Trang chính » Biên Khảo, Đọc và Đọc lại Email bài này

Đọc ‘Đừng Bao Giờ Xa Tôi’

1 bình luận ♦ 8.04.2011

 

 

 

Đừng Bao Giờ Xa Tôi (Never Let Me Go, truyện dài của Kazuo Ishiguro) bắt đầu, và kết thúc, với Kathy, lúc khoảng 30 tuổi, ở cuối giai đoạn làm nghề ‘phụ dưỡng’, nuôi người ‘tặng biếu’. Cả hai loại người này đều là người “nhân bản vô tính” (tạm dịch chữ “clone”), tạo ra từ tế bào của người ‘mẫu’, người bình thường, với mục đích duy nhất là cung cấp bộ phận thân thể (tim, gan, mật, v.v.) cho người bệnh. Kathy nhìn lại đời mình ở Hailsham, một trường học nơi cô và bạn bè được nuôi dưỡng và học hành từ nhỏ đến tuổi trưởng thành, cho đến khi bạn bè cô ‘hoàn tất’ cuộc sống đang trong lứa tuổi hai mươi.

Đừng Bao Giờ Xa Tôi là tiểu thuyết về nhân vật. Người kể chuyện qua trí nhớ của mình, Kathy, nhớ lại đời mình và đời những người bạn thân. Truyện mở ra, từ tốn, theo sự trưởng thành của 3 nhân vật chính, Kathy – tình cảm, tinh ý; Ruth – bạn gái, lanh lợi, mơ lớn; và Tommy – bạn trai, thực tế, nhưng khó hòa nhập. Dòng văn nhẹ nhàng của Ishiguro cho phép người đọc thấy được kinh nghiệm sống của họ, chấp nhận đầu hàng phần số mình, dù điều ấy tàn nhẫn và vô tâm. Đừng Bao Giờ Xa Tôi cho rằng, đời sống, dù đặt sẵn, là, biết / dám làm những gì mình chọn, những khi có thể được. Cuối cùng, rốt ráo, đời sống là để thấy được cái hạnh phúc cái đẹp đẽ, dẫu thoảng hoặc như chớp sáng, dẫu nhẹ như gió, dẫu buồn phiền như rác rưởi vướng trên giây kẽm gai hàng rào trên triền đồi trong buổi chiều đầy gió.

Đừng Bao Giờ Xa Tôi là ngồi xuống, ngẫm nghĩ về chung cục của đời sống, về những lựa chọn khi không còn đủ thời gian. Những nhân vật trong Đừng Bao Giờ Xa Tôi phải nghĩ phải chọn về những việc họ làm khi họ còn trong tuổi thiếu niên, bức bách hơn khi họ được hai mươi, và rối cuồng lúc đầu ba mươi. Chỉ vì đời sống họ quá ngắn ngủi, không đủ thời gian để mỗi ngày từ tốn thức dậy ăn uống, đi làm, làm tình, như người bình thường. Như câu nói của cô Lucy, một cô giáo ở Hailsham, khi cô không chấp nhận được sự tàn nhẫn sắp đặt cho người nhân bản, “Các em sẽ không làm gì khác hơn là sống đời sống đã định sẵn cho các em. Các em phải tìm biết mình là ai, mình là gì. Đó là con đường duy nhất để các em có thể có được một đời sống đứng đắn.”

Đừng Bao Giờ Xa Tôi có phải chỉ là hành trình sống của người nhân bản hay của loài người nói chung?

Trong những nhân vật, không ai ngoài Tommy, dám đặt nghi vấn hay cưỡng lại định mệnh đặt sẵn cho họ: được tạo ra, ăn, học, sáng tác nghệ thuật (để làm gì?), lớn lên, làm tình, ‘làm việc’, để rồi cuối cùng chấp nhận sự ‘hoàn tất.’ Chỉ có Tommy là biết nổi giận, chỉ đôi khi thôi, và biết hú lên những tiếng hú khủng khiếp, vì hắn ta dám nuôi hi vọng, dám có nghi ngờ về số phận mình, nhưng cuối cùng cũng đành phải khoanh tay chấp nhận. Tại sao không ai nghĩ đến kháng cự, bỏ đi, hay từ chối phần số đã đặt sẵn? Hay chỉ vì họ sẵn sàng chấp nhận những giới hạn và điều lệ đã được nhồi vào tâm não từ nhỏ? Ngay cả khi Kathy và Tommy biết được về tin đồn rằng những cặp tình nhân đích thật có thể xin được ‘hoãn’, để có thể sống trọn vẹn với nhau vài năm ngắn ngủi, trước khi ‘hoàn tất’. Họ nuôi hi vọng, họ lo toan mơ ước về những năm tới, hạnh phúc. Nhưng khi họ tìm ra rằng tin đồn này không có thật, họ cũng chỉ chấp nhận quyết định không một phản kháng. Chính sự chấp nhận đầu hàng phần số này, một cách vui sướng, từ bên trong truyện, tạo cho người đọc, bên ngoài truyện, cảm giác bức xúc, oán hận.

Cuối cùng, đọc Đừng Bao Giờ Xa Tôi để nhận thức được sức mạnh của kỷ niệm. Về sự chung thủy của tình bạn, của tình yêu, của quá khứ. Ruth, Tommy, và tất cả những ai khác, rốt rồi sẽ làm xong những gì họ được giao phó, không còn dấu tích gì để lại. Có chăng, là trong tâm tưởng của Kathy.

Trong đời sống vô tình, ngắn ngủi, đặt sẵn này, quí báu là “những kỷ niệm tôi yêu thích nhất, tôi không thấy chúng nhạt phai… Tôi sẽ không đánh mất những kỷ niệm [về những người thân không còn]…” Cái ‘tôi’ trong Đừng Bao Giờ Xa Tôi chính là những kỷ niệm không thể quên, cho đến ngày mọi người được ‘hoàn tất’.

 

KazuoIshiguroKazuo Ishiguro sinh năm 1954, thành phố Nagasaki, Nhật bản, sang Anh năm 1960 khi cha ông có việc làm ở National Institute of Oceanography. Tốt nghiệp cử nhân Đại học Kent năm 1978, thạc sĩ Đại học East Anglia 1980.

Bắt đầu viết văn năm 1982. Ông đã được tạp chí Granta đề nghị là một trong 20 người viết trẻ hay nhất hai lần, vào năm 1983 và 1993. Tác phẩm đầu tay, A Pale View of Hills, đoạt giải Winifred Holtby của Royal Society of Literature; tác phẩm thứ nhì, An Artist of the Floating World, nhận giải Whitbread Book of the Year 1986 và vào vòng chung kết giải Man Booker cùng năm; quyển The Remains of the Day đoạt giải Man Booker năm 1989. Tác phẩm gần đây nhất, Never Let Me Go, được vào chung kết Man Booker 2005.

Năm 1995, ông được hoàng gia Anh trao huy chương OBE cho đóng góp về văn học, và năm 1998 được chính phủ Pháp trao huy chương Chevalier de l’Ordre des Arts et des Lettres (Hiệp sĩ Nghệ thuật và Văn học).

 

 

 

.

bài đã đăng của vi lãng


1 bình luận »

  • black raccoon viết:

    Cuối cùng, đọc Đừng Bao Giờ Xa Tôi để nhận thức được sức mạnh của kỷ niệm. Về sự chung thủy của tình bạn, của tình yêu, của quá khứ. Ruth, Tommy, và tất cả những ai khác, rốt rồi sẽ làm xong những gì họ được giao phó, không còn dấu tích gì để lại. Có chăng, là trong tâm tưởng của Kathy.(Never Let Me Go – Kazuo Ishiguro).

    có những kỷ niệm đong đưa
    có nhiều kỷ niệm trong mơ
    có chăng kỷ niệm hằng giờ
    hay là kỷ niệm thoáng qua

    biết đâu kỷ niệm hôm nay
    rồi vuột bay mất ngày mai
    ơ hay kỷ niệm đêm dài
    làm mềm chân người sáng mai

    ai không buồn trong kỷ niệm
    tôi chỉ chắt chiu quá khứ
    ai ơi vui hạnh phúc này
    người ơi nắm tay buông xuôi

    nhớ nhé còn trong ký ức
    lung linh chuôi mắt thở dài
    thôi nhé còn trong kỷ niệm
    vỡ tan mĩm cười khôn nguôi…

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch