Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

lôi ra ♦ huế, 1.4.2011

 

 

 

lôi ra

 

          tặng phùng nguyễn
 

lôi ra chiếc máy, chụp vội vàng như kẻ trộm
gà kia bới bới vào cỏ, và rướn cổ gáy o o, vào xanh hồi lâu
một tiếng gà đáp lại bên kia vùng nước
tiếng vui tai, và bạn hát nho nhỏ
một câu thơ ngày xưa của một ai không rõ, thời nào
như là có những tán cây đập loạn một lô nhịp đập
bao nhiêu mùa hè, tại sao mùa hè
thành phố trôi ra xa, một chiếc phà
hơi hướm muối, chiếc khăn màu dưa
thành phố hơi nhàu nát, mùi ét xăng
nó có thể sắp cháy, sắp cháy ngơ ngáo
mái tóc một đứa nhỏ, đừng bắt nó
mùa hè mà
ở đâu mà j d salinger vào đây, bạn lại bật cười
mùa hè người ta dễ cười
dễ loạng quạng lôi ra xếp vào
những cuốn sổ, và bảo đây đây

 

 

 

huế, 1.4.2011

 

           để nhớ anh diễm châu
 

rồi bạn sẽ đứng vào gần như đúng ngày mùa hè đó
tay bạn vịn vào thành cầu
vùng nước mở
nước đứng cùng bạn
ngày mang một màu làm rớt chìm, bạn sẽ
hất ngược đời sống xơ xác nâu khô này
không phải tóc
bàn tay cào giữa rừng
nhặt lượm hòn đá đen thô, gọi nó sống dậy bằng một cái tên
bàn tay đi xa, chôn cất mùa xuân
lửa trên cát, cát vùi, cát rời từng hạt một
bàn tay hỏi làm sao xóa (cử chỉ nào)
sự thù hằn râu cọng của bọn lớn
bàn tay mở túi xắc, va li, mở một chiếc hộp giấy gì đó
xấp giấy nhiều năm, người chết viết, người viết chết, sự thảng thốt đã qua bây  giờ lửa khan khan
chạy trên nước, nó gọi
bạn không giữ nổi nó, bạn không thể chạy theo nó, không còn sức
đứa em không nhớ mặt mũi
người bạn trên đèo
đám mây thương hàn bết đường chạy
lúp xúp ngã dưới một chiếc cánh sắt
mà còn kêu lên ngày mây đẹp làm sao
con quái vật ngày càng lớn chúng ta nuôi bằng máu
nó chẳng bao giờ là của mình, bây giờ nó đã là
chịu rồi, đám đông, sự đầu hàng không cần treo cờ
nó nhập bầy với lửa, nó tán tỉnh thu dụng nước
phong cảnh, những ngày hè, những con tin của thơ và phong cảnh
những nhịp đập cuống lên vì những ca khúc giai điệu rẻ
nằm xấp lớp, dưới mây, kẻ đưa đòn, ông công, người hát ả
sự chèo kéo xô động cuối cùng
họ trẻ quá!, một giọng nói, một giọng nói duy nhất cứu vãn
như đôi khi, trước bữa ăn của kiến, mối và lóng tay và cái nhíu mày
bữa ăn kéo nán, dù không dính líu tới những đại yến của đám thu lợi phẩm
ngày hè mà, như bao giờ, một cái cớ tồi, sự tàn rữa trong độ thừa, và độ hủy, tự hủy, của mặt sau
mọi thứ

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


1 bình luận »

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    Hai bài thơ thuộc vào loại hay nhất của Thường Quán. Trừ một, hai câu còn mùi vị tiếng Anh. Nhạc tính OK.
    Chúc mừng.
    Nguyễn Đức Tùng

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch