Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ rời cuối năm

 

 

 

1.

Chiếc áo treo đầu đinh cạnh cửa sổ
mây rã cầm chừng câu một tiếng vạc trêu
rừng cỏ khô già chờ bắt lửa
người đã ngủ quá lâu
mắt bắt đầu men khói, màu bồ hóng
sáng nay hãy ở thềm cửa
ngay chiếc cầu thang gỗ
hãy lau sạch, thu dọn

Căn phòng cũ
bức dầu màu tối cắt vuông một chân dung
chụp đèn hoa lan, cột sống lửa, trí nhớ
những búp sen khô giữ từ mùa Khánh Đản
gác thờ tiếng tán xướng của đồng cỏ
chúng trở lại. Nhưng mi. Mi
Hãy mặc áo, hãy để trắng, ra đi.

 

2.

Những căn nhà hình khối hộp vắng
qua cửa lớn tiền cảnh một vài bức tranh [phong cảnh]
một hai chiếc cầu thang cắt góc vuông
tất cả trong không gian xanh tối, điểm xuyết
một vệt lửa đầu núi, cũng thấp
mi như một kẻ trộm phong cảnh
không biết cứ lấy đi thế rồi cất vào đâu.
Ngày mai trong những căn hộp ấy
cứu vãn sự vắng
một người đi lại
chắc sẽ từ tốn lau khô chiếc đầu.

 

3. [Huế]

“Nhớ chớ, nhớ chớ”
Tại sao những âm tiếng lập lại liên tiếp hai lần?
Trong cái tứ thảng thích chèn lấn thêm sự gì vướng nặng?
Bữa rượu muộn không đủ tình tứ sao?
Mấy con người dây dưa với đất khốn
với chim xơ rạc, thú lẩn lút trốn, binh đoàn vàng khứu
mỗi người sẽ quay về với chỗ của riêng mình.
Trong tối tăm những khuôn mặt riêng rẽ hồi ức
những giọng nói trẻ trung của mộng
khuân vác cái gì ở hiên sau?
Rừng bạch dương gần rạc hết lá đông sơ
những ngôi sao vào ra sau bức tường cổ thành
sẽ bội phản xuân tiết? Quân đoàn trùm Đen
không tuyên bố
đột ngột máu me sẽ khai hoả?

 

4.

Bao giờ mi cũng đứng trước ngưỡng cửa vào thành phố
Bao giờ mi cũng tìm được một khoảng cách vừa đủ
một cảm giác sơ thảo
đứng xớ xác sơ thảo

 

5.

Vị gió trong cổ
ô long xác trà
ngựa núi chạy vã
mồ hôi ngáng đùi

trong độ mật con mắt ngựa đầu đàn
ngày ong ả vạch
đường trời

 

6.

Lập xuân. Không còn đọc được
ký tự
mắt có ngạc nhiên?
Trưa neo âm kèn bãi cát
đi đưa quan quách
trời mười một hiên ga ngỗng trời
rơi đỏ hạc cầm
tên xướng
lá gió mẫu từ
âm tiếng
âm tiếng
tiếng xóm giềng đầu ngõ
gọi trưa cơm

 

7.

Và nằm xuống chờ, chờ tiếng gió rừng sau cất một lưới
thân trăng cong thu về viền ngực thứ ba
đuổi đứa con linh sáng sao chiều đừng theo nữa
Âm đi [ta là đêm ta là đêm] lầm rầm trời sao hạ sáng
làm một chùm nhãn nâu trên hiên mái nhà
xuân ơ
ta từng đã dựng thử một ngọn nêu

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch