Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Chính Bắc


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 27.05.2011

 

Xa trên miền Bắc, trong vòng băng đỉnh cực, ở vùng đất của đêm dài, có hai người đàn bà sống. Một cô gái và một bà già. Bà già chắc hẳn biết làm thế nào họ đến sinh sống ở đấy, chỉ hai người, rất xa những người khác, nhưng bà không bao giờ nói. Cô gái không biết – cô không nhớ cảnh sắc nào khác ngoài những bờ tuyết cao trải dài và băng cắt cạnh lởm chởm trên mặt biển bên dưới nhà họ.

Không có ai khác, nên họ không cần và không dùng tên gọi nhau. Không có cộng đồng, nên họ cũng không cần và không đặt tên cho quan hệ của họ. Họ chưa bao giờ dùng những chữ mẹ hay con gái hay bạn hay chị em hay dì, chị em họ, tình nhân. Họ chỉ cùng nhau sống. Không có ai nhìn, nên họ không biết cô gái rất đẹp và bà già không đẹp. Họ biết bà già có nhiều kiến thức xưa và kỹ xảo có ích, thông thạo thời tiết và hải cẩu, và biết trọn một trăm chữ diễn tả tuyết. Cô gái mạnh mẽ và rắn rỏi và có thể chạy cả ngày, vững chãi và nhịp nhàng nhảy trên mặt tuyết đuổi theo những đàn nai sừng tấm, và cô có thể trườn bò trên mặt băng theo hải cẩu và gấu bắc cực. Và ban tối bà già có thể kể những câu chuyện về Hoàng hậu Hải cẩu, và những con chuột lemming ùa ra biển, phát cuồng vì nhau và vì cơn sốt mùa đông; và lợi của bà có thể nhai, tay bà chạm khắc và những ngón tay bà có thể may vá và bện và lột da và kết bím. Cô gái có thể ca hát và nhảy múa và buông lơi mái tóc dài xinh đẹp và chải mớ tóc dày thẫm màu cho đến khi nó óng ả và lấp lánh những ánh sáng lạ. Và như thế họ sống hạnh phúc một thời gian dài.

Khi mùa xuân đến trong vòng băng đỉnh cực, không có những trận mưa dài và không có màu xanh ngọt ngào nhú lên. Thay vào đó có âm thanh lạ của lớp băng dày đổ xuống và ngân vang khi vỡ ra – gào lên trong đêm khi cuối cùng nó xê dịch và chuyển động. Đường bay của đàn vịt trời trên đầu phá vỡ sự im lắng của không gian trong chuyến bay vội về nhà; những con hải cẩu cái béo tròn hứa hẹn và mãn nguyện. Ánh sáng bắt đầu ngấm vào không gian trở lại; thoạt tiên khó nhận ra, ngọn đèn mỡ nhạt đi và những tảng băng sơn xa xa hiện rõ dáng hình. Nơi ngọn gió mùa đông lạnh buốt cuốn và ép mặt biển thành những hình thể lạ, có một sự. phẳng lặng mới hòa mình lại, nhưng chậm chạp, vào làn nước.

Một năm, với mùa xuân đến một điều mới. Một buổi sáng, khi cô gái rời hơi ấm của căn nhà băng, cô thấy, xa tít qua màu trắng, một hình dáng mới cô chưa thấy bao giờ, và nghe, đến trong không gian ngưng đọng, một tiếng động mới, tiếng sột soạt. Hình dáng có màu sậm, cao và không yên lặng. Cô sợ sệt dõi nhìn một lúc và hình dáng đến gần hơn. Cô trở về căn nhà băng và kể cho bà già nghe. Bà già quấn mình trong một tấm lông bắc cực và ra ngoài. Hình dáng đã đến gần hơn; dáng đi của nó lên xuống lạ lùng, không phải uyển chuyển như một con thú mà nhịp nhàng, luyến láy như một điệu hát. Hình dáng tiến thẳng về phía họ với chủ đích và cả hai người đàn bà sợ hãi, mặc dù họ sợ vì những l‎ý‎ do rất khác nhau: cô gái sợ vì cô không biết hình dáng ấy là gì. Bà già sợ vì bà biết hình dáng ấy là gì. Nó là một người đàn ông.

Anh ta là một chàng trai trẻ, cao và điển trai. Anh là một người du hành trên băng. Anh đã qua mùa đông cách xa làng của mình, đơn độc, vì một lầm lẫn dũng cảm nhưng ngu ngốc đã mang anh đi quá xa để có thể trở về trước khi những trận bão tuyết và bóng tối đến. Anh đã qua mùa đông cách xa người thân thuộc và giờ đây trên đường về nhà. Anh ngạc nhiên khi khám phá ra căn nhà băng này; anh chưa hề biết bất cứ ai có thể rời đi và sống xa làng đến thế. Giờ đây, sột soạt trên đôi giày tuyết rộng, vung hai chân xa nhau, túi xách trên lưng, anh băng ngang bình nguyên tuyết và, nhìn thấy khói, nghĩ đến ca hát và bầu bạn và những bữa ăn ấm do người khác chứ không phải là anh nấu và vài ngày nghỉ ngơi trước khi anh tiếp tục cuộc hành trình không dứt trên băng của mình.

Hai người đàn bà đứng ở cửa nhà họ. Với lịch sự cần thiết của người sống nơi vùng đất khắc nghiệt như thế, họ không nghĩ đến chuyện không đón chào anh và cho anh ăn những thứ họ có và giữ anh êm ấm cho đến khi anh sẵn sàng tiếp tục du hành. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi sáng gần trưa, anh tiến về phía họ, chậm chạp, vung vẩy và sột soạt, và họ đứng đấy đợi anh. Khi anh đến họ nắm hai cánh tay anh, dẫn anh vào nhà họ, và cả ba người đứng đấy, vẫn quấn mình trong lớp quần áo lông, trong ánh sáng của ngọn đèn mỡ. Và khi cô gái cởi chiếc áo choàng da hải cẩu và kéo chiếc mũ viền lông thú ra phía sau, cuối cùng cô biết mình đẹp, vì mắt anh bảo cô như thế. Và khi bà già ngồi sụp xuống nấu ăn, bà biết mình già và xấu, vì mắt anh thậm chí không rời khỏi cô gái.

Tất nhiên chàng trai yêu cô gái; và cô gái yêu chàng trai. Còn điều gì khác có thể xảy ra khi mùa xuân đang ùa vào cuộc sống chung quanh họ và hai người là kẻ lạ với nhau, và cô gái chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông trước đấy và chàng trai xa nhà trong một cuộc hành trình dũng cảm nhưng ngu ngốc. Đúng thế, họ yêu nhau và chàng trai lấy cô gái làm vợ trong căn nhà băng, lúc thủy triều mùa xuân dâng cao, trước mặt bà già và bà không nói tiếng nào, nhưng sụp xuống thấp hơn trước nồi thức ăn và phai mờ đi khi mùa hè đến. Bà không thể ghét cô gái vì bà đã biết và chung sống với cô quá lâu rồi, và bà không thể ghét chàng trai vì bà có thể thấy sự kết đôi này là đúng. Nhưng giấc ngủ của bà bị khuấy động vì yêu đương của họ và vì những giấc mơ đến với bà sau đó.

Trên vài phương diện, có chàng trai với họ là tốt. Với hai người thợ săn, cả hai năng động và bền bỉ với hai thân thể biết những đường cong và tư tưởng của nhau, họ có thể săn thú mà một người không thể săn được, và những đống da thú cạnh căn nhà chất chồng lên và chàng trai nói đến chuyện trao đổi và những của cải hai người đàn bà không biết đến – thức uống biến đầu người ta thành lửa và cho phép họ gặp lại tổ tiên và chiến đấu với quái thú; lưỡi câu và kim may mỏng và chắc đến nỗi dường như chúng có phép thuật; màu sắc và dây vải và hạt và quần áo hai người đàn bà ngỡ là trong truyện kể và không thật mặc dù anh nói đi nói lại với họ. Anh cầm những tấm da thú của bà già và chiêm ngưỡng chúng và nói bà có tài dùng dao hơn bất kỳ ai khác anh đã từng gặp, đàn ông hay đàn bà, và những tấm da bà thuộc sẽ có giá cao. Anh nhấc những hình chạm khắc bà làm, bằng xương và đá, trẩm trồ về cách con hải mã và gấu và cá lộ hình dần ra ở đấy. Họ có thể trao đổi những hình này nữa và anh tả những thứ anh và cô gái có thể có nếu họ bán những hình chạm khắc bà già đã làm. Và bà, người khắc chạm qua mùa đông dài chỉ vì vui thích, muốn giật những con thú của bà khỏi tay anh và giấu chúng đi, nhưng bà không làm thế. Bà không làm thế vì những bắp thịt trên cổ của anh nổi lên như gân con nai sừng tấm, và hai chân anh cứng cáp, mạnh mẽ và đặt vững chắc trên mặt đất, và hai bàn tay anh lùa vào tim ruột bà với sức mạnh và vẻ đẹp của chúng, và vì móng tay anh làm bà nghĩ đến vầng trăng non. Nhưng bà không tin anh.

Và bà nghĩ đúng. Một ngày cô gái đến bên bà và nói họ sắp rời đi. Cô không nghĩ đến bà già bị bỏ lại một mình trong căn nhà tuyết khi mùa đông trở lại; cô không nghĩ đến luồng gió lạnh và nỗi hoang dã phải chịu một mình. Cô nói anh ta đã làm cho cô một xe trượt tuyết, mỗi chân là xương sườn của một con hải mã đực lớn chàng trai đã giết cho cô; anh đã bí mật làm chiếc xe trượt trong lúc bà già tưởng rằng anh đang săn bắn hoặc đi lại hoặc bắt cá. Cô nói chiếc xe trượt là vật đẹp nhất cô từng thấy; mỗi chân chạm trổ tỉ mỉ; ghế phủ lông thú màu nhạt; gân hải cẩu rất chắc và căng nên cô sẽ trượt êm qua vùng đất hoang lạnh băng giá. Anh ta sẽ đưa cô về làng của anh và mua hạt và nữ trang và áo xống xứng với sắc đẹp của cô. Cô gái bảo bà già rằng chồng cô sẽ đem cô rời khỏi nỗi hiu quạnh ảm đạm này, và cuộc sống trống trải đơn côi này, và mang cô đến nơi sắc đẹp của cô sẽ được thưởng thức và khiến anh thêm phần danh giá. Cô cũng bảo bà già rằng một đứa trẻ đang lớn lên trong cô, rằng cô mong một đứa con trai uyển chuyển và đẹp và mạnh mẽ như chàng trai, rằng cô sẽ có một đứa con trai và một nơi chốn ở đấy sắc đẹp của cô có thể được chiêm ngưỡng.

Bà thèm khát nhan sắc của cô gái; bà thèm khát đứa trẻ của cô gái; bà thèm khát chồng của cô gái; và cả ngày bà chẳng có bao nhiêu việc làm ngoại trừ nuôi nấng những thèm khát ấy. Vì thế chúng gặm nhấm bà, như băng giá của mùa thu đang đến, len dần lên những dòng sông của máu huyết bà. Cặp vợ chồng hẳn phải đi sớm, lòng can đảm và ngu ngốc của chàng trai đã giảm đi vì vẻ yêu kiều của vợ anh và trìu mến của anh với nàng, và anh muốn ở trong làng của anh yên ổn và chắc chắn trước khi thời tiết nghiệt ngã và đêm dài đến. Thời khắc dần đến lúc bà già không thể chờ được nữa. Một ngày chàng trai vắng nhà, vì thế bà già nói với cô gái rằng đã lâu lắm rồi bà chưa kết bím mái tóc đẹp ấy. Bà nói họ nên chuẩn bị một bữa tiệc đặc biệt cho chàng trai và rằng cô gái phải trông xinh đẹp hết mức. Cô gái hài lòng; cô cảm thấy bà già chưa hòa mình vào nỗi hân hoan của cô và tách xa cô dạo gần đây, vì thế cô vui mừng thấy mình đã lầm. Vì thế cô buông lỏng mái tóc dài của mình và ngồi xếp bằng trên sàn dưới chân bà già. Bà già cầm cái lược bằng xương bà đã làm từ nhiều năm trước cho cô gái và bắt đầu chải tóc cho cô. Và bà chải và chải. Bà tận hưởng một lần cuối vẻ yêu kiều sống động ấy; mái tóc óng ả và gợn sóng trong ánh sáng ngọn đèn và lấp lánh như làn nước sâu dưới biển giữa mùa hè khi mặt biển cuồng loạn những tia sáng của thế giới sâu thẳm nổi lên và nhảy múa. Cô gái bảo bà già nhanh lên, nao nức mong nhìn thấy sắc đẹp của mình trong sự ngưỡng mộ cũa chàng trai. Vì thế bà già nhấc mái tóc và bắt đầu uốn và bện nó thành một sợi thừng to, và bà cầm sợi thừng và quấn nó quanh cần cổ ngà đáng yêu của cô gái và kéo, kéo mãi, càng lúc càng chặt, cho đến khi cô gái chết. Rồi bà lấy con dao nhỏ trên vách, con dao bà tự làm cho mình để lột da, và dùng tất cả tài nghệ vô biên và thuần thục của mình, bà lột da mặt của cô gái mà không phá hỏng mái tóc, mái tóc vừa đẹp vừa cần thiết, không dứt đi một sợi lông mi nào hay bỏ sót những đường cong yêu kiều của môi má. Và khi cô gái không còn khuôn mặt và đẫm máu, bà kéo lê cô ra khỏi nhà và vùi cô trong tuyết mềm ở một gò đống không xa lắm. Rồi bà lấy chổi và quét nhà và mặt tuyết thật cẩn thận để không còn dấu máu và vết kéo lê và rối loạn. Rồi bà lấy một tấm áo lót bằng da hải cẩu mềm chính bà đã làm cho cô gái và mặc vào; những lớp xếp mềm mại của nó mơn trớn làn da của bà và dường như bà có thể đạt được bất cứ điều gì. Bà tắm trong nước băng, cái lạnh của nó vui thú choàng lấy bà. Sau tất cả những chuyện ấy, bà lấy làn da từ khuôn mặt cô gái và với sự rèn luyện tỉ mỉ nhiều năm vuốt phẳng khuôn mặt cô gái lên khuôn mặt bà. Sự mềm mại đáng yêu của nó che khuất những nếp nhăn và xương lồi ra trên khuôn mặt xấu xí già nua của bà; bà kéo làn da cổ màu sữa xuống sâu hết mức, gắn chặt nó vào cổ áo lót mềm bằng một cái kẹp bằng ngà; bà kéo mớ tóc dầy phủ lên những lọn tóc thưa dần nhờn mỡ của mình và lắc đầu để nó xõa ra che đi đường chân tóc. Và rồi bà nằm trên chiếc giường đôi vợ chồng trẻ đã tự làm, phủ lên mình những tấm da và lông thú họ đắp mỗi đêm, bỏ bà lại bên ngoài. Ý nghĩ về chuyện bà đã làm khiến người bà ấm lên; ‎‎ý nghĩ về chuyện sắp đến khiến bà nóng rực. Bà nằm đó chờ đợi, sẵn sàng và nao nức.

Chàng trai đã về. Bà nghe giai điệu dịu dàng của đôi giày đi tuyết của anh; bà nghe anh đập tuyết dính trên người và dậm chân qua lại bên ngoài nhà; bà nghe hơi thở tắc nghẽn của anh lúc anh kéo chiếc áo khoác da qua đầu anh; bà nghe tiếng hu‎ý‎t sáo nhè nhẹ anh vẫn hay thổi khi anh mệt mỏi nhưng hài lòng với chính mình. Anh vào nhà. Nhìn thấy bà nằm trên giường, xinh đẹp và đợi chờ anh, anh mỉm cười. Bà già đâu, anh hỏi. Và bà bảo anh bà đã đi ra bờ biển tìm một hòn đá đặc biệt để làm một hình chạm đặc biệt để làm quà tiễn họ ra đi, một hình chạm rất đặc biệt làm quà cho cô dâu và đứa trẻ. Chàng trai nói thế là tốt vì một hình chạm mụ già ấy làm sẽ bán được giá cao cho một người sưu tầm da trắng nào đấy và anh cười lớn. Bà già sẽ đi lâu vì chuyện ấy. Chàng trai kéo mạnh đôi ủng của mình; rồi anh cởi áo, cởi quần. Ngực anh nổi bắp thịt và đẹp, hông anh nhảy cẩng về phía cô dâu của mình, anh ngã lên người bà, và bà đá lớp chăn đi, nao nức đón chào anh. Anh dấn sâu vào cơ thể bà và bà hân hoan đáp lại. Anh quá đắm đuối trong vui thú và ham muốn nên anh không để‎ ‎ý đến ‎cơ thể khác biệt của bà. Anh dấn lên và cong người lại như dòng sông đang tan, lúc những mảng băng lớn bất chợt bị ném vào biển; anh tan vào bà như thủy triều lên mùa xuân; và bà rướn người lên về phía anh như một con hải cẩu non nhảy vào nước lần lần tiên. Anh cưỡi bà như đàn cá heo, bà ôm lấy anh như biển sâu. Trong cả hai người có tình yêu và thấu hiểu.

Anh làm tình với bà như một con hải mã đực già và việc ấy nhọc sức và cuối cùng anh đã xong và ngẩng đầu và mỉm cười vào mắt bà. Mồ hôi từ công khó vui thú của anh nhỏ từ trán xuống đuôi tóc đen của anh và xuống mặt bà. Nó làm làn da co lại, vì bà già không có thì giờ thuộc da đúng mức. Làn da của cô gái co lại và uốn cong tách ra khỏi khuôn mặt của bà già. Nó toạc rách khỏi cái kẹp ngà voi giữ nó ở cổ; quanh miệng bà, đôi môi tróc ra để lộ hàng lợi mỏng mỏi mệt của bà. Xương má của bà nhô qua sự mềm mại của làn da cô gái. Những giọt lệ ứa ra từ mắt bà cuốn đi sự mềm mại nhung tơ của cô gái và để lộ những nếp nhăn khắc khổ. Đường chân tóc rời ra dưới sức căng – làn tóc dầy rơi xuống những tấm da phủ giường, lớp da trán tan rã, co rút, biến đi.

Anh dùng tay kết thúc công việc mồ hôi của anh đã bắt đầu, quờ quạng trên mặt bà, cào cấu bà, khiến bà chảy máu. Bản thân bà không nhúc nhích. Vẫn trần truồng, vẫn nằm trên người bà, thân dưới của anh vẫn đầy ứ vui thú, nỗi kinh hoàng tràn vào trong mắt anh. Chàng trai gào lên và nhảy bật dậy; anh chụp áo quần và ủng rồi chạy ra ngoài bóng tối đang dần đến. Bà nghe anh nôn ọe và thở hổn hển trong lúc anh lần mò mấy sợi dây cột đôi giày tuyết. Bà nghe anh hổn hển và rên rỉ khi anh gom những thứ cần thiết chung quanh mình. Cuối cùng bà nghe tiếng sột soạt, sột soạt trộn lẫn với nỗi kinh hoàng, ghê tởm và tội lỗi của anh. Những tiếng động biến vào trong bóng tối chạng vạng, nhỏ dần, phai dần và cuối cùng, sau rất nhiều phút, cuối cùng mất hẳn.

Và rồi bà già còn lại một mình.

 

Nguyên tác: True North

bài đã đăng của Sara Maitland


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)