Trang chính » Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Praha – Một Chuyến Đi

Nguyễn Hoài Phương

 

 

Điện thoại

Điện thoại của Mạnh. Thằng bạn có biệt danh là Cóc cụ này tự nhiên lại mở miệng thì thế nào cũng phải có vấn đề gì nghiêm trọng hay tương tự như vậy.

- ….

- ….

- Cuối tuần này có đi Praha chơi không?

- Đi Praha mà ông làm như đi chơi ấy.

- Thì tôi đâu có đùa. Đi chơi thật chứ còn gì nữa. Bọn này mua thừa một suất vé, ông thích thì đi cùng. Không đắt lắm đâu.

- Để tôi nghĩ một chút đã.

- Lại còn nghĩ với ngợi gì nữa chứ. Có từ đây sang đầy mà ông làm như lên sao Hỏa, sao Kim hay là lên cung trăng ấy.

- Các ông định đi bao nhiêu ngày?

- Làm gì mà những bao nhiêu ngày? Chiều thứ sáu ông sang chỗ chúng tôi. Sáng thứ bảy mình xuất phát. Tối chủ nhật về.

- Đoàn các ông có bao nhiêu người rồi? Gồm những ai?

- Toàn người quen cả thôi. Vợ chồng tôi với vợ chồng Loan Lâm. Bốn người. Với ông nữa là năm. Vừa đủ cho một cái vé cuối tuần.

Thế thì đúng là toàn là người quen cả thật. Tôi quen vợ chồng Mạnh đã lâu. Mỗi năm nhân dịp này dịp khác cũng phải ghé qua nhà chúng nó đến hai ba lần. Và cũng vì thế mà quen vợ chồng Loan Lâm. Vì Loan là em vợ Mạnh, nên Mạnh với Lâm được gọi là anh em cọc chèo.

- Còn đến Praha thì ở nhà ai? Hay là ở hotel?

- Hotel làm gì cho tốn tiền. Mình ở nhà Hoàng Thạch. Ông cũng biết vợ chồng Hoàng Thạch rồi còn gì nữa. Chúng nó mới sửa lại nhà tươm tất, rộng rãi, thoáng mát lắm… Tha hồ ở.

- Thế hả?

- Còn thế hả gì nữa? Có đi thì quyết định ngay để chúng tôi còn sắp xếp chương trình.

- Thì đi.

- Nhớ chậm nhất là tối thứ sáu phải có mặt ở đây đấy nhé.

- Được rồi.

Chát

Chát với T. T đang cùng với mấy bạn nữa làm một tờ báo (muốn chính xác hơn thì phải gọi là tạp chí) mạng. Mới quen thôi mà đã khá thân. Hình như lên mạng lần nào cũng thấy nhau. Thấy cái nick thôi, nhưng đã thấy là phải chát, không được lâu thì cũng mấy hàng.

- …

- …

- Có gì mới nữa không P?

- À… Cuối tuần này có khi P đi Praha…

- Thích thế… Đi chơi hay có việc gì vậy…

- Đi chơi thôi.

- P đi với gia đình à?

- Không… Đi với mấy người bạn…

- Ở Praha có lâu không?

- Chắc một hai ngày gì đó. Thứ bảy đi, chủ nhật về…

- Nghe nói Praha đẹp lắm… T cũng muốn đến thăm một lần cho biết. Nhưng mà chưa có dịp nào.

- Để P đi tiền trạm lần này. Lần sau có điều kiện sẽ đưa T đi.

- Nhớ nhé…

- Tất nhiên là nhớ rồi…

- Có điều kiện thì viết một bài về Praha cho T…

- Không dám hứa đâu…

- Thì cứ coi như T đặt bài trước vậy. Có điều kiện viết được cái gì thì viết…

- O K

- Chúc mấy người có chuyến đi vui vẻ nhé.

- Cảm ơn…

- Nhớ viết bài…

- :)

- Thế nhé… Hẹn gặp lại.

- bb

- bb

- ….

Một thoáng Praha

Một ngày hay hơn một ngày nữa thì với Praha cũng chỉ như là một khoảnh khắc, một thoáng. Như cái nhìn như lướt qua mơ màng của cô gái có mái tóc vàng tung bay trong gió và đôi mắt thăm thẳm xanh như chứa cả một bầu trời. Như bạn bè lâu ngày gặp lại, ngồi uống với nhau một cốc bia rồi chia tay…

Một thoáng để thấy ngay là thành phố này rất đẹp. Mà lại càng đẹp hơn, đẹp đến lộng lẫy vào những ngày mùa thu này…

Nhìn đâu cũng thấy đẹp… Thời điểm nào cũng đẹp… Đẹp lung linh, huyền ảo, phơi bày và e ấp…

Hiện đại với cổ kính đan xen, hòa vào nhau, đồng điệu như những tâm hồn …

Như những giấc mơ… Như những bài thơ…

Đẹp lắm…

Nhưng để viết được một bài, vẫn biết dù là ngắn thôi, thì cũng vẫn là khó quá T ạ…

Hãy để cho tôi một dịp khác, bạn nhé…

Còn thì không dám đụng đến Praha vào lúc này đâu…

Dù là chỉ một nét chữ…

Một nét chữ thôi mà không đúng, mà vô tình… thì cũng làm tổn thương một tâm hồn…

Bằng lòng vậy nhé, bạn thân…

Bia Tiệp

Bia Tiệp thì nổi tiếng rồi. Đến Tiệp mà chưa uống bia thì không thể gọi là đến Tiệp. Cũng như đến Praha mà không ghé qua quảng trường Con Ngựa, không đi chợ Con Bò, không thấy đồng hồ Con Gà, không dừng lại mấy phút trên Cầu Tình để ngắm dòng Vltava xinh đẹp… thì không thể gọi là đến Praha.

Vậy nên phải uống bia. Hơn một ngày ở Praha hình như chẳng uống tí nước nào. Mà toàn bia. Khát cũng bia. Không khát cũng bia. Sáng, trưa, chiều, tối… và thậm chí, đêm…, lúc nào cũng có thể bia được. Vợ chồng Hoàng Thạch lại hiếu khách. Riêng một tối thứ bảy, có bốn ông con trai mà đi bay gần bốn két bia. Có thứ nước uống nào còn lạ hơn thế được. Càng uống lại càng thấy ngon, lại càng vào… Thế có chết người ta không cơ chứ…

Đường về

Nhưng bia Tiệp lại cũng càng chẳng phải là nước lã. Càng uống lại càng thấy ngon, lại càng vào… nên mới lại càng say.

Có điều là nó không làm cho người ta say ngay lúc ấy, mà để đến tận ngày hôm sau, hoặc tận mấy hôm sau nữa.

Trường hợp của ba thằng chúng tôi là ngày hôm sau. Tức là bước chân lên tầu, giơ tay vẫy chào tạm biệt Praha rồi mới thấm say. Hình như lúc tầu vừa chuyển bánh cũng là lúc cả ba thằng từ từ gục xuống. Riêng tôi chỉ nghe loáng thoáng câu được câu chăng tiếng mấy ông bạn dặn dò các bà vợ, (đại ý : Các cô phải lưu ý nhé. Nhớ đến ga nào phải chuyển tầu thì gọi chúng tôi dậy. Đừng để nó kéo đi đến tận đẩu tận đâu mà chết đấy)… thì hai mắt đã nhắm tịt lại chẳng còn biết cái gì nữa…

Và bia Tiệp, nhất là bia Praha cũng có cái hay nữa là tuy say thế nhưng lại tỉnh rất nhanh và thích nhất là không hề đau đầu như uống phải mấy thứ nước tuy gọi là bia rượu nhưng toàn pha thêm cồn, phân đạm hóa học với lại thuốc trừ sâu ở Việt Nam. Vậy nên chỉ sau mấy lần chuyển tầu (viết thì chỉ mấy hàng thế này thôi, nhưng đi là cả mấy giờ đồng hồ) tôi đã thấy tỉnh hẳn. Rút mấy tờ báo của người Việt xuất bản ở Tiệp từ ba lô ra, tôi vừa xem vừa nghe mấy cô bạn đồng hành đang líu ríu nói qua nói lại với nhau một chuyện gì đó mà hình như là một chuyện tình.

Chuyện của bạn đồng hành

Phượng vợ Mạnh với Loan vợ Lâm vốn là hai chị em sinh đôi nên giống nhau cứ như là hai cái bóng đèn. Viết thế, vì của đáng tội, cô nào cũng rụt rụt, tròn tròn, muốn ví với giọt nước hay cái gì khác cũng khó. Hai ông bạn, chẳng biết đã có khi nào nhầm nhọt vợ của họ chưa, chứ còn tôi, dù hai cô có cố tình ăn mặc quần áo váy xống, để đầu tóc màu mè kiểu cách khác nhau thế nào chăng nữa thì tôi vẫn cứ không tài nào mà phân biệt được. Tôi đã để ý rồi, dù đã dược lưu ý trước đặc điểm của từng cô thì cũng chỉ một lúc là tôi đã lẫn lộn, nhìn người này thành người kia và ngược lại.

Mà không chỉ về hình dáng, tính cách, cặp sinh đôi này còn giống nhau cả giọng nói, cách nói. Và vì giọng của cả hai đều cùng chậm chậm, khàn khàn, bẹt bẹt, cùng không phân biệt l cao, n thấp… nên những khi nghe hai người nói chuyện mà không nhìn thấy mặt đâu người ta có cảm giác như là nghe một ai đó đang độc thoại.

Với tôi lúc ấy cũng vậy. Vì còn mải cắm cúi vào mấy trang báo nên tôi chỉ loáng thoáng nghe được mẩu đối thoại như sau đây. Và tuy chẳng biết là Loan nói với Phượng hay Phượng nói với Loan thì vẫn có một điều chắc chắn là hai người đang nói với nhau. Cái giọng rất đặc trưng ấy của họ thì có mang trộn với các giọng khác kỹ đến mấy cũng vẫn chẳng thể lẫn vào đâu được.

- …

- ….

- Bà còn nhớ ông Tường bà Hòa không ?

- Nhớ… Ai chứ hai người ấy thì quên làm sao được. Thế vẫn ở gần chỗ bà à ?

- Thì bà nghĩ còn đi đâu được nữa…

- Kể ra thì hai người cũng đẹp đôi đấy chứ…

- Ừ… Kể ra thì thế… Cả hai đều chân chất, hiền lành…

- Lại cần cù, chịu khó nữa, chỉ biết làm, biết dành dụm thôi, còn thì chẳng tiêu pha gì…

- Với lại cũng đều có tuổi cả rồi…

- Ông bà ấy cũng phải cỡ hơn bốn mươi chứ ít à…

- Quãng ấy, khoảng hơn bốn mươi hay là gần năm mươi..

- Hình như ông bà ấy cặp kè với nhau lâu rồi…

- Lâu rồi… Gần hai chục năm nay rồi…

- Sao hai người không cưới béng nhau cho xong đi nhỉ…

- Nói như bà… Ai mà chẳng muốn cưới… Nhưng còn mắc mớ chuyện giấy tờ.

- À… Cả hai đều đã có vợ, có con ở Việt Nam…

- Thế…

- Sao không li dị đi mà cưới…

- Nói như bà ấy. Ai chẳng muốn nhưng mà không được.

- Làm sao mà không được?

- Chính xác hơn là chỉ mới có ông ấy được thôi. Còn bà ấy thì chưa.

- Chồng bà ấy không chịu ký giấy à?

- Không… Chịu thì còn nói làm gì…

- Thế bây giờ sao?

- Chẳng sao cả… À mà không. Giá bây giờ mà chồng bà ấy ở nhà có ký giấy li dị cho bà ấy, thì ở đây ông ấy cũng chẳng lấy được bà ấy nữa.

- Sao lạ vậy?

- Vì ông ấy mới lấy vợ rồi.

- Lấy rồi? Lấy ai vậy?

- Bà biết bà Bình không?

- Làm sao mà tôi biết được?

- Vậy mới nên chuyện. Bà Bình là em bà Hòa… Và cũng là chị em sinh đôi như tôi với bà ấy…

- Nhưng sao ông ấy lại phải lấy bà Bình ?

- Vì bà ấy đã làm xong thủ tục ly dị với chồng ở nhà rồi…

- Thì điều ấy có ảnh hưởng gì đâu ?

- Kể ra thì không ảnh hưởng thật. Nhưng bà ấy mới nhận được lệnh trục xuất. Nếu không có ai bảo lãnh thì phải về nước.

- Thế là…

- Thế là bà Hòa mới phải nhường ông Tường cho bà Bình.

- Vấn đề là bà ấy có nhường thật hay không ?

- Ai mà biết được…

- Vậy bây giờ ông ấy ở với ai ?

- Chịu… Vì ngoài mấy ông bà với nhau ra, người ngoài có ai phân biệt được họ là ai với ai đâu…

- Có khi ông ấy ở cả với hai bà thì cũng chẳng ai biết…

- Chẳng biết được…

Loan và Phượng đã chuyển sang đề tài khác. Nhưng tôi thấy câu chuyện không đi đến ngã ngũ về đôi tình nhân già của họ cũng có gì đó hay hay. Nói về thể loại thì nó cũng là một thứ chuyện tình đấy chứ. Cũng có gì đó trớ trêu. Nhưng đã gọi là chuyện tình thì chuyện nào mà chẳng có chút trớ trêu, chút ly kỳ, khó hiểu…

Đoạn kết

Trên đường từ nhà Mạnh về, tôi nhớ lại lời giục giã của T… Chưa viết được bài về Praha, thôi thì tôi chép lại chuyện tình này gửi cho bạn vậy.

./.

10 / 2008

 

 

Hình ảnh (Đặng Thơ Thơ) :

(1) Dòng Vltava (2) Nhà thờ khu Do Thái (3) Đường phố Praha

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)