Trang chính » Âm Nhạc, Lê Văn Khoa, Quan Điểm Email bài này

Lê Văn Khoa Một Đời Mải Miết

 

 

 

Trời miền Nam Cali không bao giờ mưa, như tựa đề một bản nhạc Mỹ, thế mà cả tuần nay, bão cuối Đông thổi những cơn mưa ở đâu về làm ướt sũng cả không gian. Mưa tầm tã. Người Cali chờ mãi mới được nói câu, hôm nay mưa, trời mưa tầm tã. “Được” nói câu ấy, chẳng phải chỉ vì yêu mưa, (yêu biết bao cả những cơn mưa tươi đầu mùa hay mưa héo hắt cuối Đông), mà còn vì được thấm thía cái âm điệu của một tiếng nói đầy nhạc tính, tiếng Việt Nam, ta.

Cùng với tiếng mưa hôm nay, những thơ những nhạc và hình ảnh và kỷ niệm, cứ thế mà về đầy trong trí nhớ… “Nghe trời nằng nặng nghe ta buồn buồn, nghe đi rời rạc trong hồn, những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi, rơi rơi dìu dịu rơi rơi…” (Huy Cận), buồn như Lâm Tuyền, “Mưa rơi hiu hắt, ai sầu mùa đông”, như Từ Công Phụng “Mưa âm thầm, buổi chiều thổn thức…” như Lê Văn Khoa,“Mưa thánh thót giọt rơi, rơi trong lòng tôi, rơi trên đời tôi…,” như Chopin trong khúc Prelude “Raindrop” não lòng…

Có khi, nghe được tiếng mưa trong tiếng dương cầm thả những giọt trầm lắng trên phiến lá, trong thanh âm Lê Văn Khoa cho ca khúc Giọt Mưa Trên Lá của Phạm Duy. Hay như chiều nay, nghe mưa rơi trên lá, mà như nghe thấy rơi rụng những nốt đàn kia. À, thì ra “mưa rơi trên phím đàn” là như thế.

Nhắc đến Lê Văn Khoa, là nhớ đến bao nhiêu kỷ niệm, là nghĩ đến một vườn nhạc đầy mầu sắc, trên phím đàn ấy chẳng phải chỉ có mưa rơi.

Với chiếc “đũa tỏa âm thanh” của một nhạc trưởng, với những ngón tay của nhà soạn nhạc mải miết trên phím nhạc cung đàn, và trên hết, với một trái tim đầy ắp đam mê và niềm yêu thương chan chứa cho quê hương đất nước, nhà soạn nhạc Lê Văn Khoa đã một đời mài miệt vẽ cho chúng ta, bằng âm thanh bằng ảnh hình đầy sáng tạo, bao nét tuyệt vời cho âm nhạc nghệ thuật Việt Nam.

Nếu ca khúc, với những lời buồn lời vui, cho ta cảm nhận hay chia sẻ những cảm xúc đã có tên, thì nhạc không lời cho ta sự tự do, mở ra thế giới của tưởng tượng không bờ bến, dắt ta tha hồ rong chơi và bắt gặp những rung động của riêng mình, tựa hồ như nước, như nắng, như gió, như mưa.

Có nhiều khi tôi bắt gặp mình, một buổi chiều lắng nghe nỗi buồn nhẹ dâng, như từng lớp sương chiều tỏa dâng mênh mang trong nét hòa âm của Lê Văn Khoa cho bài Thụy Khúc, để thấy hết vẻ sâu lắng của buổi hoàng hôn cuộc đời mà tôi nghĩ nhạc sĩ Vũ Thành muốn diễn tả. Có lúc, thấy nỗi u hoài trong tiếng đại hồ cầm trầm trầm như từng bước chân thời gian âm thầm xa vắng nghe được một đêm trăng nào, trong hòa âm cho Nguyệt Cầm của Cung Tiến… Và nhiều nữa, tiếng song tấu dương cầm quấn quýt bước chân vui của đôi bạn trong bài Trên Đường Về của Lê Văn Khoa. Tiếng sóng nhẹ xô bờ dào dạt trong đoạn nhạc mở đầu cho bài Viễn Du của Phạm Duy. Cũng đoạn nhạc mở đầu, viết riêng cho tiếng sáo tre do Đoàn Vững thổi thật tài hoa, nghe day dứt chơi vơi nỗi thao thức đợi chờ trong lòng người chinh phụ cho Ai Xuôi Vạn Lý”. (Hòn Vọng Phu II) của Lê Thương. Hòn Vọng Phu I, Lên Đường giục giã tiếng ngựa phi. Hòn Vọng Phu III, Người Chinh Phu Về”, mở ra thanh âm mạnh mẽ nhưng mù rối của “cát bay tỏa bước ngựa phi…,” tiếng nhạc còn nghe như dội lên từ lòng đất, từ huyền thoại. Người chinh phu, phải chăng chàng đang trở về từ huyền thoại, từ một nghìn năm. Dòng nhạc từ đó cuốn ta theo bước chân người chinh phu lướt qua bao chập chùng cảm xúc. Đến đoạn cuối bài, nhạc mạnh mẽ dứt khoát và vang động một tuyên ngôn của tình người, của lòng thủy chung bền vững như tượng đá nghìn năm.

Hòn Vọng Phu, tuyệt phẩm của Lê Thương và hòa âm bất hủ Lê Văn Khoa, cho đến nay, vẫn được coi như là một kết duyên rất xứng đôi vừa lứa, gợi nhớ đến câu thơ của Mai Thảo, “thành một đôi ta rất đá vàng”. Vào những năm cuối 70, khi mà Ban Tứ Ca Thùy Dương còn rất trẻ, chúng tôi đã hát say sưa với niềm sung sướng nhạc phẩm bất hủ này, cùng với những bản dân ca ngũ cung và những ca khúc Việt Nam tuyệt vời khác, do Lê Văn Khoa soạn hòa âm, trong những chương trình Nhạc Vàng (Golden Music) do Tứ Ca Thùy Dương thực hiện với Music Director/Conductor Lê Văn Khoa. Được hòa nhập tiếng hát mình vào sóng nhạc của một dàn đại hòa tấu, tỏa ra chan hòa từ “chiếc đũa âm thanh” trên tay nhạc trưởng Lê Văn Khoa, chẳng phải là hạnh phúc sao? Nhất là ở lúc mà trái tim của người hát cũng như người nghe cùng đang thổn thức chung một nỗi nhớ thương quê nhà vừa ly cách.   Người hát trân trọng. Khán giả lặng nghe, những giọt nước mắt nghẹn ngào rơi trên những nốt ngũ cung, trên những lời ru vô cùng thân thiết tưởng như chẳng bao giờ còn được nghe thấy trên xứ người. Vòng tay đón nhận những người di dân mới đến như cũng nồng ấm chặt chẽ hơn trong niềm cảm thông mới. Âm nhạc đã thắp sáng tình người. Từ đó, nhiều năm sau, trên những sân khấu danh tiếng của miền đất danh tiếng California, đứng hát nhìn xuống hàng trăm khán giả người Mỹ ngồi say sưa chăm chú nghe. Không còn mầu da hay tiếng nói. Chỉ còn tiếng nói chung, âm nhạc. Nhạc Việt. Dàn nhạc vĩ đại toàn nhạc sĩ chuyên nghiệp Mỹ, trình tấu nhạc Việt, dưới sự điều khiển của nhạc trưởng Việt Nam. Cảm động và hãnh diện lắm chứ. Nhất là vào dạo ấy, cái thời mà người tị nạn Việt Nam mình còn chân ướt chân ráo trên xứ người chưa ai biết mình là ai. Âm nhạc, quả nhiên, là một ngôn ngữ không biên cương, universal language, đã nối kết lòng người. Điều này được nhìn thấy qua những bài nhận định đầy thiện cảm của báo chí Mỹ tại đây. Riêng Ban Thùy Dương, báo Orange County Register viết, “Thuy Duong Quartet, excellent voices,” làm bốn chị em có thêm hứng khởi, đặc biệt hơn, có thêm uy tín để được nhà trường tiếp tục bảo trợ thực hiện thêm những chương trình ‘trao đổi văn hóa’ khác sau đó. Nhạc trưởng Lê Văn Khoa, thì ngoài sự chinh phục được lòng quí trọng và cảm tình của khán giả và những nhà phê bình âm nhạc Mỹ, còn nhận được lòng thương mến của khán giả Việt Nam, chuyện kể một hôm ông đi đổ xăng thấy có người trả tiền xăng cho mình, ngạc nhiên quá hỏi ra mới được người khán giả gặp tình cờ hôm ấy cho biết đó chỉ là vì ông muốn gửi một lời cám ơn đến người đã đem lại niềm hãnh diện đối với người bảo trợ Mỹ, cho gia đình ông, nói riêng, và cho người Việt Nam nói chung.

Căn nhà tôi ở ngày trước, rất xinh, nằm ẩn mình trong một khu ‘làng’ đầy cỏ cây hoa lá đẹp như một công viên. Hằng ngày sau bữa cơm chiều tôi thường đi dạo qua những lối quanh co để được một mình ngắm nhìn cỏ hoa và lắng nghe tiếng động của cây lá. Có tiếng thì thầm thủ thỉ, có tiếng xao xuyến ru êm, có tiếng xạc xào khua động, có tiếng dào dạt đong đưa, có tiếng xôn xao chào đón… và lòng tôi, cũng theo những tiếng động ấy mà lâng lâng những rung động nhẹ nhàng. (Hạnh phúc của đời sống phải chăng, chỉ là những điều giản dị chung quanh ta?) Âm thanh, tiếng động là phần rất lớn tác động vào cảm xúc trong tâm hồn tôi. Nơi tôi ở bây giờ thì lại có nhiều tiếng chim hót, tiếng suối reo, có cả tiếng tre trúc và tiếng lá dừa xào xạc như ở quê nhà, tôi thấy bình an. Ở đây còn có thanh âm của niềm im lặng, “nghe trong thinh lặng vang đầy thanh âm” (vth). Cảnh sắc và thanh âm. Họa sĩ vẽ thanh âm bằng cảnh sắc. Nhạc sĩ vẽ cảnh sắc bằng thanh âm. Có phải thế không? Còn tôi, cảnh sắc và thanh âm, tôi cất cả hai vào tưởng tượng, hay cất tưởng tượng vào cả hai, hình như từ bé đã thế rồi, “Thuở thơ dại đời êm như dòng suối, tôi soi bóng mình nghiêng với mây bay, suối hát trong hồn mây ngủ trên tay…” (vth). Và như thế, tôi đi vào thưởng lãm những thắng cảnh trong thế giới âm nhạc của Lê Văn Khoa, người nghệ sĩ tài hoa đã vẽ giùm tôi những sắc mầu thi vị, đã cất giữ giùm tôi những rung động ngọt ngào của trái tim, bằng âm thanh.

Đây nhé, cảnh đồng quê, bút vẽ là ngũ cung uyển chuyển mềm mại Đông phương và mầu sắc là nét nhạc bay lượn bằng thanh âm phong phú của dương cầm Tây phương, ta hãy lắng “nghe” những hình ảnh:

Con chuồn chuồn. Tiếng nhạc từ trên cao đổ xuống, rồi từ dưới thấp ríu rít lên cao, con chuồn chuồn tíu tít, nhởn nhơ bay lượn theo nhạc tung tăng (nếu không sợ bị trẻ con bắt cho cắn rốn thì chắc tôi đã ước được làm con chuồn chuồn suốt ngày rong chơi này). Đang thong dong thế bỗng dưng có tiếng động gì, chắc là nhạc vừa đẩy một con nhái tõm xuống ao, làm chú chuồn chuồn giật mình bay đi mất. (Bài Con Chuồn Chuồn)

Sáo Diều. Cậu bé thả tiếng nhạc theo cánh diều bay lên cao tít, gió đưa tiếng sáo diều văng vẳng vi vu, rồi chắc tại cậu vụng về làm diều vướng dây sao đó mà nhạc với diều nhào xuống đất, con diều vướng những nốt nhạc dật dờ, dẫy dụa, rồi sau đó thoát được, nhạc lại vùng bay được và đưa diều lên cao lên cao nữa, xuống thấp xuống thấp hơn, rồi là là xuống thấp nữa… (Bài Sáo Diều)

Ao Nhà. Lại tuổi thơ Việt Nam (rất Lê Văn Khoa), bằng một âm vực rất rộng, tiếng nhạc đi từ nốt cao nhất đổ ập xuống nốt trầm nhất trên phím piano, một cậu bé tắm ao, cậu leo lên nốt nhạc cao nhất (chắc là lên tuốt một cành cao) rồi cậu với nhạc nhẩy ùm xuống nước, cùng nhau bì bõm nghịch đùa, phóng lên bờ, rồi lại nhẩy tòm xuống nước, cứ thế cậu cùng nhạc chơi đùa, vẫy vùng thỏa thích làm ao nhà giợn sóng lan xa. (Bài Ao Nhà)

Gió Chiều. Thanh âm như gió mơn man cánh đồng lúa vàng óng ả, vẳng xa đưa có tiếng chuông chùa ngân, lẫn đâu đó câu hát tang tình của một chàng trai nào ngỏ lòng cùng thôn nữ… Nhạc đi thật êm vẽ được vẻ êm dịu của khung cảnh, một không gian im lắng trong tiếng chuông ngân, với thanh âm đối chiếu đan vào nhau, dường như ẩn chứa một nỗi giao hòa của thiên nhiên và lòng người, của thiền và triết học. Cảnh sắc này đòi hỏi sự diễn tả tài hoa của người chơi đàn, mỗi hai nốt của tay trái cùng đi với ba nốt của tay phải trong cùng một nhịp. Một lối viết nhạc tiêu biểu của Lê Văn Khoa, hao hao màu sắc Chopin. (Bài Gió Chiều)

Chặt Gỗ Đóng Thuyền. Âm hưởng dân ca Tây Nguyên, âm thanh mạnh mẽ của người đốn cây vang dội núi rừng Tây Nguyên. Với chỉ một người chơi đàn, nhạc mở ra bằng hai khóa Sol và hai khóa Fa cùng lúc thật mạnh mẽ, vang động. Tuy nhiên, từ cung Minor chuyển sang Major, vẫn cùng một giai điệu, ta còn nghe được róc rách tiếng suối reo của núi rừng thơ mộng, phút giây thanh thản nghỉ ngơi của người thợ rừng. (Bài Chặt Gỗ Đóng Thuyền)

Và bây giờ, một công phu trau chuốt đầy sáng tạo:

Đêm Việt Nam. Bằng cung Trưởng B Major có 5 dấu thăng (#) đưa dòng nhạc đi êm dịu nhẹ nhàng, vẳng nghe có tiếng chuông đồng, tiếng đại thần chung, đêm Việt Nam mở ra cảnh thanh bình của thôn làng đang êm ngủ dưới ánh trăng. Tiếng nhạc thanh bai như khi ánh trăng non e ấp sau hàng cây.  Rồi trong sáng tươi vui khi trăng hiện ra tỏa sáng chan hòa lên thôn xóm. Vẫn tiếng chuông trầm êm đi suốt nền bài nhạc, có lúc nghe như có tiếng thầm thì tình tự dưới trăng… Sau đó, nhạc chuyển sang cung thứ, B Minor nghe u trầm, thê thiết buồn khi mây đen của chiến chinh kéo tới trùm phủ lên đêm Việt Nam, cùng với âm vọng tan tành súng nổ đạn rơi, thê lương bi ai nghẹn ngào chết chóc…Nhưng khi vào đến đoạn sau, nhạc chuyển sang cung Trưởng, F# Major có 6 dấu thăng (một cách viết khó cho người chơi dương cầm, thường thích dùng dấu giáng (flat) hơn dấu thăng (sharp). Nhạc rất tình cảm, đưa vào khúc dân ca vẳng lên thiết tha một điệu ru êm đềm, “gió mùa thu, mẹ ru mà con ngủhãy nín nín đi con, hãy ngủ ngủ đi con, con hời mà con hỡi, con hỡi con hời, con hỡi con hời, hỡi con”, (khúc dân ca miền Nam tự nó có hơi hướm vọng cổ với nhịp “ngắt” (syncopation) buông những tiếng con hỡi con hờì nghe dù êm dịu nhưng chừng như có tiếng nấc nghẹn ngào, nhất là trong hai tiếng sau cùng, “hỡi con”). Hãy nín đi, tiếng khóc của con hay cũng là tiếng nức nở của mẹ? Tiếng ru của mẹ Việt Nam quen nuốt kín đau thương, ru con bé thơ, hay ru “xác con lạnh giá”? Đoạn này, đoạn kết của Đêm Việt Nam, nét tài hoa ở chỗ khúc dân ca với nhịp ngậm ngùi ấy được lồng vào đoạn nhạc trở lại tươi sáng như đoạn lúc sáng trăng, nói lên niềm hy vọng nở hoa từ tang tóc đau thương, hãy ngủ ngoan đi con nhé, con còn bồng ẵm trên tay hay con đã “lạnh giá” của mẹ, hãy ngủ đi, rồi thanh bình sẽ có ngày trở lại, và niềm tin sẽ bừng sáng trên quê hương.

Ngoài những tấu khúc viết cho Piano solo kể trên, nhà soạn nhạc Lê Văn Khoa còn cống hiến cho người nghe những Symphony giá trị, chẳng hạn như “Việt Nam 1975” ghi lại biến cố lịch sử tháng Tư 75 của đất nước, một câu chuyện bằng âm nhạc chan hòa cảm xúc không thể nói hết bằng lời. Ở đây, tôi xin mượn lời của một nhạc trưởng người Úc để phác họa về tác phẩm này. “Symphony ‘Việt Nam 1975’ là một tác phẩm lớn về một thời điểm có thật, một quốc gia và con người thật… Nhạc rất hay, rât sắc xảo, tinh vi. Có những đoạn thật mong manh, chúng tôi phải hết sức cẩn thận để không đàn quá mức vì sợ phá vỡ không khí êm ả của nhạc. Bằng dân nhạc Việt Nam, tấu khúc giới thiệu một quốc gia thanh bình. Rồi cộng sản đến, nhạc chuyển qua âm thanh mới hơn cho hợp với hoàn cảnh khắc nghiệt. Rồi người ra đi, gặp bão tố, cuối cùng những người đến được bến bờ họ ca tụng tự do. Nhạc từ từ mở ra một bài hợp ca thật vĩ đại, thật hào hùng, được phối khí dầy kín. Symphony “Việt Nam 1975” là một tác phẩm rất hùng tráng, một tác phẩm lớn để thưởng thức.” – Andrew Wailes, nhạc trưỏng của The Royal Melbourne Philharmonic Symphony Orchestra, Australia.

Ngoài ra, còn những CD’s và những buổi hòa nhạc thực hiện gần đây với dàn nhạc Kyiv Symphony Orchestra gồm những tấu khúc tôi nghe hoài không biết chán. Giá trị của những công trình này hãy dành cho sự nhận định của những tài hoa âm nhạc danh tiếng của giới trình diễn và trân quí nhạc cổ điển Tây phương:

“Do cơ duyên tôi hân hạnh được gặp nhà soạn nhạc Lê Văn Khoa, được chơi nhạc xúc cảm cao độ và thật lãng mạn của ông. Nhà soạn nhạc Lê Văn Khoa đã phong phú hóa nhạc thế giới với những tác phẩm siêu đẳng, đầy nhân bản, ý tưởng tươi mát và tình yêu nồng ấm.” – Svyatoslava Semchuk, nhạc sĩ độc tấu vĩ cầm, Giáo sư vĩ cầm của nhạc viện Quốc gia Tchaikowsky tại Kyiv, Ukraine.

“Nhạc của Lê Văn Khoa thật tinh vi, đầy xúc động, rất mực nhân hậu và thân thiết… Ông không phải chỉ viết nhạc nhẹ mà là soạn nhạc gia của thể loại lớn là symphony. Qua tác phẩm Symphony “Việt Nam 1975” Lê Văn Khoa chứng tỏ ông là nhà viết đại hòa tấu khúc có tài. Ông dùng thể loại Tây phương nhưng đặt trên căn bản nguồn gốc quốc gia. Ông là nhà soạn nhạc Việt-Mỹ, người tạo ra sự hòa hợp của hai nguồn văn hóa trong ý nghĩa tích cực, không bị cuốn hút, nhưng hòa hợp.” – Alla Kulbaba, Nhạc trưởng The National Ukranian Opera and Ballet, Nhạc trưởng Kyiv Symphony Orchestra.

“Khi đàn bầu, sáo và khánh quyện lại, tôi thấy nhạc Việt và nhạc Tây phương ôm choàng lấy nhau. Đó là cái ôm siết chặt của văn hóa Đông và Tây… Trong Symphony “Việt Nam 1975”có những đoạn ông viết nhạc thật trác tuyệt. Nhạc có đủ hỉ, nộ, ái, ố như thế này nhạc trưởng nào cũng thích được điều khiển để trình diễn.” – Edward Cumming, Music Director and Conductor, Hartford Symphony Orchestra, Connecticut.

Tóm lại, đi vào thế giới âm nhạc Lê Văn Khoa, theo tôi, là được thỏa thích rong chơi trong một nơi chốn đầy cỏ hoa bát ngát với buổi sáng tinh khôi hay chiều tà hiu quạnh, bình minh êm ả của thanh bình hay đêm tối hãi hùng của chiến tranh, những giai đoạn lịch sử khi giữ nước hay tang thương mất mát khi vận nước không may… Như những tác phẩm nhiếp ảnh, âm nhạc của Lê Văn Khoa cũng là những bức tranh đầy nét hiện thực đi thẳng vào cảm xúc người thưởng ngoạn không cần qua một môi giới ấn tượng hay lập thể âm u kiểu cách nào. Tính chất “hiện thực” ấy có lẽ phát xuất từ bản chất con người rất ‘Nam kỳ’ của nhạc sĩ Lê Văn Khoa, bình dị, bộc trực, chân thành, trong sáng và rất tình cảm, lại là nhiếp ảnh gia quen ‘chụp’ những rung cảm vào hình. Dù vậy, nhạc Lê Văn Khoa lại không hề thiếu chất tinh tế, lãng mạn và nên thơ.

Xin cảm ơn cơn bão cuối đông, đã cho tôi một buổi chiều đầy thanh âm và kỷ niệm.

California tháng 2, 2010

 

 

Nghe trên mạng:

Vũ Thùy Hạnh trình bày Hòn Vọng Phu 2 của Lê Thương

 

Tải xuống máy (nhấn chuột phải, chọn “Save Target As”):

Vũ Thùy Hạnh trình bày Hòn Vọng Phu 2 của Lê Thương

 

Bản nhạc được ghi âm trên đây do Lê Văn Khoa hòa phối, ban nhạc jazz của tứ ca Thùy Dương trình diễn, Vũ Thùy Hạnh diễn ngâm.

 

 

clip_image002

Vũ Thùy Hạnh là một thành viên của Ban Tứ Ca Thùy Dương, gồm hai giọng nam Vũ Tiến Dũng, Vũ Tuấn Đức và hai giọng nữ Vũ Minh Ngọc, Vũ Thùy Hạnh, là bốn chị em trong một gia đình gốc Bắc Ninh và Hà Nội.

Vũ Thùy Hạnh hiện sống tại California. Nghề nghiệp công chức. Ngoài nhũng  hoạt động âm nhạc, cô còn tham gia những hoạt động khác trong ngành truyền thông, từng cộng tác với:

· Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA), phụ trách các chương trình văn học nghệ thuật: Chương trình Thi Ca, Đọc Truyện, Câu Chuyện Văn Học, Nhạc Chủ Đề, và Phỏng Vấn Nghệ Sĩ.

· Đài Truyền Hình Tự Do, Công Ty Truyền Thông Người Việt, California,Vice President.

· Truyền hình Người Việt, phụ trách chương trình "Người và Việc"

· Trung Tâm Băng Nhạc Asia, phụ trách Chương Trình Phát Thanh Asia.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vũ Thùy Hạnh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)