Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

cam

 

 

Tôi thấy đôi khi thiên hạ ở đời đặt ra nhiều tiêu chuẩn quá, chẳng hạn như, ai cũng phấn đấu cho có được đủ vợ đủ chồng, đủ cha đủ mẹ, chân tay thì phải có đủ cặp hai cái, dư cũng không được mà thiếu cũng không xong. Làm như không đạt cái đúng tiêu chuẩn thì không sống được.

Theo tôi cái chính là sống, sống tốt, chớ không phải cái đủ, cái thừa, hay cái thiếu.

Mẹ tôi không cha, nhưng màu da đen tái và mớ tóc loăn quăn trên đầu mẹ thì tố cáo cái dấu ấn của người cha rất nhiều. Mà có thể tôi nói tố cáo như hàm ý là một cái gì xấu, cái gì hãm hại đời của ba mẹ con bà cháu chúng tôi. Đôi khi điều này về sau mới thấy kết quả là ngược lại. Ngoại hay kể, lúc nhỏ mẹ sợ ra đường, sợ tới trường, vì hễ tới đâu thì nghe bọn con nít trong trường hay trong xóm bu đen bu đỏ chọc, chà zà ma ní ti te, cái bụng thè lè con mắt ốc bu, hay tóc mẹ quăn tít cứ cuộn sát vào da đầu nhìn như đầu để trọc, để con nít lại được dịp ca ngạo, sư cọ đầu bum, đánh trống bùm bùm, bà zợ lùng khùng, đẻ con một mắt, đánh bài tứ sắc, bị bắt vô lao…Giờ thì ổn rồi, có nhắc lại, mẹ tôi chỉ hơi cười cười cái thời hồi đó.

Tôi học tiếng Việt với một cô giáo gốc người Trung, cô khen, em mới tập phát âm mà có giọng miền Nam rất ngọt. Tôi nói ngoại em cũng là người Trung, nhưng em và mẹ em thì lớn lên ở miền Nam. Tôi không nói tiếng Việt được, vì khi mới biết bập bẹ vài tiếng ngoại ngoại, má má thì cả gia đình đã di cư qua Mỹ. Theo diện con lại. Là như tôi nói, như ngoại tôi kể, má tôi lúc nhỏ khổ sở liên miên vì nước da đen tái và mớ tóc loăn xoăn, nhưng từ khi có tin diện con lai được xuất cảnh, mẹ con bà cháu không hối lộ đút lót cho ai vì không có tiền để đút lót, mà cũng không biết đâu là đường đất để đút lót. Cứ ra công an khu vực xin cái giấy chứng nhận thường trú, nộp cái đơn theo lời chỉ dẫn và lo lắng của ông hàng xóm, đi phỏng vấn, và vậy là được tới Mỹ. Thiệt ra người hàng xóm đó có đứa con trai nhỏ muốn gởi cho ngoại và má tôi dắt đi dùm, nhưng mẹ thiệt thà khờ khạo khai báo trước sau tiền hậu bất nhất nên mớ giấy tờ giả nhập hộ kia bị người Mỹ phỏng vấn khám phá ra và từ chối. Ngoại tôi sau này cứ băn khoăn ân hận mãi, vì lỡ làm hư chuyện của ông hàng xóm tốt bụng.

Bây giờ thì sau khi ra trường đại học, tôi thi đậu vào bộ Ngoại giao, sắp làm phó lãnh sự, cái công việc tương tự như việc của người Mỹ đã phỏng vấn chúng tôi trước kia.

Cô giáo nói:

“Hôm nào mời ngoại và má lên trường chơi đi!”

Tôi cũng hơi ngại:

“Má em và ngoại em ở Việt Nam làm thợ may, qua đây thì ở nhà nhận sửa quần áo thôi, đâu có biết tiếng Anh nhiều đâu, biết gì mà nói?”

Cô khích lệ:

“Thì vậy mới thử thách được trình độ tập nói và nghe của nhân viên ngoại giao Mỹ được chớ!”

Nhưng thay vì họ lên thăm trường chỗ tôi học tiếng Việt, ngoại và má tôi lại kêu tôi mời cô giáo người Việt về nhà.

…Hồi đó ở Đà nẵng, ngoại làm công chuyện dọn phòng trong một căn cứ quân sự của lính Mỹ. Ngoại nói, lúc đó ngoại là gái quê lên thành phố kiếm ăn, có chút nhan sắc, có người trung gian giới thiệu thì mới vô làm được ở căn cứ này. Ngày nào cứ sau giờ tụi sĩ quan đã đi làm, cả đám đàn bà con gái chia nhau vào thay đống mền gốí và lau dọn phòng ốc trống trong dãy nhà ngủ trắng tinh của bọn sĩ quan. Có một hôm, ngoại mở cửa bước vô phòng thì thấy trên giường còn thằng Mỹ vẫn nằm trùm mền. Ngoại chưa kịp lui ra thì nó ngoắc tay nói, má ma xon lấy cho miếng nước dùm đi. Ngoại rót nước đem tới cho nó thì nó vung mền trần truồng đứng dậy, khoá trái cửa, và sau đó ngoại bị nó hiếp. Chuyện xưa rồi nhưng khi tôi đủ lớn đủ hiểu, ngoại tôi chưa bao giờ tiết lộ chuyện này.

Mà chỉ nghe ngoại nói:

“Biết đâu cũng nhờ nước da đen và tóc quăn của má bây mà bây giờ mình mới tới được Mỹ…”

Vì sự thật đơn giản đúng là như thế.

Dường như một chút đắc ý, một chút bỗ bã, ngoại tôi lại nói:

“Nay mai, mấy người Việt có tiền, có ăn học cao, muốn được đi Mỹ, phải xin phép con Claire …”

Tên Việt tôi là Cam, ông Thompson, giáo sĩ người da đen bảo lãnh đặt lại tên Claire, và sau này ông là quới nhân phù trợ chỉ dẫn đường đi nước bước cho tôi đi tiếp vào đại học.

Giờ thì cô giáo tiếng Việt là quới nhân phù trợ thứ hai, là theo lời ngoại tôi.

Cô giáo khuyến khích:

“Tiếng Việt của bà ngoại em hay lắm, bà kể nhiều chuyện lý thú lắm, Claire phải ráng học giỏi tiếng Việt để nghe cho hiểu hết!”

Tôi cho cô Phương là một cô giáo thông minh, biết cách dạy, và biết cách ăn nói để cạy miệng (chữ này là của ngoại, cô giáo không giảng, có trời mà tôi hiểu được ngoại muốn nói gì, tôi kể lại với bọn Mỹ cùng học tiếng Việt, tụi nó lắc đầu!) cô biết cách cạy miệng người khác, nên tôi đã quyết định mời cô dạy thêm buổi tối ở nhà chúng tôi.

Tiếng Việt của tôi giờ đã khá ra. Nhờ cô, qua kiểu dạy của cô mà tôi biết thêm nhiều chuyện về má, về ngoại, thật bất ngờ. Ngoại, má, cô giáo, những người đàn bà ấn tượng, đã khơi dậy trong lòng tôi những rung động kỳ lạ, và sâu xa gợi hứng từ những cách sống hồn nhiên, vất vả nhưng thật thà, hiền lành và hạnh phúc. Thứ hạnh phúc không cần phải xin xỏ, dựa vào ai hay tranh giành với ai mà có đưọc.

Cô tạo ra những tình huống học mà cô gọi là spontaneous listening, những bài học nghe không chuẩn bị trước. tám (chữ này nghe rất hay, tôi biết thêm tám không chỉ là số 8), cô tám chuyện trên trời dưới đất với ngoại, với má, tôi thấy má cười tủm tỉm nhiều hơn, ngoại cũng cười, cũng khóc, má thì tự nhiên hơn, bớt âm thầm hơn, và có bữa má còn sinh động vô ra chuẩn bị cơm nước mời cô giáo ở lại ăn cơm tám tiếp.

Nhờ cô, tôi mới nghe má kể về ba tôi, một người đàn ông đã có vợ có con. Lúc đó mọi người xung quanh đều vất vả kiếm ăn sau buổi đổi đời, ngoại và má tương đối thong thả và ổn định, nhờ có tiệm may nhỏ xưa nay vẫn mở trong căn nhà kế bên chợ. Đói rách nhưng các em học sinh vẫn cần áo quần thay đổi đi học, Tết nhất, người lớn ngưòi nhỏ vẫn cần phải có cái áo cái quần mới, huống chi cán bộ ngoài Bắc vô có tiêu chuẩn vải vóc khấm khá thì cũng bắt đầu may mặc để thay đổi bộ đồng phục quần đen, áo cánh trắng… Má lúc nhỏ bỏ học sớm vì không chịu nổi tụi nhỏ cùng trường chọc ghẹo ma ní tí te nên bỏ học chữ đi học may, nhờ khéo tay và có ngoại luôn tay phụ giúp nên lúc nào cũng đúng hẹn, hàng họ may vá giá cả bình dân hợp lý, nên khách hàng mỗi lúc một đông.

Người đàn ông có vợ kia ở xứ khác tới, và do người vợ dàn dựng đạo diễn, người đàn ông giả dạng độc thân tới tán tỉnh và đòi cưới má tôi. Ở với nhau có hơn tháng, bà vợ xuất hiện đánh ghen, làm ồn ào trong tiệm cốt để bêu xấu ngoại, còn má tôi thì được họ kêu là con đĩ đen giựt chồng…( Kể tới chỗ này thì má tôi mím môi dừng lại một chút.)

“Thiệt ra là hai vợ chồng nó chỉ muốn làm tiền…Tui cầm cái kéo giơ lên…”

Ngoại nói tới đó, rồi ngưng ngang.

Sau đó, người đàn ông kia bỏ đi với vợ, má tôi mang bầu tôi.

Cô giáo, má và ngoại, nhất là má, ngạc nhiên lẫn hứng khởi nữa, vì tôi từ một con nhỏ tiếng Việt bập bẹ trời ơi đất hỡi, vì bà và má không giỏi tiếng Mỹ, không mấy khi chúng tôi nói cho ra câu chuyện. Giờ đây tôi đã có thể summarize tóm tắt câu chuyện đời của bà và má trôi chảy hơn, rành mạch hơn. Thật ra, mỗi lần là một chuyện ngăn ngắn, mẹ nói chậm, bà nói càng chậm hơn, và theo thuật ngữ chuyên môn của cô giáo, mấy lúc đầu, cô bảo tôi chỉ report the gist, nói lại ý chính thôi, cô giúp tôi hiểu nhiều từ mới, nhiều tiếng lóng trong cách nói chuyện của bà, của má, và mỗi ngày thêm một chút, tôi hiểu và nói bằng tiếng Việt với má, với bà nhiều hơn. Thì ra họ ôm cả một kho lịch sử trong lòng mà tôi đã không biết cách tìm đọc.

Ngoại rớm nước mắt:

“Ai ngờ qua Mỹ lại có người dạy con Cam hiểu biết được tiếng Việt.”

Khi tôi rút thăm trúng được nhiệm sở thành phố Hồ Chí Minh, các bạn đồng sự xúm nhau chúc mừng vì tôi có nét mặt 80 phần trăm Việt, một chút lai Mỹ da đen còn sót lại của mẹ. Tự tôi, trong thâm tâm cũng dội lên một chút xúc cảm hoang mang về cái nơi xa lạ bí ẩn kia khi mình mới đang chập chững đã bỏ đi, nhưng mơ hồ cũng một chút nghĩ tới cội nguồn.

Bạn trai tôi Lucas, chàng Mỹ gốc Ý, hắn nói, hình như hơi ghen tị:

“Mày về đến nơi, bây giờ mày nói được tiếng Việt giỏi rồi, coi chừng mày lại mết mấy thằng bản xứ hớp hồn hớp xác của mày…cho coi!”

Cần gì mấy thằng bản xứ, má, bà, cô giáo, bình thường và kiên nhẫn, cam chịu và can trường, cả ba đều không chồng, không đủ cha đủ mẹ, không đầy đủ tiêu chuẩn mình mẩy chân tay của thế gian, không trinh tiết, không lang chạ, tự bảo vệ thay vì oán trách, trong cái thế giới hung bạo và đầy dối trá này, cả ba người đàn bà lần lượt xuất hiện phủ sóng, hớp hồn, hớp via tôi tự lúc nào rồi.

Bây giờ, theo tôi cái chính là sống, sống tốt, chớ không phải là cái đủ, cái dư, hay cái thừa, cái thiếu.

Ô, mà lâu nay ở đây cũng không ai bận tâm lưu ý tôi là tôi không hề có cha.

 

tháng 6, 2011

nthb

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch