Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

tiếng động màu xám

 

 

 

Hành lang rộng thênh thang. Những viên gạch vuông sắp cạnh nhau. Trật tự, nề nếp. Những chiếc giầy gõ lên nền gạch thứ âm thanh khô mốc. Như thể luồng gió nóng của mùa hạ bên ngoài khung kính đã hong khô từng bệt âm thanh mầu xám. Gót giầy cứng gõ nhịp nhàng lên mặt gạch bông. Lũ ô vuông trắng, xám chen nhau. Cặp chân thon bọc vớ mầu da người. Mép váy đong đưa. Người đàn bà biến đi ở khúc quanh. Lại tiếng giầy khua náo phía sau lưng. Tò-Mò quay đầu về phía tiếng chân rải đều trên nền gạch. Hai mắt nhìn lướt những bóng người. Nhìn như tình cờ; nhìn như lỡ quay đầu về phía ấy nên đôi mắt phải ngó theo.

Không phải người đồng hương.

Ba người đàn ông cao lớn khoác áo chùng đen. Một tay xách cặp da, một tay vung vẩy quẫy tạt mớ ngôn ngữ lao xao của cuộc tranh luận sôi nổi. Bọn thầy cãi xứ này trông như những tu sĩ đầy quyền uy thời trung cổ. Tò-Mò dõi mắt nhìn. Gã thầy cãi tóc vàng có giọng nói vang rền dội ngược từ những vách tường gạch xám xịt. Một, hai, ba, bốn. Một, hai, ba, bốn. Những con số nhảy lao xao trong óc. Bọn đàn ông bước đi thật đều. Thẳng thắn, đều đặn và nhàm chán. Như công lý. Tò-Mò đứng dựa góc tường. Từ đó có thể nhìn ra hai phía mà không phải quay cái cổ một góc một trăm tám mươi độ. Như loài cú. Tiếng động lười lĩnh của bước chân không nhấc nổi lên khỏi mặt gạch. Tò-Mò nhướng mắt nhìn gã thanh niên râu tóc xồm xoàm. Tờ giấy xếp làm tư nhăn nhúm trong những ngón tay dài như những lóng xương nắm lại. Bộ quần áo jean bạc mầu tròng bên ngoài thân thể lêu khêu ngỡ chừng gấp đôi chiều cao của hắn.

“Mày nhìn gì vậy? Thằng Ba Tầu!”

Câu hỏi bung ra khỏi đống râu rậm như con ếch phóng ra từ bó rơm trên khuôn mặt hốc hác.

Tò-Mò giật nẩy người. Hai mắt chớp lia. Hai bàn tay thừa thãi xoắn vội vào nhau.

“Nothing!” Cái miệng mau mắn phun ra câu trả lời. Rồi Bối-Rối thả tia nhìn xuống những miếng gạch vuông, chờ gã râu xồm đi khuất ở khúc quanh. “Nhìn tao, tao bắn thấy mẹ.” Trời ơi. Cái đồ tội phạm mà cũng lên mặt vênh váo. Bối-Rối lẩm bẩm một mình rồi ngước lên tìm cái đồng hồ hắn nhớ hình như treo đâu đó trên khoảnh tường nào đó của tòa lâu đài kiên cố.

Con nhỏ mắc dịch giờ này còn chưa tới.

Nôn-Nóng dõi mắt nhìn quanh. Những bức tường mầu xám. Dài hun hút phía trước là cái hành lang hẹp. Bên phải là vách đá phẳng lì. Bên trái nhấp nhô đám khung cửa chữ nhật. Từng băng ghế dài đặt hai bên từng khung cửa. Trên đó thưa thớt những hình người. Đen, Trắng có cả. Nhưng không thấy Vàng. Dạo này báo đăng hàng ngày chuyện bọn vàng trồng marijuana bị bắt. Vậy mà hôm nay chẳng thấy ai ở đây. Có lẽ vì thế mà thằng râu xồm ban nãy hì hầm với hắn. Thằng khốn nạn. Nôn-Nóng rủa thầm.

“Xin lỗi. Phải anh là.”

Câu nói ngắn gọn. Và ngọt ngào. Âm thanh mỏng mảnh thả xuống một bên vai. Sửng-Sốt quay đầu lại. Hình trái xoan phơn phớt hồng. Lông mi dài chớp chớp. vạch son hồng mấp máy. Sửng-Sốt chỉ thấy được bấy nhiêu.

“Vâng. Tôi.”

“Em lo quá trời, chỉ sợ anh không tới.”

“Phải tới chứ.”

Nhịp tim xao động. Bối-Rối đứng thẳng người. Ưỡn ngực ra trước. Cao hơn cô gái một phần tư cái đầu. Hít vào một hơi dài. Thỏa thuê, hạnh phúc. Không gian man mác một mùi thơm í nhị mà quay quắt. Bối Rối nghe mặt mình tê tê. Như buổi sáng mùa đông phải đứng ngoài giá băng, loay hoay cạo lớp băng đá đóng ở kính xe trước khi đề máy. Lại hít thêm một làn hơi dài nữa. Cơn bối rối tan đi. Như khói. Hắn mạnh dạn nhìn xuyên, nhìn thấu qua tất cả những gì làm thành hình người thon gọn, khả ái bên cạnh. Chiếc cổ trắng và thon, hơi lõm xuống ở ức. Cổ áo thun trắng chặn con mắt đàn ông lại đó. Gian-Lận cắn môi. Đẩy con mắt nhìn trôi tuột xuống đôi vú căng đầy đội cao nếp áo. Con mắt gian lận chớp nhanh. Cái bụng thon da trắng mịn màng. Cái rốn lấp lửng giữa vạch áo thun và dây thắt lưng chiếc quần jean có cái móc hình trái tim mầu bạc. Đôi chân dài thon thả. Đôi giầy gót cao dễ chừng tới năm phân.

“Anh biết phòng A5 không?”

Câu nói đánh bật cái gian manh ra khỏi óc hắn. Giọng nói pha chút rượu nếp than.

“Biết chứ. Mình lại đó nghe.”

Hắn rảo bước bên nàng. Cõi lòng bập bềnh nên chân thấp chân cao. Cánh mũi phập phồng quay quắt một mùi hương não lòng. Phòng A1. Phòng A2. Phòng A3. Phòng A4. Phòng A5. Những con chữ, con số nhảy múa trên môi. Từng khung cửa chữ nhật bập bềnh trong cơn lũ lụt.

Tiếng chân nàng một hai, một hai, một hai. Nhịp nhàng, khoan thai như bước chân người cung nữ trong khuôn viên vườn thượng uyển thuở nào.

“Em sợ quá à!”

Nàng thụt lại phía sau. Hắn đứng sựng lại, quay đầu ngó người con gái. Trái tim bỗng nhảy chồm lên trong lồng ngực.

“Mặt cô sao vậy?”

Vết bầm lớn bằng nắm tay loang một bên má người con gái. Ban nãy vì nàng đứng khuất một bên nên hắn không nhìn thấy.

“Chồng em.”

Làn da trên chiếc cổ trắng giao động như mặt hồ vương làn gió nhẹ. Người con gái nuốt nước bọt một cách khó khăn. Hắn chỉ đoán vậy.

Và bỗng dưng lòng hắn nát nhầu.

Hai người dừng lại bên ngoài khung chữ nhật. Cánh cửa nặng nề như cửa ngục. Xót-Xa nghểnh cổ nhìn qua khung kính vuông. Vài bóng người đi tới đi lui giữa những hàng ghế xếp đều đặn bên nhau kiểu một nhà nguyện trong tu viện nào đó. Những bục gỗ, những bàn vuông, những khung chắn bằng gỗ nâu bóng ngổn ngang trong căn phòng kín mít bốn vách tường ôm cứng, đội cao một trần nhà xám nhạt. Những khung hình tĩnh vật lao xao trong chiều sâu thị giác Xót-Xa. Tất cả quay cuốn bên nhau và sau cùng bị dán lên trên bởi một nét thương tâm xớn xác: Hình ảnh khuôn mặt bầm tím của người con gái. Xót-Xa hít một hơi dài theo thói quen. Trái xoan phơn phớt hồng. Môi viền sợi chỉ đỏ thắm một nụ cười hư ảo. Cái đuôi ở đầu mày hay cuối mắt. Chiếc cổ mảnh. Đôi vú căng tròn. Mảnh bụng thon và đôi chân dài. Cái rốn xinh xắn nét chấm phá trên miếng bụng trắng như ngọc thạch. Mười hai bến nước là vậy đó. Ca dao tục ngữ lao xao trong đầu. Cây quế giữa rừng. Da trắng tóc dài này sao không ngả trên vai anh, thịt da mượt mà này, sao không ngủ trong tay anh. Nỗi xót xa loang trong tâm trí cùn mằn. ơi, cái mùi hương lao tâm khổ trí!

“Còn đau không?” Niềm đau xót hỏi dùm hắn.

“Đỡ rồi anh ạ.” Môi nàng uốn lượn nắn nót những ngôn từ.

“Mình vào đi.” Nỗi xót xa thở dài dùm hắn.

Nàng rùn vai, “Em sợ.”

“Không sao đâu.”

Hắn lại xoay đầu liếc qua khung kính nhỏ.

“Người ta vào rồi đó.”

Những ngón chân nàng vẫn bấm chặt xuống chiếc giầy cao gót. Cái hào sảng bỗng từ đâu đổ về, đẩy bàn tay hắn ra, nắm nhẹ lấy những ngón tay đũa son của người con gái. Xót-Xa một tay đẩy cửa, một tay dắt người con gái đi qua khung gỗ nâu bóng. Xót-Xa khẽ đẩy nàng ngồi vào một xó sát vách tường. Và hắn ngồi phía ngoài, che chắn, bảo vệ.

“Trăm sự nhờ anh. Em đâu rành tiếng Anh mấy. Nói chuyện thông thường thì còn được…”

“Đừng lo.” Xót-Xa ngắt lời nàng.

Nàng ngọt ngào, “Em có phải nói không anh?”

“Chắc không đâu.”

“Mai mốt anh giúp em làm đơn ly dị nghe.”

Niềm vui nhảy múa trong lòng hắn. Niềm vui loi choi như con sóc nhỏ vẽ nên một nụ cười no đủ trên khuôn mặt hơi gầy; biểu hiện về một ước mơ bỗng thành hiện thực.

“Được không anh?”

“Được.”

Hí-Hửng xoay qua nhìn ngưòi con gái. Con mắt có đuôi. Con mắt biết hẹn hò. Nụ cười thơ dại nở ra trên môi hồng. Hí-Hửng hớp vội ngụm không khí hiếm hoi trên mặt hồ loang nước. Hắn chìm xuống đáy sâu của nỗi đê mê; của niềm hạnh phúc bất ngờ.

“Có khi nào nó bắn em không anh?”

“Ai?”

“Chồng em.”

Hí-Hửng đánh rơi mất tiêu cơn hí hửng.

“Cảnh sát có giam ông ấy không?”

“Cảnh sát cho nó về.”

“Vậy à?”

“Nhưng cấm lại gần em.”

Bối-Rối như vướng tơ nhện, hắn nhấp nhổm trên ghế ngồi. Sau cùng Bối-Rối tự nhủ cho dù có dời xa ra một ghế, lúc lạc đạn cũng chết được như thường.

“Lỡ tòa hỏi mà em trả lời không đúng thì anh làm ơn dịch khéo khéo dùm em nghe.” Thay vì trả lời, Bối-Rối chỉ để cho nụ cười đằm thắm hôn phớt lên má nàng.

Tiếng lào xào của giầy dép, ghế ngồi, xương cốt rắc vào tai hắn. Mọi người đang đứng dậy theo yêu cầu của viên thư ký toà. Bối-Rối xoay qua, mỉm cười và hất nhẹ đầu. Cặp trường túc đứng dậy. Vai thon kề vai hắn. Tóc tỏa mê muội một mùi hương làm rụng xuống trong tâm tư hắn một cơn mưa lá me ngày thơ ấu.

“Quan toà hở anh?”

Bối-Rối gật, thay cho câu trả lời.

“Em sợ quá!” Nàng thì thào.

Bối-Rối quờ cánh tay, đỡ nhẹ cho người con gái ngồi xuống.

“Toà đang gọi bị can.”

Bối-Rối thì thầm đủ cho nàng nghe. Tên thầy cãi tóc vàng quen mặt, Bối-Rối đã gặp đâu đó. Rồi hắn gật gù. Đó là một trong ba tên da trắng một hai ba bốn một hai ba bốn Bối-Rối trông thấy lúc đứng chờ ở lối vào. Bị can đâu. Thằng khốn đâu. Đứa vũ phu đâu. Cái thằng có cô vợ ngon lành dễ thương mà không biết đâu. Một lũ những câu hỏi vật nhau trong đầu hắn. Nó đâu. Nó đâu.

“Trời đất!”

“Gì thế anh?”

“Thằng đó là…?”

Cái đầu hắn quay qua quay lại. Hai con mắt hết nhìn tên tội phạm lại nhìn người con gái.

“Chồng em đó.”

Chồng em đó. Chôồng em đó. Chôôồng em đó. Chôôôồng em đó. Người ta để đầu hắn vào cái chuông, rồi người ta gõ cái chuông bằng chiếc dùi sắt. Bỗng dưng hắn điếc lòi. Bây giờ hắn không là Tò-Mò, không là Nôn-Nóng, không là Bối-Rối, không là Sửng-Sốt, không là Gian-Lận, không là Xót-Xa, không là Hí-Hửng, không là gì nữa hết.

Hắn là hắn. Một kẻ vô cùng bi quan trước cuộc đời.

“Chồng em?”

“Dạ.”

Cái dạ nhỏ nhoi, nhu mì và tội nghiệp biết chừng nào. Nhưng bị can lại là thằng rậm râu sâu mắt cao lòng khòng trong bộ jean bạc mầu; thằng mày nhìn gì vậy, thằng thằng tầu, thằng tao bắn bỏ mẹ hắn đụng đầu lúc chờ người con gái trước hành lang toà án. Và cái thằng phải ra toà vì tội hành hung vợ ấy vừa đứng lên theo yêu cầu của ông áo đen ngồi tuốt trên cao kia đã quay đầu, đảo một vòng con mắt láo liên tìm kiếm. Hai con mắt sâu xô đổ một loạt những bàn những ghế. Cặp mắt ấy dừng lại ở hắn đúng lúc những móng tay sắc cạnh của người con gái bấu vào da thịt hắn. Trong mớ tiếng động xám ngoắt của ghế bàn gẫy đổ trong trí tưởng hắn, loi ngoi những giọt âm thanh biêng biếc của cơn buồn phiền không thể đặt tên từ đôi môi người con gái, “Em sợ quá anh ơi!”

 

Thứ bảy, 18 tháng 08, 2001

bài đã đăng của Hoàng Chính


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch