì.
Thuốc súng được
đổ vào vỏ đạn.
Kim hỏa đập
hạt nổ phía sau
viên đạn gây ra
vụ nổ. Tính chung,
đầu đạn và vỏ đạn
thường dài khoảng 2 inch
và nặng vài ounce.

Ba tôi nói rằng
bọn Việt Cộng
bảo ông và những
tù nhân khác trong
trại “cải tạo” là
họ không đáng một viên đạn.
Họ sẽ phải lao động cho bọn Việt Cộng
rồi chết đi.

Một cây tre thì nhẵn, dài
có rễ bấu lấy đất
bằng sức nắm mạnh mẽ
của những đốt và ngón màu lục.
Tre được dùng để xây nhà,
hàng rào, vân vân.

Một cây tre có thể nặng 60 pound
hay hơn và cao 20 feet.

Những người tù bị bắt phải
đi chân không lên núi
vác tre về trại.

Vì sức nặng của cây tre,
họ chỉ có thể vác một cây
mỗi lần.

 

 

 

Tết Trung Thu

 

Giữa những chiếc bánh trung thu là tròng đỏ trứng
xung quanh là bột đậu đỏ nơi nhiều thế kỷ trước những mẩu giấy được giấu kín
bởi người Trung Hoa để truyền nhau kế hoạch nổi dậy
lật đổ người Mông Cổ. Ba mẹ tôi mua những chiếc bánh này cho chúng tôi
ăn mỗi năm—đó là truyền thống.
Thành Cát Tư Hãn và hậu duệ cai trị những vùng đất rộng của Trung Hoa.
Người Mông Cổ không ăn bánh trung thu.
Tôi nếm mùi vị của trời đêm nơi những kẻ nổi loạn tụ tập.
Làm sao họ lập thành đội ngũ trong tối và mặt trăng muối vỡ vụn trên lưỡi tôi.
Tạm thời, tôi sẽ là một cô con gái Mỹ gốc Hoa ít nói, vâng lời
cúi đầu khi được bảo ban, nhưng tôi âm thầm lập kế hoạch tạo phản của mình.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “When I First Saw Daddy”, “Not Worth a Bullet”, và “Moon Festival” trong tập thơ trên mạng Cartography of Family

bài đã đăng của Teresa Chuc Dowell


1 bình luận »

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)