Trang chính » Biên Khảo, Tư Liệu Email bài này

Lời phát biểu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trên đài Sài Gòn trưa ngày 30.4.1975

Bùi Văn Phú ghi lại

Tài liệu âm thanh kèm theo đây là tuyên bố đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh vào trưa ngày 30.4.1975. Tiếp theo là lời của ông Nguyễn Hữu Thái, cựu lãnh đạo sinh viên miền Nam; lời chấp nhận đầu hàng của một sĩ quan Quân đội Nhân dân. Rồi ông Nguyễn Hữu Thái giới thiệu nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trước khi nhạc sĩ phát biểu.

Nghe bản ghi âm:

 

hoặc tải xuống máy
(bấm nút chuột phải trên những dòng này,
chọn Save Linked Content As…)

Nguyên văn phát biểu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:

Tôi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất vui mừng và cảm động gặp và nói chuyện với tất cả các anh em văn nghệ sĩ ở miền nam Việt Nam này. Hôm nay là cái ngày mơ ước của tất cả chúng ta, đó là ngày mà chúng ta giải phóng hoàn toàn tất cả đất nước Việt Nam này.

Cũng như những điều mơ ước của các bạn bấy lâu là độc lập, tự do và thống nhất thì hôm nay chúng ta đã đạt được tất cả những kết quả đó.

Tôi yêu cầu các văn nghệ sĩ cách mạng miền nam Việt Nam (không rõ) hợp tác chặt chẽ với Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam. Những kẻ đã ra đi chúng ta xem như là đã phản bội đất nước.

Chúng ta là người Việt Nam. Đất nước này đất nước Việt Nam. Chúng ta ở trên đất nước chúng ta.

Chính phủ Cách mạng Lâm thời sẽ đến đây với thái độ hoà giải tốt đẹp. Các bạn không có lí do gì sợ hãi để phải ra đi cả.

Đây là cơ hội đẹp đẽ và duy nhất để đất nước Việt Nam thống nhất và độc lập. Thống nhất và độc lập là những điều chúng ta mơ ước từ mấy chục năm nay.

Tôi xin tất cả các bạn, thân hữu cũng như những người chưa quen với tôi xin ở lại và chúng ta kết hợp chặt chẽ với Ủy ban Cách mạng Lâm thời để góp tiếng nói xây dựng đất miền Nam Việt Nam này

(Không rõ) Gặp tất cả anh em ở trong Ủy ban Cách mạng Lâm thời. Hiện tại chúng tôi đang ở tại đài phát thanh Sài Gòn và tôi mong các bạn chuẩn bị sãn sàng để đến đây góp tiếng nói, lên tiếng để tất cả mọi người đều yên tâm. Và tôi xin tất cả các anh em sinh viên học sinh của miền nam Việt Nam này hãy yên ổn kết hợp lại với nhau, khóm phường đều kết hợp chặt chẽ chuẩn bị để đón chờ Ủy ban Cách mạng Lâm thời đến.

Xin chấm dứt. Và tôi xin hát một bài. Hiện tại ở trên đài thì không có đàn ghi-ta. Tôi xin hát lại cái bài “Nối vòng tay lớn”.

Hôm nay thật sự cái vòng tay lớn đã được nối kết.
Rừng núi giang tay nối lại biển xa
ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà (vỗ tay)
mặt đất bao la anh em ta về
gặp nhau mừng như bão cát
quay cuồng trời rộng biển xanh (bàn tay)
ta nắm nối liền một vòng Việt Nam
Cờ nối gió đêm vui nối ngày
giòng máu nối con tim đồng loại
dựng tình người trong ngày mới
thành phố nối thôn xa vời vợi
người chết nối linh thiêng vào đời
và nụ cười nối trên môi
Từ Bắc vô Nam nối liền nắm tay
ta đi từ đồng hoang vu vượt hết núi đồi
vượt thác cheo leo tay ta vượt đèo
từ quê nghèo lên phố lớn
nắm tay nối liền
biển xanh song gấm nối liền một vòng Việt Nam
biển xanh song gấm nối liền một vòng Việt Nam
Xin chấm dứt.

bài đã đăng của Bùi văn Phú


11 bình luận »

  • Phan Đức viết:

    Đối với bất cứ biến cố nào liên quan đến chính trị,người ngoài
    cuộc không thể biết rõ sự thực,nếu chỉ đơn giản nhận định dựa
    vào những gì thấy được hay nghe được ở mặt ngoài,nhất là ở thời
    điểm chấn động ngày 30-4-1975.
    Do đó,chuyện nhạc sĩ TCS.hát bài trên có nhiều điều trái ngược,
    không giống nhau hẳn,từ người này qua kẻ khác,như Trịnh Cung có
    một bài đã đăng trên damau rồi ngay sau đó một vài người trong
    nước (ủng hộ nhà nước CS.)lại nói khác đi,như Tôn Thất Lập v.v.
    Ngay cựu đại tá Bùi Tín từng có mặt ở Dinh Độc Lập ngay ngày 30-4
    mà nay hoàn toàn bị xóa tên trong những bài viết về ngày lịch sử
    đó trên báo nhà nước.Đó là điều rất đáng chú ý !
    Theo thiển ý tôi,có lẽ chúng ta dựa vào sự có mặt của Nguyễn Hữu
    Thái(NHT.) để có thể giả định môt kịch bản khác.Theo nhà báo Nam
    Thi trong bài “Bí mật điệp báo chưa từng công bố” trên báo Thanh
    Niên số ra ngày 02-5-2000 cho biết NHT.là cơ sở của An Ninh T4,sau
    về tổ điệp báo A10.Ngoài ra,nhà báo Vũ Quang Hùng (là trưởng nhóm
    ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông gồm VQH,Lê Văn Châu và NHT) cũng có
    lần kể lại việc này trong tờ Đứng Dậy năm 1976 (chưa bị đóng cửa)
    và trong Phóng sự Điều tra ngày 17/7/2004.
    Sở dĩ tôi phải dài dòng như thế là vì chúng ta cứ lầm tưởng NHT.
    chỉ là sinh viên “yêu nước” tiến bộ.Sự thực hoàn toàn khác là NHT.
    đóng vai trò quan trọng ở thời điểm trên,xuất hiện ngay ngày 30-4
    bên cạnh chính phủ của TT.Dương Văn Minh.Chẳng phải bỗng nhiên mà
    NHT.có mặt “dễ dàng” như thế được.Người CS.rất thành thạo về việc
    an ninh nên chỉ có người của họ mới vô Dinh Độc Lập đúng ngay thời
    điểm lịch sử để giúp “bàn giao” quyền lực cai trị cho CS.
    Vậy thì chính cán bộ nằm vùng NHT.đến “trưng dụng” nhạc sĩ họ Trịnh
    để giúp giữ ổn định tâm lý cho người dân SG.đang cực kỳ hoang mang
    và hoảng loạn.Nhạc sĩ TCS.vốn nghệ sĩ hiền lành chắc hẳn là hồ hỡi
    phấn khởi trước non sông thống nhất như ông từng bày tỏ niềm mơ ước
    và ông tuân theo lệnh của NHT.thì cũng là điều tất nhiên thôi,chẳng
    thể nào làm khác được !

    Xin viết cho rõ thêm là Phóng sự Điều tra nằm ở trong loạt
    bài gọi là “Cẩm nang của người làm báo và tập sách’Phóng sự
    điều tra’” của Sương Lam trên trang mạng Vietnamnet ngày 17
    tháng 7-2004.Còn tác giả của Phóng sự Điều tra được ghi tên
    là ký giả lão thành Quang Hùng,tức Vũ Quang Hùng nói trên.
    Còn Lê Văn Châu thuộc loại “ẩn diện mai phục” vào hàng ngũ
    quân đội VNCH với cấp đại úy.

  • Hoàng Ngọc-Tuấn viết:

    Hai câu cuối của bài “Nối vòng tay lớn” của TCS:

    biển xanh song gấm nối liền một vòng Việt Nam
    biển xanh song gấm nối liền một vòng Việt Nam

    Xin sửa lại cho chính xác là:

    biển xanh sông gấm nối liền một vòng Việt Nam
    biển xanh sông gấm nối liền một vòng Việt Nam

    TCS đã phát biểu với giọng chắc nịch, lớn tiếng, không một chút ngần ngại:

    “Tôi yêu cầu các văn nghệ sĩ cách mạng miền nam Việt Nam (không rõ) hợp tác chặt chẽ với Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam. Những kẻ đã ra đi chúng ta xem như là đã phản bội đất nước.

    Xin lưu ý những chữ “tôi”, nghe rất có thẩm quyền!

    30/4/1075, TCS tuyên bố: “Những kẻ đã ra đi chúng ta xem như là đã phản bội đất nước”. Năm 1979, TCS viết bài hát “Em ra đi, nơi này vẫn thế”, thì tất nhiên là ý tưởng hoàn toàn nhất quán với lời tuyên bố vào ngày 30/4/1975.

    Bài “Nối vòng tay lớn” được TCS hát bằng một giọng rất mạnh và cao tối đa. Khí thế bừng bừng!

    Cuối năm 1975, trên báo Đứng Dây, TCS có đăng một bài hát gọi là “Bài ca đường tàu Thống Nhất”, nhịp 4/4, cung Rê trưởng, trong đó có những câu đã khiến tôi sững sờ lúc ấy:

    “Xoá hết những ngày tối tăm / Bóng dáng sao vàng lồng lộng…”

    Bài hát bắt đầu bằng những câu:

    “Đã có chuyến tàu đi về giữa hai miền / những xóm thôn làng xa hàng hoá về gần / Đoàn tàu đi sức sống vươn mình lên…”

    Toàn bài có âm điệu như sau:

    Toàn bài có âm điệu như sau:

    lá lá sol-fa#-sol mi-fa# rê là
    lá lá sol-fa#-sol mi-fa# rê rê

    là-rê-fa# lá-lá sol fa#-sol
    là-đồ#-mi sol-sol fa# mi-fa#
    rề-sol-sí đố#-đố# sí la

    rế rế sí-sòl sí la
    rế rế sí-sol mi sì
    sì-mi-sol sí-sí fa# rề

  • thuy viết:

    Chỉ tại chúng ta thần tượng Trịnh Công Sơn nên thất vọng. TCS không phải là người anh hùng, người chiến sĩ “Cách Mạng”. Ông chỉ là nhạc sĩ. Những phát biểu của ông tại Đài Phát Thanh sau 75 có phải là lời nói thật từ trái tim hay vì…sợ CS. Những ai từng sống ở chế độ CS đều biết, tất cả đều phải sống hai mặt, một bề mặt CM phấn đấu để trưng ra ngoài đường. Bộ mặt thật dấu ở trong nhà, đôi khi dấu ở trong tim, nếu để hở ra là bị… bụp ngay. Điều này không chỉ dành riêng cho người dân miền Nam sau 75 , mà cả người dân miền Bắc, nếu ai từng đọc sách của Tô Hải “Hồi Ký Một Thằng Khờ” ắt đã rõ. Và không phải chì ngày xưa, bây giờ vẫn thế. Những ai muốn làm con người thật, với chính thật lòng mình sẽ bị bàn tay chuyên chính và bạo lực bóp chẹt ngay, cho dù đó là những lời chân thật, phát sinh từ tấm lòng yêu nước. Những tấm gương Lê thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung… và ngay bây giờ Cù Huy Hà Vũ. Chúng ta xem vở kịch hai mắt này sẽ kéo dài đến bao giờ.
    TCS muốn đời là TCS.
    Ông không phải Lê thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung, Cù Huy Hà Vũ.
    Ông không phải là người anh hùng.

  • Bùi Văn Phú viết:

    Cám ơn anh Hoàng Ngọc-Tuấn đã chỉ ra một lỗi chính tả trong câu hát cuối.

    Một số bạn đọc có thắc mắc về nguồn của băng ghi lại từ đài phát thanh Sài Gòn, tôi sẽ trả lời trong thời gian tới với những tài liệu thông tin mà tôi đã đọc được nên tin vào những gì nghe được từ trong đoạn băng đó.

