Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Khúc quành

 

 

Gửi nhà thơ Hoàng Xuân Sơn

Anh thường ra ngồi ngoài quán, hầu như mỗi ngày, chẳng thay đổi địa điểm. Cà phê ở đó ngon, sự tĩnh lặng, ánh sáng vừa phải, trang trí đẹp, thoáng; và sau hết, ít có những cặp mắt tọc mạch ngầm dọ hỏi mấy đứa lỡ nấn ná câu giờ như anh. Cái mà anh không thích là lắm khi anh chợt nhìn ra, sợ hãi về nỗi cô đơn luôn vây khổn anh. Anh tính bỏ thói quen chẳng lành mạnh ấy đi thì một hôm bất chợt anh phát hiện có người con gái. Cô ngồi góc khuất, cũng lẻ loi một mình. Cô là khách quen, anh đoán thế, qua điệu bộ có vẻ thân thiện của đứa pha cà phê. Chẳng hiểu do đâu anh tự đánh cuộc, cô ấy là người Việt. Nào có gì đặc thù để võ đoán đó là một người đồng hương? Có thể hồ đồ để nương nhờ vô hai chữ: Linh tính. Anh là người nhạy cảm. Và thông thường, nhạy cảm nó làm mình liêu xiêu ít nhiều nếu giác quan bù trất, trông chim hóa bướm. Để kiểm chứng anh làm mặt dày mày dạn tới gần làm quen. Có người bày: Đẹp trai không bằng chai mặt. Ừ, thì đôi khi cũng nên ca cải lương cho vấn đề được tới. Hiệu nghiệm, cô vui vẻ cho anh ngồi ghế đối diện. Chẳng sai, cô người Việt, in tuồng ở Quy Nhơn, giọng khó nghe ra lúc ban sơ nhưng thánh thót rót vào tai khi đã có trớn, nhăng cuội toàn chuyện nắng mưa, nhưng vui thú. Cô có đôi mắt to, chút phiền muộn đọng chiếu. Trên vách treo bức tranh in lại chân dung thiếu nữ của Modigliani. Đôi mắt đó, nhãn quang này e thập phần chẳng sai biệt mảy may. Anh kiếm ra cớ để gợi chuyện và cô xì một tiếng. Chữ “xì” chẳng nói rõ điều gì. Chê bai, phủ nhận. Hay ngụ ý: Xưa rồi Diễm, trăm người đều nói với ta có ngần ấy điều, chả mới lạ. Ngoài cửa sổ linh hồn ấy ra ta chẳng còn gì nổi bật ư? Anh đi mua thêm một tách cà phê sau khi hỏi thứ mà cô đang uống. Mời. Anh nói. Cô bảo: Eo ôi, nhiều quá, dung nạp gắt, sợ táo bón. Một nửa thôi. OK? Cô sớt chia, đổ vào cái tách men có in vệt son môi còn ướt. Màu đỏ lấm lem nọ làm cho men sứ trắng trở nên nhạt nhòa. Anh thích sự vấy bẩn kia, tưởng tượng ra cái rít rát của nó dán chặt vào mồm miệng luôn khô khát của mình… Chưa bao giờ anh thấy thời gian trôi mau như vậy mỗi khi được chuyện trò cùng cô. Binh pháp có câu: Dục tốc bất đạt. Mà ngay cả cẩm nang dành cho đầu bếp cũng thế. Lửa riu riu, vớt bọt cho tới hồi nước trong, đậy nắp lại. Đi đâu mà vội? Anh biết, nên anh dằn lòng chẳng nói ra cảm xúc đang réo sôi, chực trào. Khi xét thấy thời cơ đã đến, hoàn cảnh thuận lợi, có nghĩa là sau khi đã “cúng” cho quán nước đó trên dưới 500 đô, mòn nhẵn chỗ ngồi, anh bắt đầu nhập đề. Thằng cha đầu bếp đang chuẩn bị mở nắp, xem xương thịt đã nhừ chưa, cần gia giảm bột ngọt mì chính? Anh bóng gió một câu, cô như không nghe rõ. Cô ngó ra đường: – Hình như anh chẳng có một người bạn nào cả? Có chứ, có chứ. Nó bận bịu vợ con, lại thêm Tết đến nó lu bu chuyện cúng kiếng. Hồi hôm tao tắm táp sạch sẽ, cả mụ vợ cũng thế, đợi giao thừa tao liền đốt cho mụ cái pháo tống, la bai bải. Cái gì? Ồ, nó trêu ngươi, nó dem thèm tôi vậy mà. Có biết đốt pháo tống là gì không? Cô có vẻ nản, mặt cúi xuống, như thể đang ngó cái đầu gối. Cô không thích ỡm ờ, cô chẳng ưa đoán già đoán non, cô ghét nói xiên nói xẹo. Cô muốn thứ gì cũng minh bạch, đen trắng phân minh, một là một hai là hai. Chẳng biết cô có thích thơ Bùi Giáng? “Một hôm đếm một ra hai, một lần đếm một mà ra bốn lù, bốn lù bù lốn bốn lu, ồ vâng em ạ linh hồn bán khai”.

– Trước đây ở Quy Nhơn hả?

– Hỏi chi vậy? Nếu đúng thì sao?

– Nếu đúng thì phải tìm cách chứng minh cho quần chúng nó biết, rằng qúi vị là phường dở hơi, rách việc.

– Chứng minh về điều gì?

– Họ loạn ngôn: Gái Quy Nhơn… no hair.

Cô ngó anh một nửa con mắt, lộ vẻ miệt thị, chẳng che dấu. Cô lên giọng câu tiếng Anh, xin thông dịch thiện nguyện, cho tỏ tường: Bộ mày điên sao?

Sau tai nạn thảm khốc đó, cô bỏ chỗ ngồi quen thuộc, cạy mặt anh ra, trốn biệt dạng. Anh ghé ngang, không nhìn được bóng chim tăm cá. Anh thử hoán đổi lịch trình, giờ giấc, vẫn trông ra nỗi quạnh quẽ bày chung với ghế bàn. Thằng pha cà phê đưa tin: Ừ, moa cũng lấy làm lạ. Cả tuần rồi. Lý ra toa phải hiểu chuyện hơn moa chứ? Uống gì đây? Như thường lệ? Ừ, như lệ thường. Anh ngồi xuống chiếc ghế cô ấy vẫn ngồi, chợt nhớ mấy câu thơ của Trịnh Công Sơn: “Chỗ em ngồi ngày xưa còn ấm lắm, tôi gối lên và ngủ giấc dài, em có biết đời cho ta chút mộng, để tôi về cứ ngỡ một là hai”.

Lần đầu trong đời, anh bỏ thừa cà phê, uống chẳng hết. Có trường hợp ngoại lệ nào không, bộ cứ xấu trai con nhà nghèo học dốt như anh là chẳng thể có “đối tượng”? Thắp đuốc tìm không ra? Anh đứng lên, bải hoải đi tới cánh cửa. Radio mở nhỏ tiếng, những cái loa chôn dấu trên trần phả xuống ca khúc của Bob Dylan: “How many roads most a man walk down. Before you call him a man? How many seas must a white dove sail. Before she sleeps in the sand?… The answer my friend is blowin’ in the wind…”

Anh mất ngủ mấy hổm rày mặc dù đã bỏ được tật la cà hàng quán. Oải khi ngồi nhà, anh quyết định thay áo quần đi bộ vận động tay chân. Đi là đi vậy thôi, lòng chưa quyết đoán chỗ dừng chân. Lên buýt xuống metro, ngóng nơi rậm rật đèn đuốc chớp nháy mà giỏi chân bước. Anh giật mình khi nghe còi xe ambulance chạy vụt qua, thảng thốt. Lạ! Tại sao hình ảnh cô ấy vẫn còn nán ở trong đầu anh, ung nhọt, mưng mủ. Phải chi bữa đó nói khác đi: Hình như con gái Bình Định thảy đều biết cầm roi nhảy ngựa đi quyền? E câu vọng cổ đắc địa ấy sẽ không làm tổn thương một ai, tạo hoàn cảnh thuận lợi cho đôi trẻ. Đèn hiệu giao thông ở ngã tư đổi màu có hơi lâu. Anh ngó thấy tiệm bán dĩa DVD treo bảng đại hạ giá liền xô cửa lanh canh phong linh réo gọi trên đầu, lựa dãy đánh dấu ba chữ X mà lầm lũi tới “kiểm tra”. Bốn phương vô sản đều là anh em. Hừ, tất cả trần như nhộng cá mè một lứa chẳng được miếng vải che thân. Khoe bụ khoe đít vặn vẹo nằm ngồi liếm mít tố nữ mút cà rem cây. Những tựa đề sặc sỡ chữ nghĩa rối tung chưa biên tập lại, mất thanh cảnh, ráp nối chúng lại có thể gặt hái ra thơ:

Lần đầu tiên (nói láo hộc máu)

Đấy, việc của chị Năm

Xưa rồi cha, bảy đêm khoái lạc

Này, chơi em đi

Vú to cực khoái hàng khủng

Hang cùng hẽm hóc nào cũng tựa nhau

Chỉ khác duy một chữ: Lỗ.

Đi sâu vào cưng

Tận cùng bằng số

Oh, yes!

You inside me after class.

Lạ một điều, bách bộ choáng ngợp từ A tới Z, những diễn viên nữ thảy đều cạo nhẵn thín, sạch sẽ mát mẽ không có ghẻ, hệt như gái nhỏ trẻ. Ngộ hè! Ngược đời hung! Vấn đề vệ sinh hay quan niệm thẩm mỹ đã xui khiến, đã hoán đổi. Sạch sành sanh. Không hành chẳng ngò. Cuộc đời ô trọc! Cớ sao lần đó cô chẳng phát ngôn: Trơn láng vậy đó, có sao không? À la mode đó tiá, đồ khùng! Hoa mắt quá, nố đom đóm rồi, sau rốt anh mua được cuốn phim Nhật. Điện ảnh xứ phù tang cũng đáng nghi ngờ. Mua? Chỉ vì đứa con gái đóng vai chính có nét gì giống cô. Khi xô cửa bước ra, ma qủi thì thầm bên tai anh: Ngươi hãy nhìn qua bên kia đường. Gõ, sẽ mở. Bên kia, cà phê lãng mạn, khung cửa kính rạng ngời như thể ở đó có bắt ngọn đèn cực sáng. Lầm. Cô ta, người con gái Quy Nhơn đang nâng ly ngang cằm, nhấm nháp chất đắng trí óc đi hoang dáng mơ mộng. Anh dấu cất dĩa phim đồi trụy, nhét trong lưng quần, sợ cô phát hiện rồi hớn hở băng qua mặt lộ. Thần chết chạy vụt ngang, ken két tiếng vỏ xe cắn bỏng khét xuống màu hắc ín chảy nhựa xớn xác. Một cái đầu trọc (no hair) thò ra cửa xe sủa một tràng gay cấn. Tim anh đập loạn hơn cả vác cày qua núi, mệt mỏi ngó đứa vừa phun cứt đái sủi bọt mép: Xuống địa ngục đi mày.

Có thể, cái chộn rộn bên ngoài đã tác động tới cô. Thôi mơ mộng, cô quay mặt ra. Ồ, ai thế kia? Nhát trông rõ đối tượng rồ dại, cô thoáng hoảng hốt. Lúng túng tới độ đáng yêu. Anh nghĩ, câu đầu tiên rắp tâm sẽ thưa thốt cùng cô: Oh, my God! Anh suýt chết khi tìm gặp lại em. You know? ( The answer my friend is blowin’ in the wind…)

bài đã đăng của Hồ Đình Nghiêm


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch