Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tagore Đã Đi Khuất

 

rabindranath_tagore-stray_birds-1916-frontispiece-willy_pogany

     Chim Lạc Đàn (Stray Birds) – Tranh đầu sách (frontispiece, nxb MacMillan: New York), họa sĩ William Andrew Pogány

 

Mỗi khi tôi nhớ đến Tagore, thì trong đầu hiện ra hình ảnh của một giòng
suối trong như bạc,
     sữa tươi và hoa hồng,
     những hình ảnh thanh bình và đẹp như những giấc mộng viễn du.
     Rabindranath, cái tên ấy, cũng giống như hình ảnh một con lạc đà đi ngang
qua đền thờ, trên lưng lạc đà có những miếng vải Ấn Độ phơi phới sắc mầu,
     và một tu sĩ nghiêm nghị ngồi khuất mình sau dãy cột đá trắng suốt đời
im lặng,
     tay buông thõng bên sườn.
     Là một người đàn ông tuổi hơi quá năm mươi, ra vào mỗi ngày trong căn
nhà, sinh hoạt bình thường như mọi người, vẽ vài bức tranh để nằm đâu đó
không thứ tự
     mà thật ra là một kiểu dáng riêng,
     người vợ và các con đứng ngồi bên đời, thỉnh thoảng ra một bờ hồ đẹp câu
cá, nhìn mây bay. Thi thoảng những con cá trồi lên ngước nhìn tự hỏi ở đâu ra
một phong thái tuyệt đẹp như vậy. 
     Cũng có khi là lời thì thầm của một chàng trai, hơi lạnh lùng kiêu bạc bề ngoài,
nhưng những nhịp đập trái tim thì thổn thức,
     như muốn van nài một tình yêu thơm tho như những đóa hoa tử đinh hương
trong vườn, dưới bóng che của hàng dây thường xuân ủ rũ, buồn bã ủ ê sau
những ngày dài chờ đợi, mà không tìm thấy người.
     Rabindranath Tagore, người đã chinh phục trái tim còn nông nổi của một
thiếu niên 16 tuổi,
     trên mặt còn đầy những vệt lông tơ, nhưng sự khao khát đi tìm thơ thì dầy
hơn túm lông đuôi của ngựa. Trong những ngày ấy, tôi kinh ngạc đọc những dòng
sữa trắng chảy ra dưới bầu vú
     của những con bò cái, và hoa hồng lúc nào cũng có mặt, như thể bầu trời bị lật
úp chiếc thúng lớn đầy hoa, đổ tràn lan trên mặt đất.
     Khi tôi làm thơ được, thì lại mang cái hơi hướm của Tagore vào trong thơ mình,
để cho nó tự do chảy, tràn dâng, có khi ngập lụt, 
     có khi ngồi đọc lại, tôi thấy hàm râu Tagore rung rung như muốn nói, và khuôn
mặt đạo sĩ ngồi dưới gốc cây hơi mỉm cười. Tôi cố gắng đi tránh qua con đường mà
Tagore đã đi,
     như nhiều năm trước đây đã tránh nhìn Kahlih Gibran. Tôi sợ những thần tượng,
những thần tượng có khi gẫy tay.
     Nhiều năm sau đó tôi không đọc Tagore, có lẽ vì không muốn chìm mình vào
trong những lâu đài huyền bí,
     những phụ nữ da ngăm đen đội trên đầu những vò nước đẹp hơn cả chính cô,
hay bầy trẻ chạy túa ra từ những ngôi trường lẩn khuất quanh đồi,
     và chàng trai khăn rằn ngang đầu thả bộ qua dòng sông trôi về phía xa với những
dấu hỏi lặng lẽ vụt đến rồi đi không bao giờ tìm thấy câu trả lời.
     Nhưng mà tôi không thể từ bỏ chàng được. Mỗi buổi sớm mai trong cái không
gian còn thơm ngát những chùm hoa dại bị cánh cửa ập vào dập nát, những truyện
ngắn như vừa mọc lên từ vài cái nấm đơn giản dưới những chiếc cối xay lúa,
     có khi là những chiếc quạt gió mang cả hơi thở sông Hằng vĩ đại tràn về làng mạc,
dưới cái ẩm nóng như muốn bùng nổ của hơi thở nửa đêm.
     Tagore, tôi lần dở lại trang sách của người làm vườn cần mẫn, và dù
Rabindranath đã đi khuất vào lịch sử 70 năm rồi, tôi lại thấy cầu vồng mọc
sau cơn mưa,
     và cô gái Ấn mở cửa ra vườn với váy dài loạt xoạt, thúng bên hông, với những trái
cà chua mới cắt,
     chàng trai khăn quấn ngang đầu nay đã già, tóc phai mầu, mắt cúi xuống ngó vào
tĩnh lặng chiều tà, dường như không nói gì nữa.
     Nhưng mà dòng sông vẫn trôi, chuyện tình vẫn còn đấy, chuyện tình nho nhỏ thôi,
nhưng đầy những con thuyền giấy xếp bằng giấy xé ra từ trang sách cổ có pha chút
mơ mộng của đôi môi dầy và lồng ngực lép. Tagore lại đứng dậy và bước đi,
     để giải Nobel văn chương vào giỏ xách. Trên đường làng dẫn đến các thành phố
xa xôi, người lữ hành vẫn chưa có dấu hiệu của sự mệt mỏi,
     Chicago vẫn thỉnh thoảng trở mình trong giấc ngủ.
     Tôi thận trọng đến nỗi không dám đứng dậy và nâng ly cà phê lên môi, sợ những
dòng sông sẽ ngừng lại, hoa hồng sẽ chết khô. Chẳng có gì hết, những hạt dẻ Trung Á
khô gọn lại thôi,
     mà những trái chà là vẫn tươi tốt sậm mầu. Tôi lại nghe có tiếng sóng Địa Trung Hải
vỗ dưới bàn viết của Tagore,
     người hơi ngẩng đầu nhìn qua song cửa, một loại cửa được làm bằng loại gỗ mang
về từ rừng Amazon đầy tiếng sư tử rống.
     Chợt có tiếng gõ cửa. Tôi nhìn ra trời. Những tiếng lục lạc leng keng dưới gót chân
ngựa. Tôi cảm thấy bế tắc trong ngực vì không thể làm thơ được nữa. Những ngôn ngữ
như tiếng sáo thổi bay qua sa mạc không biết về đâu,
     mà những vòm cửa sáng bằng thủy tinh trong veo như được rửa sạch bởi mưa. Mà
đây là mưa xuân, một loại mưa không ra mưa, như một người làm vườn cầm một bình
tưới xuống những khóm hoa.
     Tôi ngớ ngẩn hỏi. Xuân đã đến rồi ư. Có tiếng trả lời êm ái.
     Xuân từ trong Rabindranath bước ra. Những con bò cái nhảy tung tăng, những bầu
vú đầy sữa đong đưa, sữa chảy trên nền hoa, sữa không có sự dính nhớp, sữa trơn tuột
như nước. Những nụ hôn không có cảm giác của sự quấn quýt da thịt,
     có cảm giác tê tái trong lòng.
     Bấy giờ Tagore hỏi, em đấy ư. Tình ta là những con chim hải âu trong một vùng biển
hoang, chẳng bao giờ thấy người,
     chỉ có sóng, tiếng khóc của đại dương muôn đời cô đơn. Tình ta cúi xuống bên ghềnh
đá đầy rong rêu, bàn chân người phai tàn,
     tình ta là mưa, một loại mưa chỉ rơi xuống một lần trong đời và mất dấu vĩnh viễn,
không bao giờ tìm lại được.
     Tôi chạy vội về nhà tìm những bài thơ đã hóa đá, mà đá đã mỏi mòn.
     Tôi đi ra thinh không giữa trời, nhìn những vì sao mù mờ trong sương đêm.
     Tôi cúi xuống nhìn đất, những bàn chân đi qua trong cuộc đời, làm những dấu ấn  sâu
trong cát mà không nói gì cả, rồi khi gió đến xóa hết các dấu vết. 
     Sự chiêm ngưỡng các vị thần mang vẻ huyền hoặc của tôn giáo thần bí, mà chẳng có
sự thần bí nào huyền hoặc hơn Tagore.
     Tôi cố gắng hát một bài ca gì đó,
     như tiếng rên của người đàn bà giữa cơn đau sanh nở, nhưng khuôn mặt thăng hoa
bởi khoái cảm trần gian. Tôi đau bụng vì gió chướng thổi ngang vườn nhà. Tôi muốn
viết nữa,
     nhưng những ngọn đèn xanh đỏ nhấp nháy đã trôi lẫn trong dòng người giữa phố.
Tagore bước tới, đi ngang, không nhìn lại.
   
     Tôi gọi, Rabindranath, nhưng người đã đi khuất, chỉ tiếng gió rơi xuống

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch