Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chuyện như mơ

0 bình luận ♦ 19.05.2011

 

 

 

Khi chàng thò tay vào túi quần jean và nhận ra cái ví tiền không còn ở chỗ cũ, chàng còn đang lơ lửng trên mây. Đám mây từ không khí đặc quánh khói thuốc trong quán café, cộng hai ly café đậm, cộng rất nhiều điếu thuốc Lucky chàng hối hả hít vào trong nỗi mê hoặc tỏa ra từ giọng hát của nàng. Nếu chàng nhìn quanh, chàng sẽ thấy hàng lô hàng lốc đàn ông khác cũng đang phờ phật dáng nghiện giống như chàng. Có cậu khá trẻ, hình chưa đến tuổi tìm về nhạc vàng, chắc hẳn nghe nhạc thì ít mà vồ lấy nàng bằng mắt thì nhiều.

Nàng không đẹp. Không trẻ. Mái tóc bồng bềnh của nàng không còn nhảy nhót trên vai, không còn óng ánh sắc màu tuổi trẻ. Làn da nàng, dù trong ánh đèn lờ mờ của quán, không dấu được vẻ mệt mỏi của năm tháng. Khi nàng bước vào, yểu điệu trên đôi guốc cao, thân hình bắt đầu xồ xề của nàng không còn nét uyển chuyển. Nhưng nàng thách thức, ngạo mạn, vẻ thách thức của những người phụ nữ đã biết khuyết điểm của mình ở đâu, cần che dấu như thế nào. Nàng cường điệu, kịch tích, nhưng người ta cảm thấy sau bức màn nhung của sân khấu nàng đã có những giọt nước mắt rất thật (thử hỏi ai đã sống đến tuổi nàng mà không khóc vài lần rất đỗi cay đắng?). Nàng gào thét những bài nhạc vàng, không cần uốn giọng hay tròn câu, thứ man dại thậm chí những gã trẻ tuổi cũng có thể dùng để thổi phồng đau đớn cũng như cuồng si trong tim mình. Và nàng có tiếng khó khăn chọn khách, cho dù loại khách quán café nói chuyện vặt và triết lý nhảm. Nàng biến mình và giọng hát thành trung tâm chú ý của quán, nâng một giờ đồng hồ ca hát thành một thứ tò mò thời thượng và đẳng cấp, một thứ hấp dẫn khách du lịch nào cũng nghe thấy khi đến thành phố trên đồi có hồ có thông xanh này.

Hôm nay chàng cũng là một du khách, không buồn cưỡng lại sự tò mò lôi chân chàng đến quán của nàng. Dù sao chàng cũng có một buổi tối chưa có tiết mục, và một phụ nữ thách thức thường là nỗi tò mò của đàn ông, nhất là loại đàn ông tin vào trật tự giới tính như chàng. Thêm nữa, người bạn của chàng, cư dân thường trực của thành phố nhiều sương mù và thông xanh, khách bán thường trực của quán, không hẳn hăng hái khi nói đến nàng. Điều ấy có thể có nhiều nghĩa, tâm trạng lười biếng của chàng không buồn biết đến, chỉ có nỗi tò mò thường tự mình làm to chuyện một cách thiếu suy nghĩ là hoạt động tích cực. Thế nên chàng đề nghị đến quán của nàng (vẻ bất cần), và người bạn chàng đồng ý (hơi chút vẻ nhận chịu). Quán lờ mờ trên đồi, dốc lên không có đèn. Hình như có một tấm bảng tên nhỏ đâu đó. Chín giờ tối, bên trong đã gần như chật người và khói thuốc. Điểm lạ là không ai nói lớn tiếng. Nghe đồn nàng đã từng đuổi mấy vị khách dám dùng âm thanh của câu chuyện trần tục chen vào tiếng hát của nàng. Chàng ngồi xuống một góc trống, nhìn quanh. Cách bài trí sơ sài, ở giữa quán là cái bục có vài cây guitar cái nằm cái dựng. Nàng chưa đến. Cô bé phục vụ đứng nhìn chàng trong khi chàng nhìn mục lục gồm năm sáu loại nước uống cơ bản, đồng giá. Café đá, chàng quyết định. Cô bé nhìn lại chàng, lạnh lẽo. Không có đá. Chàng ngỡ mình nghe lầm. Nhưng không. Nàng không cho phép nước đá vào tiệm của mình, hẳn vì mấy viên đá sẽ làm nhạt café hoặc trà, loãng không khí nàng trân trọng gìn giữ bằng tiếng lanh canh vô tình vô tích sự của mình.

Chàng và người bạn hút xong một điếu Lucky thì nàng đến. Vào qua cửa chính. Áo trắng, quần trắng. Điếu thuốc cũng màu trắng nằm giữa đôi môi màu tím thẫm, làn khói trắng phất phơ qua đôi mắt hơi nhíu lại. Chào hỏi vài khách quen. Nhận diện vài khách đặc biệt. Giọng nàng khao khao, gợi cảm không phải vì nghe êm tai, mà vì nó làm người ta nghĩ đấy phải là giọng người phụ nữ hụt hơi sau một nụ hôn dài bất tận. Giọng nói ấy cuốn chàng theo như ngọn sóng, bắt chàng dõi theo nàng lượn lờ qua lại trong quán, cười cợt có chủ đích và có đối tượng. Vài đối tượng hiếm hoi của nàng rạng rỡ lên khi được nàng chiếu cố, còn những gã đàn ông ngồi đấy nhưng bị bỏ quên, bị lơ là, như chàng chẳng hạn, thì hau háu nhìn theo nàng, ngấm ngầm đạp đổ những kẻ “ngớ ngẩn,” “xôi thịt,” “dại gái,” được nhận một nụ cười nửa khóe của nàng. Trong ánh sáng lờ mờ của quán và của thần trí chàng chỉ còn ngoi ngóp hoạt động, chàng chợt nghĩ chính vẻ tự tin đến ngạo mạn của nàng, giọng nói khao khao ấy đã thổi phồng lên vầng ảo mộng chung quanh nàng, xóa đi hoặc làm lu mờ hẳn thân hình không còn thon gọn của nàng, nét mặt và hai bàn tay khá thô của nàng. Nàng là cô bé Lọ Lem không cần chiếc đũa thần của bà Tiên, vì nàng tự mình biến hóa chỉ bằng sự thách đố của mình. Dĩ nhiên, trong giây phút mờ mịt đó, chàng không đủ tỉnh táo để tự hỏi: sự tự tin ấy là thật hay giả vờ?

Như thế, khi nàng ngồi xuống và bắt đầu cầm cây đàn guitar, điếu thuốc vẫn còn trên môi, khán giả đã bị mê hoặc hết nửa phần. Cho dù họ không bị lay chuyển vì màn kịch dẫn đầu của nàng, họ cũng sẽ không thể không ngạc nhiên vì giọng hát, lối hát của nàng. Ca sĩ đương đại thích khoe giọng của mình, nhiều lúc gằn, nhấn, gào hoàn toàn không cần thiết (cho bài nhạc). Cô ca sĩ giọng khàn nhất nước đã từng đem kiểu hát “kêu gào” lên thành một nghệ thuật. Nhưng tất cả họ vẫn còn nằm trong một khuôn khổ uốn giọng, gò chữ thông thường của ca hát. Giọng nàng khàn hơn cô ca sĩ giọng khàn nhất nước, và nàng kêu gào hơn bất cứ cô ca sĩ (hoặc nam ca sĩ) nào khác. Nói đúng hơn, nàng để cho tiếng kêu gào của mình vượt qua tất cả mọi vòng rào vật chắn. Trước mặt giọng hát của nàng chỉ là vũ trụ, và tiếng hát vút lên, trầm xuống, quằn quại, nổ tung trong vũ trụ bao la ấy. Tiếng hát của con người trước khi khoác lên người bộ cánh văn minh. Tiếng hát của con người từ tận cùng bản năng của mình, sơ khai và hoang dã. Nàng hát nhạc sến, nhạc vàng, nhạc sang, nhạc kén chọn người nghe cùng với sự buông thả hồng hoang ấy. Cùng với điếu thuốc qua lại giữa môi nàng và hai ngón tay khảy đàn. Điếu thuốc không chừng đã ám khói vào giọng hát nàng, khiến nó dễ nghiện hơn mấy phần. Chàng mồi thuốc, hít thuốc, nhấp café, rồi lại mồi thuốc, hít thuốc. Nỗi mê hoặc phảng phất lúc trước đã tấy lên thành cơn mê sảng của một loại thuốc kích thích mạnh, hơn hỗn hợp café thuốc lá chàng vẫn dùng mỗi ngày, hơn những ly bia rượu chàng vẫn uống. Vì nỗi cuốn hút giữa hai giới tính, giữa đàn ông và đàn bà, cũng là một bản năng bạo dạn, vật vã, thôi thúc như tiếng hát của nàng.

Một tiếng sau, nàng dừng lại đột ngột, không báo trước, đặt cây đàn xuống, mồi điếu thuốc mới, đi vào phía sau. Lúc ấy đèn trong quán đã mờ lại mờ hơn vì khói thuốc dầy đặc, chính dân hút thuốc dày năm kinh nghiệm như chàng cũng phải bật ra vài tiếng ho húng hắng. Im lặng theo chân nàng năm phút sau đó. Người ta bắt đầu xầm xì, kẻ hiểu chuyện bảo dân đến lần đầu rằng nàng kết thúc phần trình diễn như thế đấy, và khách kêu van kiểu nào nàng cũng sẽ không trở lại. Khách quen nhìn chăm chăm xuống triền dốc tối không một ánh đèn đôi khi có thể thấy bóng nàng bước xuống đường, nơi có một chiếc xe nhà hoặc một chiếc taxi chờ sẵn. Hết thật rồi sao? Chàng quay lại hỏi người bạn. Đúng thế, khách trong quán bắt đầu lục tục ra về rồi kìa. Trên mặt cái bàn nhỏ ngổn ngang bao thuốc, gạt tàn thuốc, ly café, một tờ giấy tính tiền khép nép chờ sẵn. Vẫn còn ngầy ngật, chàng thò tay vào túi, và nhận ra cái ví không còn trong ấy. Cái ví đựng vài triệu đồng cho chuyến lang thang này. Cái ví Hằng tặng cho chàng năm ngoái, cùng lời dặn rằng nàng sẽ giận lắm nếu chàng làm mất nó. Cái ví có giấy tờ tùy thân và một thẻ tín dụng. Ôi trời ơi!!!

Nhận thức dần dần ngấm vào óc chàng, xua đi làn sương mù phảng phất trong ý nghĩ. Chàng khều người bạn, rồi cả hai lục tìm trên bàn, dưới chân, gầm bàn, gầm ghế. Trong cuộc sục tìm ngắn ngủi và tận tình đó, chàng vẫn còn đủ sức (hay đủ mê muội) để nghĩ: may là nàng đã đi khỏi, nếu không ngượng chết người đi được. Cái ví đen không có dưới chân chiếc ghế đen, và chàng vội vã trả tiền, vội vã lần xuống con dốc thiếu ánh đèn, vội vã leo lên chiếc xe dream của người bạn về quán trọ, vội vã lục tung hành lý. Óc chàng chạy nước rút qua những nơi chốn đã qua trong ngày, cố nhớ lại lúc nào ở đâu chàng còn cảm thấy bề cộm của chiếc ví khi thò tay vào túi. Trên xe đò đêm qua, trong quán cơm buổi sáng, quán café buổi chiều, quán ăn buổi tối? Trên taxi từ trạm xe về quán trọ, trên những con dốc lượn lờ, không cao lắm, chỉ vừa đủ làm chàng hụt hơi (như nàng, không nhiều hào quang lắm nhưng chàng cũng đã choáng váng)? Chàng bị móc túi chăng, hay làm rơi mà không biết? Sàn phòng trọ ngổn ngang mọi thứ, óc chàng cũng rối bời, những ý nghĩ quàng xiên rồi cũng xô vào ngõ cụt. Người bạn chở chàng trên xe dream, cầm đèn pin soi dọc theo lối từ phòng trọ đến quán ăn, quán café, quán của nàng. Con dốc đến cửa quán của nàng không có lối đi rõ ràng, nên họ vòng vèo qua lại, ánh đèn pin nhập nhoạng nhảy nhót trên mặt đất vương lá thông vàng, mờ đục trong làn sương mỏng. Trở lại phòng trọ, đã nửa đêm, cạn kiệt thể xác cũng như tinh thần, chàng lăn xuống mặt nệm, ngủ say.

Sáng hôm sau, thức dậy muộn, chàng lại nhớn nháo lên xe dream cùng người bạn đi lại những con đường hôm qua, hỏi quán ăn, quán café, hãng xe taxi xem có ai nhặt được chiếc ví hay không. Gần trưa, hai người tạt vào một quán mì, lẳng lặng ăn vằn thắn mì uống trà đá. No bụng rồi, họ chuyển sang quán café, đốt thuốc lá, chuyển trò chuyện sang đề tài bị lãng quên, hay đúng hơn trì hoãn vì chiếc ví biến mất không đúng lúc: nàng. Thoạt tiên họ lơ đãng nhắc đến nàng, ngập ngừng, hơi dè chừng. Rồi họ nhìn nhau, nhận ra người kia cũng không dám mơ tưởng đến việc tán tỉnh nàng, và lập tức thoải mái tán gẫu về hiện tượng âm nhạc họ mới mục kích đêm qua. Họ hứng thú bàn bạc, suy gẫm về tài nghệ, phong cách cũng như đời tư của nàng. Giọng nàng hát nhạc Lê Uyên Phương hay quá nhỉ. Tôi thích lối hát tự do, tung hê tất cả như thế. Nàng có con gái, chính cô bé mặt lãnh đạm, môi mím không cười, chỉ mở miệng để báo cho chàng biết tiệm “không có đá.” Hình như nàng cũng có con trai, đi học xa hoặc không lảng vảng trong thế giới quán café của mẹ. Trong đám khán giả hôm qua, có bao nhiêu gã đàn ông là khách quen, hau háu chực chờ chiêm ngưỡng nàng hằng đêm. Bao nhiêu gã được đền gần nàng hơn khoảng cách 6, 7 tấc vừa đủ lễ độ khi trò chuyện với một người khác phái. Bao nhiêu gã biết tường tận mùi hương riêng tư của nàng. Không phải họ không mơ màng, không khao khát khi nói đến nàng. Nhưng họ cùng biết rằng cơ hội nàng hạ mắt nhìn xuống tình yêu (hoặc một thứ gì đại loại được tô vẽ như thế) của họ mỏng manh lắm, sát gần con số không, gần gần như cơ hội chàng tìm lại được chiếc ví vẫn còn tiền trong ấy. Một tình cảm hầu như không lý do, một sự chính trực hầu như không giới hạn, nếu thế gian toàn những chuyện đơn giản thẳng tuột như vậy, thì trán chàng đâu có nhiều nếp nhăn đến thế?

Khi tách café chỉ còn cặn, và vài điếu thuốc chỉ còn đầu lọc, câu chuyện hào hứng là nàng cũng nhạt đi nhiều. Chàng nhìn đồng hồ, tự hỏi chàng sẽ làm gì tiếp. Đi dạo đến bờ hồ, tìm một quán café khác, hay đặt vé xe đò về Saigon, hay nấn ná đến tối nay để gặp lại nàng. Hít thở thêm một lần nữa không khí quyện khói thuốc đẫm ngập giọng nói khao khao, giọng hát gào thét của nàng, liệu có đủ cho chàng nghiện luôn không nhỉ? Chàng phì cười, nghĩ “không đâu,” rồi lại lẩn thẩn muốn chút gì ướt át, chút gì cải lương cho hợp với không gian xanh mát thơ mộng này. Chàng đến đây để tìm chút lãng mạn lâu lâu chàng cảm thấy thiếu thốn, và đáng lẽ ra nàng phải là mục tiêu của cuộc viễn du trong tưởng tượng ấy, nếu chàng không bị quấy rấy về những chuyện phàm tục như nghĩ xem cái ví mất ở chỗ nào. Rõ chán! Chàng buột miệng chửi thề, người bạn chẳng buồn hỏi tại sao, chắc đã hiểu rõ tâm trạng vừa ngấy lại vừa còn thèm của chàng, và nỗi phân vân của những người tham lam muốn quơ lấy tất cả.

Đúng lúc ấy, lúc mức đo hạnh phúc của chàng tụt xuống con số thấp nhất trong vòng bốn mươi tám giờ từ lúc chàng hớn hở thu xếp khăn gói đi phiêu du thành phố thông xanh nhiều sương mù, điện thoại di động reo. Bài hát kinh điển của nhạc rock, mơ ước xa vời của bao nhiêu cậu trai mới lớn qua nhiều thế hệ: được sống cuộc sống tự do buông thả, làm những điều mình thích cho dù ngông cuồng phóng đãng. Chàng định không bắt điện thoại: chắc là Hằng gọi, mà chàng chưa muốn nói chuyện với Hằng. Rồi chàng sực nghĩ, nếu là tin cái ví thì sao? Chàng chụp điện thoại nhanh như máy, vội vã: Allô. Im lặng. Chàng sốt ruột allô thêm một lần nữa. Một giọng nói khao khao đáp lời chàng. Đến lượt chàng im lặng, vì chàng đang ngẩn ngơ tự hỏi: nàng đấy phải không, chàng có nghe lầm không. Không nghe câu nói đầu bên kia, chàng phải xin lỗi. Giọng nói lại vang lên, lần này dường như rất chậm rãi, hỏi tên chàng. Những ý nghĩ quýnh quáng xô nhau qua óc chàng, va vào nhau té lăn cù trong đám hỗn độn trong ấy. Làm sao nàng biết số điện thoại của chàng? Nàng đã chú ý đến chàng đêm qua chăng? Tại sao…? Phải chăng…? Nàng lập lại câu hỏi, một chút khó chịu len vào, nhẹ nhưng không thể nhầm lẫn. Quýnh quáng, chàng tuôn ra cái tên mình từ họ đến chữ lót đến tên, rành mạch trơn tru như em bé trả bài. Ồ, giọng nói tiếp tục. Anh bị mất ví phải không? Cái ví? Ồ, cái ví…Ờ, cái ví, đúng rồi cái ví. Anh muốn lấy lại thì xin đến quán Dạ Khúc nhé. Đúng là nàng rồi đây này. Tim chàng rộn lên, khiến trong một giây ánh nắng không bao giờ gay gắt của thành phố nhiều sương mù lóa lên trước mắt chàng, chói chang. Lúc nào thì tiện. Bây giờ được không? nếu anh không bận, nàng vội vã thêm. Không đâu, chàng nói. Có bận cách mấy cũng tung hê hết mà đến bên cô, chàng nghĩ. Nàng cúp máy, chàng bỏ điện thoại lại vào túi áo, theo thói quen. Người bạn chăm bẳm nhìn chàng: cái ví? Ừ. Chàng chợt cảm thấy mình không còn khả năng nói thành một câu đủ chủ từ, động từ, danh từ. Chàng chỉ có thể nói: cái ví…Dạ Khúc…bây giờ. Họ ngây người nhìn nhau. Không dễ thương bằng nhưng rất giống cái cảnh “hai đứa ngồi, ngồi đó như hai hòn bi”[1]. Hình như bạn chàng bị bệnh á khẩu còn nặng hơn cả chàng. Mấy phút mà hắn chỉ nói được: Tái Ông mất ngựa, ngón tay chĩa vào mặt chàng. Chàng ngẫm nghĩ (lâu hơn bình thường), gật gù. Hắn lại nói, ngón tay vẫn còn lơ lửng trong không khí: còn tiền không? Chàng chắc hắn cũng nghĩ như chàng: còn tiền là chuyện phép lạ, đây chắc là chúng đã moi rỗng cái ví rồi quăng đi, nhưng vì cả hai không nói được câu dài nữa, nên họ cùng im lặng. Rồi không hẹn, cả hai nhào ra đường, suýt nữa quên trả tiền café (bị cấm cửa ở quán café lịch sử này thì cũng đáng hối hận lắm). Trên quãng đường không bao xa đến quán của nàng, chàng nghĩ đến chuyện Tái Ông mất ngựa, nghĩ đến “trong cái rủi có cái may.” Tuy món tiền đã chắc rằng “từ nay mãi mãi không thấy nhau”[2] nhưng chàng có được cơ hội tiền không mua được là nói chuyện với nàng. Không có cái ví thích đi hoang ấy, chắc chàng sẽ không nghĩ ra được trò tán tỉnh làm quen nào mới mẻ và hay ho đủ để làm nàng không phì cười hoặc dửng dưng. Suốt tối qua, trong lúc nàng âu yếm với cây đàn của mình và thử sức giọng hát của mình, chàng nhìn không dứt khuôn mặt cúi nghiêng nghiêng ấy, những lọn tóc lòa xòa trên vai nàng, và mường tượng bao nhiêu chông gai (cái nào cũng có nụ cười nửa khóe hoặc ánh mắt thách thức của nàng) trong khoảng cách ba bốn bước chân giữa họ, tự hỏi chàng phải ngồi bao nhiêu lâu trong góc hút thuốc liên miên như gã đàn ông lẻ loi sau lưng chàng để được nàng hạ cố đến. Theo tình hình ngày hôm qua, nàng nhận ra hắn đấy, đôi khi hướng về hắn như thầm hỏi: có gì phát biểu không đấy, nhưng chẳng có vẻ gì muốn giúp đỡ nạn nhân bão lụt cả. Món tiền nho nhỏ (dạ dày chàng hơi thắt lại) đã cho chàng cơ hội ngàn năm một thuở.

Triền dốc đến quán nàng trông lạ lẫm đến khó nhận ra trong ánh nắng vừa hưng hửng. Người bạn đứng chờ ở cuối dốc, lang thang theo con đường và một điếu thuốc. Chàng chậm rãi đi lên, vẫn chưa hết bàng hoàng, chưa biết mình sẽ trông ngố đến mức nào khi đứng trước mặt nàng. Ngang qua cửa trước trên lối đến cửa sau, chàng nhìn qua mặt kính cửa sổ trong veo, thấy mấy gã đàn ông bên trong ngó ra, bỗng nhiên cảm thấy một chút vụng trộm, một chút thích thú vì cảm giác vụng trộm ấy. Cánh cửa màu trắng đóng chặt. Chàng hít thở vài lần, tay lóng ngóng tìm điếu thuốc, rồi thôi, giơ lên gõ cửa. Trong yên lặng ngập đầy tiếng tim đập của mình, chàng nghe tiếng gót giầy của nàng gõ gần như cùng nhịp, qua căn phòng sau cánh cửa hình như rất rộng, hoặc một hành lang rất dài, vì chàng nghĩ mình đợi rất lâu. Cuối cùng, cánh cửa hé mở, khuôn mặt nàng dần dần hiện ra từ phía sau nó, như một đóa hoa đang nở…Nàng hỏi lại tên chàng, rồi đưa cho chàng chiếc ví, cùng lúc giải thích rằng một khách hàng mới nhặt được nó sáng nay. Chàng máy móc cầm ví, mắt không rời đôi môi mấp máy của nàng, khuôn mặt của nàng. Ánh nắng hưng hửng so với ngọn đèn mờ tối hôm qua vẫn là quá gay gắt, tàn nhẫn. Cho nên lớp phấn son màu sắc chắc hẳn nàng đã cẩn trọng tô vẽ như mọi ngày vẫn là không đủ. Không che dấu được chút mệt mỏi trong đôi mắt thách đố, không che dấu được những vết hằn rất gần nụ cười nửa khóe. Những sợi tóc uốn bồng xao xác xuống cần cổ đã nhiều hơn ba ngấn. Khuôn mặt giờ đây gần hơn khoảng cách trí tưởng tượng của chàng có thể vẽ vời ra, thiếu đi vầng khói thuốc, thiếu đi vị café, thiếu đi cây đàn, thiếu đi những câu nhạc mê đắm. Chàng lúng túng nói cám ơn, hấp tấp viện cớ có chuyện gấp. Không hiểu nàng có ngạc nhiên không nhỉ, con ruồi hình như đã rơi vào lưới nhện, mà tơ tình hình như chưa vướng chân. Hoặc nàng cũng thở phào, như chàng, khi họ chia tay. Bớt được một mối phiền phức nhiều nam tính, một đôi mắt hau háu lột trần.

Cuối dốc, chàng đứng chờ người bạn trở lại, mở ví ra xem cho chắc, dù độ mỏng của nó đã là khá rõ ràng. Chỉ còn giấy tờ. Chàng đút ví vào túi, chợt thấy chút mất mát trong lòng, mênh mang hơn con số tiền mất. Ít ra bây giờ chàng đã biết mình sẽ làm gì: mua vé xe đò đi Saigon tối nay. Hình như chàng bắt đầu nhớ Hằng rồi thì phải.

 
5/2009


[1] Trích Mùa Xuân Yêu Em, thơ Đỗ Quý Toàn, nhạc Phạm Duy

[2] Kiếp Nào Có Yêu Nhau, thơ Hoài Trinh, nhạc Phạm Duy

bài đã đăng của Hồ Như


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)