    - Bùi Văn Phú

  • Võ Đình Tuyết viết:

    Tôi rất bằng lòng anh hay chị THUY viết là: Trịnh Công Sơn không phải là anh hùng,người chiến sĩ cách mạng,ông chỉ là nhạc sĩ.
    Trịnh Công Sơn là một nghệ sĩ và là sản phẩm bình thường của Miền Nam tư do mà thôi.Những thôi thúc ước mơ cho một hoà bình đất nước quá nhiều năm tan nát trong chiến tranh đã làm tuổi trẻ thời ây hoang mang đau xót và…hoãng sợ.
    Thử tưởng tượng cùng vào thời điểm ấy Trịnh Công Sơn là của cộng sản Miền Bắc…ông có còn tồn tại hay không? câu hỏi mà ai bây giờ cũng có thể trả lời được.
    Nghệ sĩ sáng tạo thường rất nhạy cảm trong mọi môi trường hiện hữu chung quanh, dù là nhìn thấy một bông hoa dại vừa nở trong buổi sáng tinh sương,hay một cọng lá rơi nhẹ vào chiều thu ươn ướt mưa? huống hồ gì khi thấy bom rơi người chết! Nếu muốn biết thì hỏi anh Hoàng Ngọc -Tuấn thì rõ,vì anh là nghệ sĩ sáng tác. Và…nghệ sĩ đích thực không thích cầm….súng giết người bao giờ!
    Cầm súng là việc của người lính lên đường bảo vệ quê hương, của nhà cầm quyền độc tài như chính quyền cộng sản Việt Nam bây giờ và…của bọn cướp!
    Nếu không có ca từ phù thủy như Trịnh Công Sơn thì chẳng có ai để ý đến ông làm gì cho khổ thân,vì người ta yêu ông quá nên mới lấp đầy những hang hố chính trị lên người của ông,có thể người ta đúng hay sai?… thì ông cũng chỉ là nghệ sĩ thuần túy có tài của một thời Miền Nam tự do mà thôi.

    Võ Đình Tuyết
    Hatfield, PA

  • Đặng Hữu Phúc viết:

    Trong băng ghi âm 30/4/75 nói trên , TCS nói:
    1.” Chính phủ cách mạng lâm thời sẽ đến đây với thái độ hoà giải tốt đẹp”
    2.”Tôi xin tất cả các bạn , các thân hữu và những người chưa quen với tôi xin ở lại và chúng ta kết hợp với nhau chặt chẽ và góp tiếng với Ủy Ban Cách Mạng Lâm Thời xây dựng đất miền Nam Việt Nam này.”
    3. …

    Nghe kĩ và đọc kĩ , toàn bộ văn phong , ngữ thái TCS trong phát biểu này , làm sao có thể nói là CS bắt TCS đem đến đài phát thanh , bắt phát biểu .
    Văn phong, ngữ thái của TCS là của một chiến sĩ chiến đấu cho lí tưởng xây dựng một xã hội mới, xã hội CS trẻ em đi hát đồng dao ngoài đường” Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”.

    TCS một chiến sĩ Cộng sản . Thế nên Trịnh Cung có những hữu lí khi nói về tham vọng chính trị của TCS.

    Có thể có hai phát biểu của TCS ngày 30/4/75:
    1. phát biểu ghi âm trục tiếp từ đài phát thanh30/4/75
    2. phát biểu trong phim CS dàn dựng về sau về 30/4/75 .( CS biến đổi từ sự thật — cánh cổng Dinh Độc Lập đã mở toang sẵn sau khi TT Dương Văn Minh đọc đầu hàng — bị biến đổi thành xe tăng CS húc cánh cổng trên đường vào dinh Độc Lập . Gia Nô CS Lý Quý Chung có kể lại hắn tham dự đóng đoạn phim này bằng cách dẫn CS đi cắm cờ ( lần thứ hai trong phim dàn dựng).

    Hàng trăm ngàn người bị đem vào trại cải tạo , gồm luôn toàn bộ các bác sĩ , nha sĩ , dược sĩ gốc quân đội VNCH.
    Ngày 20/12/1975 , tại Hội Trí Thức Yêu Nước , trụ sở Đường Nguyễn Thông , vào buổi tối , có cuộc tập hợp trí thức nhiều ngành nghề để gọi là lễ kỉ niệm ngày thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam VN , tôi nghe tin , tôi có đến dự ( vì tôi muốn biết họ nói gì và định làm gì , để mình còn biết đường mà né đòn của họ và để gặp người quen).
    Tối hôm đó , Bác Sĩ Đỗ Thị Văn ( ĐH Saigon), Chủ tịch “Hội những y sĩ yêu nước” ( và là vợ Đỗ Trung Hiếu, CS nằm vùng ,sau làm Trưởng Ban Tôn giáo của CS) phát biểu trước khoảng tren 600 Giáo sư Đại Học , và Trí thức Saigon , mà chính tôi nghe như sau :

    “Ở Miền Bắc, bệnh sốt rét đã diệt trừ hết rồi . Sinh viên không có bệnh nhân để học . Thế rồi bộ đội ở miền Nam về thăm miền Bắc , đem bệnh sốt rét ra miền Bắc , nên miền Bắc lại có bệnh sốt rét trở lại.”
    Tính đến tháng 10/76 , CS cai trị miền Nam đã 18 tháng , thế mà một bà Trưởng phòng Y Tế Quận Saigon, dân tập kết, còn bảo sáu tên dược sĩ ĐH Saigon là — Đồng chí bí thư quận ủy ( đàn bà) đi ô tô con , gặp một đứa ăn mày . Đồng chí ngừng ô tô lại hỏi nó dân ở đâu , nó nói nó ở quận 5, đồng chí bí thư quận uỷ liền cho nó vào ô tô con , chở nó đến Đ/C bí thư quận ủy quận 5 , và bảo Đ/C Bí thư quận ủy quận 5– sao Đ/C không quản lí ăn mày của đ/C mà lại để nó đi qua quận tôi.

    Vâng , trên đây là hai hình ảnh chế độ mới mà TCS kêu gọi ” mọi người góp tiếng với ỦY Ban Lâm Thời để xây dựng đất Miền Nam VN này.

    Hai hình ảnh này cũng là nguyên nhân làm các trẻ đi hát đồng dao ngoài đường — ” Như có Bác Hồ trong nhà thương Chợ quán “. Và cũng nói lên tại sao xã hội VN phải xuống dốc thê thảm trong chế độ toàn trị.

    Trẻ con VN sau 30/4/75 vẫn có tính nhân bản trong sáng , thông minh hơn hơn TCS và nhiều kẻ khác.

    Đám hư hỏng chỉ là đám trên 18 tuổi chạy theo chế độ , nên nếu đến chơi nhà ai , mà nghe chủ nhà giới thiệu đứa con , đứa em trên 18 tuổi là ” cháu ngoan Bác Hồ ” thì có nghĩa là đang nói đến” con hư của gia đình” .

  • NHẠC TRỊNH và NHỮNG ĐIỀU CHƯA TỎ (Bùi Văn Phú) « Ngoclinhvugia's Blog viết:

    [...] Lời phát biểu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trên đài Sài Gòn trưa ngày 30.4.1975 [...]

  • Thai Nguyen viết:

    Chủ đề của loạt bài viết của Bùi Văn Phú có thể hài hước đọc là “Trịnh Công Sơn tranh cãi với Trịnh Công Sơn và Bùi Văn Phú tranh cãi với Bùi Văn Phú!”

    Nhà báo Bùi Văn Phú thực hiện loạt bài phỏng vấn về Trịnh Công Sơn (TCS) vì đó “còn là điều tranh cãi và cần được tìm hiểu.” Đúng phóc!

    Trước hết xin được để ông Bùi Văn Phú tranh cãi với ông Bùi Văn Phú khi ông mở màn loạt phỏng vấn với màn TCS lên tiếng trên đài phát thanh Sài Gòn trưa ngày 30.4.1975 mà ông Phú cho là “Có lẽ đó là lần đầu tiên và là lần duy nhất nhạc sĩ Trịnh Công Sơn công khai phát biểu lập trường của mình.” Trước đó, có một Bùi Văn Phú trên Talawas viết (http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=12753&rb=0206 ): “Trên báo của Việt kiều yêu nước xuất bản ở Canada, Trịnh Công Sơn cũng đã lên tiếng về bức thư ngỏ của Joan Baez như là một việc làm “tiếp tay cho tư bản thọc sâu lưỡi dao vào vết thương của dân tộc Việt Nam chưa được hàn gắn” (Đất Việt, 14.10.1979).” Hổng lẽ “lên tiếng” trên báo để kết tội người khác chẳng phải là “công khai phát biểu” về lập trường (của ai, do ai và vì ai!) sao? Chưa kể những lần khác trên tờ Đứng Dậy và Đất Việt, TCS đã viết rất đúng bài bản giác ngộ kiểu như “ngày giờ nầy cái tàn dư của Mỹ Ngụy vẫn còn rơi rớt lại trên đầu trên cổ tôi.”

    Nhưng chính ông TCS tranh cãi với ông TCS xem ra còn tếu lâm hơn trong những lần được phỏng vấn bởi ký giả ngoại quốc. Năm 1985, khi đến gặp lại nhà báo kỳ cựu Robert Shaplen tại khách sạn Majestic thì TCS tỏ vẻ rất “hồ hởi phấn khởi” về cuộc sống trong chế độ mới cùng với những sáng tác nhạc mới cho những bộ phim “phải đạo” của xã hội mới hay để chào đón 10 năm thành phố Hồ Chí Minh được giải phóng. TCS không ngần ngại kết án những người mộ điệu dòng nhạc cũ của mình là những kẻ bệnh hoạn (pathological people) chỉ biết than vãn riêng tư không thích ứng với cái xã hội chung. [Gặp gỡ và tìm hiểu với khá nhiều những người ở Việt Nam kể cả những người kháng chiến cũ đã vỡ mộng trong lúc đó, Shaplen tỏ vẻ nghi ngờ về cái cảm hứng của người nhạc sĩ này và nghĩ là ông không gãi qua được cái mặt ngoài trơn trượt (slippery surface) của TCS.] (*)

    Rồi trước khi mất, TCS lại gặp gỡ một nhà báo kỳ cựu khác, ông David Lamb. Lần này thì TCS kể lể là sau “giải phóng”, ông bị tống vào trại cải tạo vì có tội đã gọi cuộc chiến tranh vừa qua là “nội chiến”, phải đi trồng khoai trồng sắn, và suýt chết vì bệnh sốt rét. TCS nói với Lamb là sau khi được phép viết nhạc lại, ông chỉ viết nhạc tình, không dính líu gì đến chính trị. (**)

    À hừm, nếu ông họa sĩ Trịnh Cung đọc mấy cái phát biểu này chắc sẽ phán: Thì tui đã nói về bi kịch “tính chất hai mặt của Sơn trong âm nhạc và tính chất hai mặt của Sơn trong cuộc đời” rồi mờ! (http://damau.org/archives/5055)

    (*) Robert Shaplen: Nhà báo nổi tiếng, từng ở bên cạnh Mao Trạch Đông (1946) và có rất nhiều năm sống và tường trình về các cuộc chiến ở Đông Dương. Ông thực hiện chuyến đi VN lần chót năm 1988, về Mỹ phải vào nhà thương và mất sau đó 3 tuần vì bệnh ung thư tuyến giáp trạng. “Bitter Victory” (1986) là cuốn sách cuối cùng của Shaplen. Xin trích vài đoạn trong chương mở đầu của cuốn Bitter Victory:

    …Now here he was again, nine and a half years later, walking toward me through the glare of the late afternoon sun on the rooftop dining room of the old Majestic Hotel, overlooking the river. He looked much the same, except he had shaved his beard and he wore horn-rimmed glasses, which he pointed to as soon as he sat down, to acknowledge the passage of time. “I am still a bachelor,” he began, and he went on to tell me he was mostly writing sonsg for documentary and feature films. He summarized the themes of several of the films. One was about a group of girls on a state farm near the Cambodian border who were captured and beheaded by the Khmer Rouge troops of the murderous Pol Pot, who between 1975 and 1979 ordered the killing of at least one million of his fellow Cambodians. Another was about a woman doctor who had fought against the Americans and had been killed by bomb in the jungle when the war was almost over. A third film told the story of a group of teenage boys and girls who had been corrupted by the insidious life of Saigon but had been “reeducated” and were leading productive lives in the city.

    “I have a wider audience now,” he said, “workers and peasants as well as students – and I travel about and sing for them too. Vietnam has not lost its taste for song and melody. In fact, there is a mass audience today, and there wasn’t before.” I asked him if there is less sadness now that the war was over. “There is no sadness the way there was,” he said. “If there is any, it is a private sadness of pathological people – people who hug it in their hearts and don’t accept the fact society has changed. They haven’t changed, and they blame society. They don’t share the common cause, they don’t mix. Frankly, there are fans of mine who blame me for changing. They wanted to keep me a prisoner of their own feelings of sadness, to retain my old image, but I wanted to free myself in new sentiments and aspirations. My philosophy is that if a man doesn’t change day by day he’s a dead man.”

    I asked him if he would sing me one of his new songs, and he said he would sing “Myth About Mother,” and explained that Mother was Vietnam, who had protected her children during the war and sacrificed herself in every way for their benefit. He wrote it, he added, for the tenth anniversary of the liberation of Ho Chi Minh City (Saigon’s new name). As he sang, he tapped out the rhythm with his fingers on the tablecloth. His voice was as vibrant and clear as ever, and the tune was evocative and haunting. It brought me back to that scene in the garden, but neither of us referred to it, and in a few moments, after I had thanked him for taking time off on a busy day, he excused himself, explaining that he had an appointment to finish some recordings… (Trang 6-8)

    …Trinh Cong Son, singing his song for me, talking about his new life, had obviously changed, but had he really changed very much? Had his old sadness about the war been altogether replaced by the euphoria he had expressed? Or did those old fans he had mentioned, who were his age, haunt and torment him more than he cared to admit? If this was so, and if his new fame and good fortune while in many ways surpassing his earlier success had, in fact, left him less a hero or martyr, he was obviously determined to stick to his new career and reap his rewards. Since he had never made any money before from his old pirated cassettes and had been officially ostracized, he was obviously better off now under the Communists than under the old regime, but it was hard to tell if he felt more gratification; it would have taken far more time than the hour or so we spent together even to begin to scratch that slippery surface… (Trang 13)

    (**) David Lamb: Cựu phóng viên nhiều năm cho tờ Los Angeles Times trong thời chiến tại Việt Nam, và trở lại sống ở Hà Nội một thời gian. Ông thực hiện loạt phim “Vietnam Passage: Journeys from War to Peace” cho đài truyền hình công cộng PBS, được phát hình tại Mỹ ngay sau khi TCS mất. Xin đọc một số tóm tắt tại:
    http://www.pbs.org/vietnampassage/Stories/stories.son.02.html

    Ngoài ra, ông còn là tác giả cuốn “Vietnam, Now- A Reporter Returns” (2002) trong đó Lamb viết:
    … Trinh Cong Son, whose antiwar songs had been as popular in the North as in the South, was sent off to a camp near his hometown of Hue to grow sweet potatoes and cassava. His crime was speaking of the conflict as a civil war… (Trang 109)

  • TRỊNH CÔNG SƠN ĐÃ CÓ KHI NÀO NHÌN VÀO TẤM GƯƠNG SOI ? (Hoàng Ngọc-Tuấn) « Ngoclinhvugia's Blog viết:

    [...] nghe băng ghi âm “Lời phát biểu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trên đài Sài Gòn trưa ngày 30.4.197…, Bùi Văn Phú, Da Màu [...]

  • Tin Chủ nhật, 10-4-2011 « BA SÀM viết:

    [...] biểu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trên đài Sài Gòn trưa ngày 30.4.1975 — (Da màu). Cũng vẫn chưa xong những ẩn khuất về diễn biến thời điểm lịch sử này. [...]

  • TIN CỦA ANHBASAM NGÀY 10/4/2011 | Dinhtan's Blog viết:

    [...] phát biểu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trên đài Sài Gòn trưa ngày 30.4.1975 — (Da màu). Cũng vẫn chưa xong những ẩn khuất về diễn biến thời điểm lịch sử này. [...]

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)