Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ ngọng

 

 

 

thơ không đủ hơi thở
thơ sình bụng, hụt hơi
chữ chẳng đủ nghĩa, nhảy loi choi
câu không tròn trịa, câu què, câu cụt
ý chẳng giàu có, ý nghèo

Ông thầy dạy văn đeo đôi kính dầy cộp
soi đầu, soi đuôi, soi câu, soi vận
quẹt đỏ cái rẹt
cho con zero bự như cái hột vịt lạt
phê nguệch ngoạc : ý nghèo nàn, câu què, gieo lạc vận!

Con zero làm đời thơ ta thương tích
mộng non làm thi sĩ bị phế tật
bỏ, thề không làm thơ nữa
lũ bạn từ đó cợt cười: thi sĩ thơ con cóc

Mãi cho đến một hôm tình cờ ta gặp em
lòng bỗng động dữ dội hơn cả Tsunami
dung nhan em . . . thơ quá
mắt em . . . thơ quá
giọng nhỏ nhẹ . . . thơ quá
tóc dài lượn gió như suối . . . thơ quá
dáng đi, áo dài tha thướt . . . thơ quá
cái em nhìn ta . . . thơ quá
thế là về nhà đêm bật dậy viết một lèo . . . làm thơ tặng em
  
em đọc xong cười khúc khích:
- thơ tình gì ngọng nghịu thế! . . .

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)