Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Cuộc Trở Về

0 bình luận ♦ 6.04.2011

 

 

 

                           cho những kẻ sẽ chết khi lên đường

 
kẻ thèm khát đó
đứng ngoài chân trời này
ngoài những trò bê bối và nhục mạ này
ngoài những phân giải dối trá
cũ kĩ treo lên những mái nhà chằng chịt
những mái nhà lấp những xác người sống xuống
như hố chôn tập thể

như một hố chôn phân

kẻ thèm khát đó
không mặt nạ  không tên
không bàn chân, không cơ thể
kẻ đó
na xác mình
bằng sự mơ mộng được cứu tế

kẻ khoác định mệnh lên vai
bằng tấm da bò
chảy tan bằng màu vàng im lặng
chảy tan bằng màu máu im lặng
kẻ đó lên đường với một cây đinh rỉ
đóng vào tim mình.

kẻ đó đã đi cùng với chúa
nhưng chúa đã chọn một đường rẽ khác
và hắn bơ vơ

kẻ ấy đã kêu như một con bê lạc mẹ
một con cừu khát sữa
một cánh hoa cháy nắng
kẻ đó đã mọc răng nanh trước mọi cái răng
để ăn và cắn xé chất độc
còn lại trong thịt da hắn
còn lại trong đôi mắt những kẻ người này
những kẻ như xương rồng sống dậy

tấm áo khi thủng rách
soi thẳng vào tim
một cây nến rung rinh
đã muốn cầu nguyện cho hàng triệu người
kẻ đó mang trái tim như ngàn con hạc
chao đảo đầy biến động
kẻ đó đã đặt nhịp thở
lên vai và gánh vác
kẻ đó đã mang mình đầu tiên.
tới cuộc đời này
một cơ thể của súc vật và nhục dục
một kẻ của hồ chứa
những khổ đau
kẻ
đã chạy
như một con kênh đến lúa
kẻ
đã nhận đớn đau vào mình
để chia sẻ với đớn đau khác
trong mơ
hắn cầm bàn tay người lên
hàng ngàn, hàng triệu bàn tay
và mong mình đang cứu rỗi
nhưng không có gương mặt nào hiện rõ vào hắn
không có gì
ngoài những bàn tay
chối từ nhịp đập của hắn

không cần bệ và thánh thần
không cần hoa và nhận sự bội  ước
của những người
hắn mang vào mình như  dây rốn

kẻ đã mang đôi mắt như lửa cháy
nhìn vào những kẻ thù

kẻ ấy có thể lầm lẫn lên đường
những con đường không ai
những đường cong của cát bụi
nơi cái chết đã đến bằng hàng triệu và hàng ngàn cách.

trí nhớ chỉ để lại hai chân hắn bước
bằng đức tin bội phản
hay bội phản những đức tin—
những đức tin hành hình người trên đất hoang vu
hay gieo con người vào chung một lối thoát
quá ngột ngạt người
kẻ, những tháng năm đã thảy ra khỏi nhân loại
và tìm đến những kẻ lạc loài chung
với bàn tay đầy dấu ấn đêm tối
những hình xăm rồng và bão
kẻ
những vết sẹo
từng kêu lên trong bình minh
che cái ánh sáng của mình đầy sợ hãi.

kẻ chẳng cần thân thể sạch sẽ
họ sục sôi từ máu của mẹ
và họ liếm cuộc sống này
đầy đủ những cái chết
quăng tất cả vào thời gian
rồi lao vào nó
như một khinh cầu
như một đám mây
như một đỉnh cao khác

đôi mắt kẻ đẫm ướt rên la
của những ngôi nhà trống hoác
họ nghe tiếng người và thú
họ nhìn núi và mặt trời
những dòng sông chảy xiết
họ đã nghe tiếng họ kêu lên
cuộc sống đã nhuộm họ vào
ánh tà dương
luôn muốn phủ xuống những con đường.

họ chỉ để lại cái khoảnh khắc đầu đời
được gieo trồng ra, cho bố mẹ

Cái ánh mắt đau thương kia
mặt trời đã không bao giờ có thể dập tắt.

 

 

 

.

bài đã đăng của Kay J.


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)